NHỚ LA VANG

Đây La vang, một chiều thu ảm đạm

Con đến quì trước ảnh Mẹ linh thiêng

Lòng xót đau nhìn mắt Mẹ dịu hiền

Con lặng lẽ để rơi đôi dòng lệ

Hoang vắng quá! sao thế này hỡi Mẹ?

Cảnh tưng bừng náo nhiệt nay còn đâu?

Ai đến đây gieo rắc mối u sầu?

Cho đất Mẹ in nét buồn thấm thía

Ai độc ác mang lửa vào thánh địa

Đốt tiêu tan, đốt sạch chẳng còn gì!

Còn đâu nữa ngôi đền thánh uy nghi

Mà giáo hữu lòng thành đứng kính Mẹ

Còn đâu nữa vườn cây xanh mát mẻ?

Còn đâu nữa ngôi nhà xứ khang trang?

Với bao nhiêu cảnh đẹp đẽ huy hoàng

Ôi ! tất cả đã trở thành hoang phế

Đã biến thành gạch vụn và ngói bể

Quanh toà Mẹ còn có gì nữa đâu!

Một khóm hoa tươi, một ngọn đèn đầu

Cháy leo lét trông sao thê thảm quá!

Đèn sắp tắt, hoa đến hồi tàn tạ…

Con cái Mẹ di tản khắp năm châu

Bỏ mình Mẹ đứng lặng lẽ u sầu

Để mỗi ngày nhìn phương trời đất Bắc

Thấy con cái mà lòng đau như thắt

Và mỗi đêm chứng kiến cảnh miền Nam

Bao người chết, cháy thành lửa thành than

Bao người sống, phải sống nghèo sống đói

Con quì đây mà lòng như muốn hỏi :

Mẹ đâu rồi? Cho con khỏi hoang mang

Nhớ ngày nào nghe tiếng Mẹ La vang

Êm như tiếng nước chảy vào khe đá

Như tiếng gió thổi lùa qua kẽ lá

Thật dịu dàng thấm ngọt cả không gian

Và thiết tha như một ấm cung đàn

Khiến con cái không bao giờ quên Mẹ

Giờ đây trong bầu trời vắng vẻ

Nghe dường như có tiếng gọi xôn xao

Giặc đến rồi Mẹ đứng mãi đây sao?

Mẹ ở lại chờ hoà bình trở lại

Với cầu Hiền Lương với sông Bến Hải

Để qui tụ con cái khắp hai miền

Kéo về đây gảy lại khúc giao duyên

Biến La Vang thành trung tâm Thánh Mẫu

Kỷ niệm 200 năm Đức Mẹ hiện ra tại Lavang

1798 - 1998

Xuân Văn