Vương Tử Du ở tại Sơn Am (nay là Thiệu Hưng).

Một đêm nọ mưa tuyết rất lớn, nửa đêm tỉnh dậy, mở cửa ra nhìn, tâm tình lập tức phấn khởi lên, uống rượu ngâm thơ...ngâm bài Tả Tư "Triệu Ẩn", đột nhiên ông ta nghĩ đến nhà thư họa, âm nhạc là Đới An Đạo ẩn cư mà không chịu ra làm quan. Hồi ấy Đới An Đạo ở tại đất Diệm (nay là phía tây nam thuộc huyện Thặng tỉnh Triết Giang-Trung Quốc). Vương Tử Du ngồi thuyền nhỏ đi nhanh suốt đêm đến gặp ông ta.

Qua một đêm mới đến đất Diệm, khi gần đến cổng nhà họ Đới không xa, thì Vương Tử Du lại trở về.

Người cùng đi với ông ta bèn hỏi tại sao không vào. Ông trả lời :

- "Hôm qua tôi hí hửng mà đi, thì nay hí hửng mà trở về, hà tất phải gặp ông ta mới được sao ?"

(Thế Thuyết Tân Ngữ)

Suy tư :

Có người vui vẻ khi đi, và vui vẻ khi trở về.

Có người vui vẻ khi đi, nhưng khi trở về thì buồn sầu.

Trên đường lữ thứ trần gian, người Kitô hữu là những người vui vẻ nhất, bởi vì họ mang trên mình một sứ mệnh, sứ mệnh "Loan báo tin vui Phục Sinh" cho mọi người, bởi vì trên đường đi, họ không cô độc vì có Chúa Phục Sinh đồng hành với họ. Không ai loan báo tin vui mà mặt mày bí xị, cũng không ai loan báo tin vui mà mặt mày cau có khó coi, nhưng trên khuôn mặt họ sáng ngời nét hân hoan, tâm hồn họ bùng cháy sự nhiệt tâm phục vụ vì yêu thương.

Vui vẻ ra đi, dù trên đường đi gặp nhiều chướng ngại vật cản đường, dù trên đường đi có nhiều chống đối vì bất đồng ý kiến hay bất đồng ý thức hệ, người Kitô hữu vẫn cứ mạnh dạn đi tới với anh em chị em mình, để loan báo tin vui, để làm chứng cho niềm tin và để phục vụ trong yêu thương.

"Lạy Chúa Giêsu, sứ mệnh của con được thể hiện rõ ràng nhất trong ngày con thụ phong linh mục, con vui vẻ đón nhận thánh chức mà Chúa và Giáo Hội đã trao cho và hân hoan ra đi loan báo Tin Mừng và làm chứng cho tình yêu của Chúa, thì xin Chúa cũng ban cho con được vui vẻ chu toàn bổn phận, để khi trở về nhà Cha trên trời, con cũng vui vẻ hân hoan mà trở về như ngày con hân hoan vui vẻ ra đi ..."