LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI

Bài đọc 1: Kh 11, 19a. 12, 1-6a. 10b -- Bài đọc 2: 1 Cr 15, 20-26 -- Tin mừng: Lc 1, 39-56

Thập giá, con đường đưa tới vinh quang

Hôm nay, hiệp cùng toàn thể Giáo Hội, cộng đoàn chúng ta họp nhau nơi đây, mừng kính trọng thể lễ Mẹ Maria được đặc ân về trời cả hồn lẫn xác. Đây là đặc ân có một không hai mà Thiên Chúa đã ban cho Mẹ Maria. Được lên trời cả hồn và xác, được vào hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trong Nước Thiên Chúa cũng là ước mơ của tất cả mỗi người chúng ta, những người con của Mẹ Maria. Muốn được như Mẹ, chắc chắn chúng ta phải đi theo con đường mà Mẹ đã đi. Và con đường đó chính là con đường thập giá mà Đức Giêsu, Con Mẹ đã đi, vì đây là con đường duy nhất như lời Ngài đã khẳng định: “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, không ai có thể đến với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14, 6).

Vì thế, mừng lễ Mẹ cũng là lúc chúng ta chiêm ngắm lại con đường thập giá của Đức Kitô, một con đường xem ra thất bại trước mắt người đời, nhưng lại là con đường đưa tới sự sống bất diệt và sung mãn cho tất cả những ai tin như lời thánh Phaolô trong bài đọc hai: “Đức Kitô đã từ cõi chết sống lại, là hoa quả đầu mùa của những kẻ yên giấc” (1 Cr 15, 20; x. 1 Cr 1, 18. 23-25).

Con đường thập giá của Đức Kitô, không gì khác hơn là con đường của lòng tin tưởng, vâng phục và khiêm hạ trong tâm tình của người con đối với Cha. Thánh Phaolô đã viết trong thư gởi tín hữu Philíp như sau: “Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2, 8). Thế đó, vì yêu mến, Đức Giêsu đã vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá. Với việc vâng phục này, Đức Giêsu đã thể hiện sự bỏ mình và sự khiêm hạ thẳm sâu khi “không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế.” (Pl 2, 6-7). Chính nhờ đó mà Ngài đã được Chúa Cha tôn vinh để “khi vừa nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: Đức Giêsu Kitô là Chúa.” (Pl 2, 10-11).

Như thế, khi đi trọn con đường thập giá và từ cõi chết sống lại, Đức Kitô đã trở nên “hoa quả đầu mùa của những kẻ yên giấc” (1 Cr 15, 20). Từ đây, sự chết không còn làm chủ được Ngài nữa, vì kẻ thù cuối cùng sẽ bị Ngài tiêu diệt chính là sự chết (x. 1 Cr 15, 26). Đồng thời, với sự phục sinh của mình, Đức Kitô đã ban sự sống mới cho tất cả những ai tin vào Ngài, những kẻ đã cùng chết với Ngài, như lời thánh Phalô: “Hoa quả đầu mùa là Đức Kitô, đoạn đến những kẻ thuộc về Đức Kitô, những kẻ đã tin Người xuống thế” (1 Cr 15, 23). Và ai xứng đáng gọi là “thuộc về Đức Kitô” nếu không phải là Mẹ Maria, người đã cưu mang và sinh ra Chúa Giêsu về phần xác, và cũng đã theo Đức Kitô trọn vẹn cho đến tận chân thập giá? Do đó, Mẹ Maria chính là người đầu tiên được hưởng cách sung mãn ơn cứu độ của Chúa Giêsu, vì Mẹ đã hoàn toàn thuộc về Chúa ngay khi còn sống ở đời này.

Thật vậy, suốt cuộc đời của mình, Mẹ Maria đã không làm gì theo ý riêng mình, Mẹ đã hoàn toàn sống phó thác, tin tưởng vào Thiên Chúa và đó chính là mối phúc của Mẹ, như lời khen ngợi của bà Elisabeth đối với Mẹ: “Phúc cho bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng bà sẽ được thực hiện” (Lc 1, 45). Điều đó cho thấy, Mẹ Maria đã mở đầu cuộc hành trình theo chân Con Mẹ để về quê Trời bằng đức tin của mình. Một đức tin thật sự và chân thành. Một đức tin mạnh mẽ không nghi ngờ. Mẹ tin, cho dù trước mắt Mẹ vẫn còn đó những trở ngại chưa được giải quyết. Đó là đức tin của lời thưa “Xin vâng” ngày sứ thần truyền tin. Chính lời “xin vâng” này đã thể hiện một sự tín thác sâu xa của Mẹ nơi tình yêu của Thiên Chúa. Chính niềm tin đó đã thúc đẩy Mẹ vội vã đến với bà Elisabeth, người được Chúa cho thụ thai trong lúc tuổi già. Và Mẹ vẫn tiếp tục tin cho dù trước mắt Mẹ không còn gì để tin khi nhìn thấy Con Mẹ bị treo trên thập giá.

