ÁO XUÂN ÁO ĐÔNG
Sau khi Tiền Bị Phong làm Ngô Việt vương, liền tập trung dân công xây dựng đê điều sông Trường Giang, và ở lưu vực Thái Hồ thì xây dựng đập ngăn nước, tầm nhìn của binh lính nông cạn cho nên oán trách mãi không thôi. Có người nửa đêm viết nơi cổng chính của Tiền phủ : “Không hạn kì, không hạn kì, mới xây thành rồi lại xây hồ“.
Họ Tiền nhìn thấy, cười nhè nhẹ, ra lệnh cho người hầu cũng viết bên cạnh một câu đối : “Không hạn kì, không hạn kì, mới áo xuân rồi lại áo đông“. Binh lính nhìn thấy thì không còn tức giận oán trách nữa.
(Vân Tiên tạp kí)
Suy tư :
Phong trào thì như thủy triều lúc lên lúc xuống không ổn định, không vĩnh viễn : phong trào hippy, phong trào hát nhạc Trịnh, phong trào biểu diễn thời trang, phong trào quần chúng, phong trào đấu tranh, phong trào hưỡng thụ, phong trào...yêu sớm.v.v... tất cả đều có nhưng nó chỉ sống được vài ba tháng, thọ lắm thì một hai năm là cùng, lí do tổn thọ của các phong trào thì rất dể hiểu : nó không được đặt trên nền tảng của Đức Tin.
Đời sống tín ngưỡng của người Kitô hữu không phải là một phong trào, nhưng là một cuộc sống trộn lẫn trong tim trong máu, trong niềm xác tín về một sự sống vĩnh viễn mai sau của họ, cho nên đối với họ- không có chuyện giữ đạo vài tháng hay vài năm rồi bỏ đạo theo đạo khác.
Chúa Giêsu hôm qua, hôm nay và ngày mai cũng chỉ là một ; Chúa Giêsu đau khổ, Chúa Giêsu chịu chết và Chúa Giêsu Phục Sinh cũng chỉ là một. Do đó chuyện đau khổ của ngày hôm nay là niềm vui của ngày mai, và là một giá trị cho sự sống vĩnh hằng với Đấng đã chết và đã phục sinh vinh quang. Không một hi sinh nào của người Kitô hữu bị lãng quên, bởi vì đau khổ của họ không phải là một phong trào, nhưng là do lòng mến liên tục trong đời sống của họ mà phát sinh sự hi sinh.
Phong trào chỉ là phong trào, nó sẽ trở thành gánh nặng cho bản thân và gia đình nếu phong trào xấu. Nhưng nếu phong trào được đặt trên nền tảng của Đức Tin, thì dù phong trào có ngắn ngủi, nó cũng sẽ giúp chúng ta có “áo mùa xuân rồi áo mùa đông”, nghĩa là nó giúp chúng ta hâm nóng lại đời sống tôn giáo của mình.
Sau khi Tiền Bị Phong làm Ngô Việt vương, liền tập trung dân công xây dựng đê điều sông Trường Giang, và ở lưu vực Thái Hồ thì xây dựng đập ngăn nước, tầm nhìn của binh lính nông cạn cho nên oán trách mãi không thôi. Có người nửa đêm viết nơi cổng chính của Tiền phủ : “Không hạn kì, không hạn kì, mới xây thành rồi lại xây hồ“.
Họ Tiền nhìn thấy, cười nhè nhẹ, ra lệnh cho người hầu cũng viết bên cạnh một câu đối : “Không hạn kì, không hạn kì, mới áo xuân rồi lại áo đông“. Binh lính nhìn thấy thì không còn tức giận oán trách nữa.
(Vân Tiên tạp kí)
Suy tư :
Phong trào thì như thủy triều lúc lên lúc xuống không ổn định, không vĩnh viễn : phong trào hippy, phong trào hát nhạc Trịnh, phong trào biểu diễn thời trang, phong trào quần chúng, phong trào đấu tranh, phong trào hưỡng thụ, phong trào...yêu sớm.v.v... tất cả đều có nhưng nó chỉ sống được vài ba tháng, thọ lắm thì một hai năm là cùng, lí do tổn thọ của các phong trào thì rất dể hiểu : nó không được đặt trên nền tảng của Đức Tin.
Đời sống tín ngưỡng của người Kitô hữu không phải là một phong trào, nhưng là một cuộc sống trộn lẫn trong tim trong máu, trong niềm xác tín về một sự sống vĩnh viễn mai sau của họ, cho nên đối với họ- không có chuyện giữ đạo vài tháng hay vài năm rồi bỏ đạo theo đạo khác.
Chúa Giêsu hôm qua, hôm nay và ngày mai cũng chỉ là một ; Chúa Giêsu đau khổ, Chúa Giêsu chịu chết và Chúa Giêsu Phục Sinh cũng chỉ là một. Do đó chuyện đau khổ của ngày hôm nay là niềm vui của ngày mai, và là một giá trị cho sự sống vĩnh hằng với Đấng đã chết và đã phục sinh vinh quang. Không một hi sinh nào của người Kitô hữu bị lãng quên, bởi vì đau khổ của họ không phải là một phong trào, nhưng là do lòng mến liên tục trong đời sống của họ mà phát sinh sự hi sinh.
Phong trào chỉ là phong trào, nó sẽ trở thành gánh nặng cho bản thân và gia đình nếu phong trào xấu. Nhưng nếu phong trào được đặt trên nền tảng của Đức Tin, thì dù phong trào có ngắn ngủi, nó cũng sẽ giúp chúng ta có “áo mùa xuân rồi áo mùa đông”, nghĩa là nó giúp chúng ta hâm nóng lại đời sống tôn giáo của mình.