VI TRANG ĐAU LÒNG
Vi Trang cũng là thần giữ của, thường ngày chỉ đếm gạo mà nấu cơm, cân củi nấu bếp.
Năm nọ, đứa con út bị chết yểu, bà vợ rất đau lòng, lấy cái áo mới mặc cho con để nhập liệm, không nghĩ rằng Vi Trang càng đau khổ hơn vợ, nhưng trong lòng nghĩ rằng mặc áo mới cho người chết có kinh tế không ? Bèn lột cái áo mới trên thân đứa con út, đem chiếc chiếu cũ mà bọc cho tử thi. Đưa đám xong Vi Trang vẫn còn tiếc rẻ nên lại lấy chiếc chiếu bọc tử thi đem về.
(Cổ kim tiếu sử)
Suy tư :
Thường ai keo kiệt hà tiện thì người ta gọi là “thần giữ của”, tức là khó mà lấy của họ được một đồng xu, dù đó là con cái vợ chồng của họ.
Có những người Kitô hữu cũng là “thần giữ của”, của đây không phải là tiền bạc, nhưng là đức tin của mình.
Có những người Kitô hữu đem đức tin của mình úp dưới cái thúng, đó là khi họ chỉ biết đi tới nhà thờ dự lễ rồi sau đó đi về nhà, mà không chịu toả sáng đức tin của mình cho mọi người xung quanh biết bằng những việc làm bác ái của mình; lại có những người Kitô hữu đem đức tin của mình bỏ trong két sắt và khoá lại, đó là khi họ chỉ bo bo giữ cái đạo của mình với những hình thức bên ngoài như đọc kinh thật lớn thật rầm rộ át cà tiếng cầu cứu xin ăn của người hành khất bên vệ đường, hoặc lấp cả tiếng khóc của em bé thiếu ăn của nhà bên cạnh. Những người Kitô hữu này là những ông “thần giữ của” không đúng ý của Thiên Chúa và Giáo Hội, mà ý của Thiên Chúa và Giáo Hội là : hãy giữ đức tin của mình cho sáng để người khác thấy rõ đường mà đi đến với Chúa Giêsu…
Lấy Lời Chúa để giữ đức tin, chứ đừng lấy tiền bạc của cải để bao vây đức tin của mình, bởi vì tiến bạc thì dễ bị cháy và bị mất cắp, nhưng Lời Chúa thì tồn tại muôn đời…
Vi Trang cũng là thần giữ của, thường ngày chỉ đếm gạo mà nấu cơm, cân củi nấu bếp.
Năm nọ, đứa con út bị chết yểu, bà vợ rất đau lòng, lấy cái áo mới mặc cho con để nhập liệm, không nghĩ rằng Vi Trang càng đau khổ hơn vợ, nhưng trong lòng nghĩ rằng mặc áo mới cho người chết có kinh tế không ? Bèn lột cái áo mới trên thân đứa con út, đem chiếc chiếu cũ mà bọc cho tử thi. Đưa đám xong Vi Trang vẫn còn tiếc rẻ nên lại lấy chiếc chiếu bọc tử thi đem về.
(Cổ kim tiếu sử)
Suy tư :
Thường ai keo kiệt hà tiện thì người ta gọi là “thần giữ của”, tức là khó mà lấy của họ được một đồng xu, dù đó là con cái vợ chồng của họ.
Có những người Kitô hữu cũng là “thần giữ của”, của đây không phải là tiền bạc, nhưng là đức tin của mình.
Có những người Kitô hữu đem đức tin của mình úp dưới cái thúng, đó là khi họ chỉ biết đi tới nhà thờ dự lễ rồi sau đó đi về nhà, mà không chịu toả sáng đức tin của mình cho mọi người xung quanh biết bằng những việc làm bác ái của mình; lại có những người Kitô hữu đem đức tin của mình bỏ trong két sắt và khoá lại, đó là khi họ chỉ bo bo giữ cái đạo của mình với những hình thức bên ngoài như đọc kinh thật lớn thật rầm rộ át cà tiếng cầu cứu xin ăn của người hành khất bên vệ đường, hoặc lấp cả tiếng khóc của em bé thiếu ăn của nhà bên cạnh. Những người Kitô hữu này là những ông “thần giữ của” không đúng ý của Thiên Chúa và Giáo Hội, mà ý của Thiên Chúa và Giáo Hội là : hãy giữ đức tin của mình cho sáng để người khác thấy rõ đường mà đi đến với Chúa Giêsu…
Lấy Lời Chúa để giữ đức tin, chứ đừng lấy tiền bạc của cải để bao vây đức tin của mình, bởi vì tiến bạc thì dễ bị cháy và bị mất cắp, nhưng Lời Chúa thì tồn tại muôn đời…