Theo bước chân Con yêu dấu của mình, Mẹ Maria cũng đã sống đời khiêm nhường thẳm sâu. Một sự khiêm nhường thật sự chứ không phải chỉ trên môi miệng với những lời “không dám đâu!”. Tin mừng thuật lại, khi được bà Elisabeth khen ngợi: “Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”, Mẹ Maria đã không từ chối, nhưng còn cất lên bài ca Magnificat để ca ngợi Thiên Chúa. Mẹ nhận mình là “phận hèn, tớ nữ của Thiên Chúa”, nhưng cũng đồng thời xác định: “Từ nay muôn thế hệ sẽ khen rằng tôi có phước”. Như thế, sự khiêm nhường thật sự chính là nhận ra những hồng ân Chúa ban cho mình và sống xứng đáng với những hồng ân đó.

Tuy nhiên, trong thân phận của một con người, hành trình đức tin của Mẹ Maria cũng không thiếu những đắng cay, chua xót. Đó là nỗi đắng cay của một người vợ khi bị chồng hiểu lầm; là nỗi xót xa như đứt từng khúc ruột khi người con yêu dấu bị người ta hành hạ vu oan và giết chết trên thập giá. Hay nói theo cách nói của sách Khải huyền, đó là nỗi đau của người phụ nữ “đang mang thai, kêu la chuyển bụng và đau đớn sinh con” (Kh 12, 2).

Nhưng cũng giống như Con Mẹ đã được Thiên Chúa tôn vinh sau khi chấm dứt cuộc đời trần thế với cuộc Phục Sinh vinh hiển, Mẹ Maria sau khi kết thúc cuộc sống trần thế này, cũng đã được Thiên Chúa ban thưởng xứng đáng như lời Đức Pio XII trong Tông hiến “Munificentissimus Deus” (Thiên Chúa rất rộng lượng) đề ngày 1-11-1950 đã nói: “Đức Maria Vô Nhiễm, Mẹ Thiên Chúa, trọn đời đồng trinh, sau khi chấm dứt dòng đời dưới thế, đã được cất về vinh quang trên trời cả hồn lẫn xác”. Mẹ đã nhận được vinh quang xứng đáng như lời mô tả của sách Khải huyền: “Một người nữ mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao” (Kh 12, 1).

Họp nhau mừng lễ Mẹ hôm nay, mỗi người chúng ta hãy noi gương Mẹ, hãy sống đức tin như Mẹ đã sống. Một niềm tin thật sự vào Thiên Chúa và được thể hiện cách cụ thể trong cuộc sống phó thác và bác ái hàng ngày. Niềm tin đó không hệ tại ở việc tổ chức một buổi lễ thật rầm rộ với những cuộc rước tưng bừng và ăn uống linh đình, nhưng là một tấm lòng nội tâm ở bên trong. Chúng ta hãy đến với Mẹ, học nơi Mẹ đời sống gắn bó mật thiết với Chúa qua các biến cố vui buồn hàng ngày trong cuộc sống, và sẵn sàng đón nhận thập giá mà Chúa gởi đến cho từng người chúng ta với tâm tình yêu mến. Cùng với Mẹ, chúng ta hãy đến với Chúa để được kết hợp với Chúa, được tâm sự với Chúa, hay đơn giản hơn chỉ là để “nhìn ngắm Chúa và để Chúa nhìn mình” trong tâm tình của một người con trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Chúng ta hãy đến với Chúa vì tình yêu của chính chúng ta đối với Chúa chứ không phải vì để được người khác khen là đạo đức.

Giờ đây, ý thức thân phận yếu đuối, mỏng dòn, mỗi người chúng ta hãy cầm lòng, cầm trí và dọn lòng thật sốt sắng để được rước Chúa vào lòng. Nhờ đó, chúng ta đủ sức đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Thầy.” (Mt 16, 24). Ngõ hầu, vào ngày sau hết tất cả chúng ta cùng được đoàn tụ với Mẹ trên quê Trời. Amen.