Linh Mục - Người là ai ?

BÀI 6 : LINH MỤC, CUỘC HÀNH TRÌNH KHÔNG MỆT MỎI


Dẫn nhập

Trong niềm vui sâu lắng tràn ngập tâm tình tạ ơn của Thánh lễ hôm nay, Thánh lễ dành riêng để hiệp ý tạ ơn và cầu nguyện trong dịp kỷ niệm 50 linh mục và 80 năm cuộc đời của Cha Phaolô Trương Đắc Cân, tự nhiên con chợt nhớ hai câu thơ của thi hào Kahil Gibran mà thi sĩ Nguyễn Nhật Anh đã chuyển dịch:

Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy

Ta được thêm ngày nữa để yêu thương

(Wake at dawn with winged heart

and give thanks for another day of loving!)


Với Cha sở Sông Cầu, thì sau quảng đường dài thăm thẳm 50 năm trong cuộc hành trình mục tử, và nhất là sau 8 thập kỷ sống giữa trần gian, buổi sáng hôm nay khi thức dậy vẫn còn thấy được bình minh lên, chim reo hát, nắng tươi hồng...và nhất là trong giờ nầy vẫn còn thấy chung quanh mình có bao nhiêu người thân, bao bạn bè, bao học trò con cái xúm xít chung quanh để chúc mừng tuổi thọ, để hát câu tạ ơn, chắc Ngài vui lắm, hạnh phúc lắm. Và như thế Thánh lễ tạ ơn hôm nay ý nghĩa biết bao, thân thương biết mấy, không phải chỉ để “cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy, ta được một ngày nữa để yêu thương”, mà còn để tạ ơn, cám ơn Thiên Chúa đã yêu thương gìn giữ Cha qua bao tháng năm dài trong chức linh mục, trong kiếp sống làm người và làm con Thiên Chúa.

Trong tâm tình hiếu thảo mến yêu của một đứa học trò, một đứa cháu họ Trương, một con chiên đã được chính Ngài dạy giáo lý, giải tội và trao ban Mình Thánh Chúa lần đầu nơi xứ đạo Trà Câu, con xin được chia sẻ đôi tâm tình vụng dại

1. Kim Khánh - Thượng Thọ : Một dịp dừng chân để “nhìn lại cuộc đời” :

Trước hết, theo con, đây không phải là cái “nhìn lại” mang đầy tâm tư tiêu cực, buồn nản theo kiểu Trịnh Công Sơn : “...Ôi tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu” (Bài Tình Xa). Nếu có một thoáng buồn nào đó khi quay về hồi tưởng cả một chặng đường dài của cuộc sống, thì đó là cái thoáng buồn của tâm tình khiêm hạ mến yêu trong trái tim sám hối. Đó chính là tâm tình mà người bạn chí cốt của Cha Phaolô, cố linh mục thi si Xuân Văn đã để lại qua những vần thơ như những chứng từ tuyệt đẹp trong bài thơ “Hãy quên đi” của Ngài :

Hãy quay về tìm lại đường ơn gọi

Đường hy sinh sáng chói ý trời cao.

Hãy dừng chân nghe tiếng gọi ngọt ngào

Tiếng Con Chúa thì thào trên thập giá.

Dừng chân lại nhìn cuộc đời tàn tạ

Như thân cây đang úa lá khô cành,

Nhựa sống thừa không đủ tạo màu xanh

Cho mái tóc,biến nhanh thời hoa mộng.

Hãy cố tạo niềm vui cho cuộc sống

Bằng tình thương,bằng Hy Lễ mỗi ngày

Bằng lời thơ dìu dịu toả hương bay

Dâng lên Mẹ với tâm tình con thảo
.

Nhưng cốt yếu, đó là “nhìn lại để thấy, để nhận ra một trời hồng ân”. Hơn ai hết, con tin rằng, trong những ngày nầy, Cha Phaolô đã cảm nhận biết bao ơn lành Chúa đã dành cho Cha, bàn tay yêu thương của Ngài đã dắt dìu Cha từ những bước ấu thơ nơi xứ dừa Gia Hựu, đến những ngày êm đềm hồn nhiên của chủng viện Làng Sông...Rồi cho dù trãi qua bao thời binh đao khói lửa chiến tranh, Chúa vẫn giữ gìn Cha trên mọi nẽo đường từ Lệ Sơn, Đà Nẳng, Thanh Đức, đến Hội An, Mằng Lăng Sông Cầu. Mỗi chặng đường Cha đã đi qua là mỗi chằng đường ghi đậm hồng ân bao la của Thiên Chúa. Và con cũng xin thưa với Cha Phaolô rằng, hôm nay trong dịp kỷ niệm nầy, Cha dâng lời tạ ơn Thiên Chúa, thì xin Cha cũng nhận nơi chúng con, nơi Giáo Hội, nơi biết bao con chiên, bao cộng đoàn tâm tình tri ân cảm tạ vì bao hy sinh, chia sẻ, phục vụ của Cha. Chúng con tin rằng, những gì Cha đã làm cho Hội Thánh, cho các linh hồn, cho anh em linh mục đã đang và sẽ đơm hoa kết trái.

2. Kim Khánh - Thượng Thọ : một bắt đầu mới

Khi nói tới mừng Kim Khánh, Thượng Thọ, ai ai cũng có cảm giác rằng : đã già rồi, đã đến lúc nói lời “Bonjour vieillesse, Già ơi... chào bạn !”. Là những người xác tín rằng “Chúa là hoan lạc tuổi xuân tôi”, chúng ta lại cần có cái nhìn tích cực hơn khi chiêm ngắm những cuộc đời “cổ lai hy”, mà chân dung cuộc sống của Cha Phaolô đây là một mô hình rõ nét : già mà khoẻ, già mà vui, già mà vẫn tràn đầy niềm tin và hy vọng. Đúng như một nhóm thầy thuốc Pháp, trong cuốn “Savoir se soigner pour bien viellir” (Biết tự chăm sóc để có một tuổi già khoẻ mạnh) đã viết : “Có những người già lúc mới 20 vì không niềm tin, không hy vọng và những người ngoài 80 còn trẻ, vì đầy ắp những niềm tin và hy vọng...” Điều khẳng định đó cũng đúng như một câu ngạn ngữ chơi chữ của Anh : “Age is mostly a matter of mind ! If you don’t mind, it doesn’t matter” (Tuổi tác là chuyện cái tâm, nếu ta không thèm quan tâm, chả có vấn đề tuổi tác!). Và có lẽ nhận xét sau đây của nhà văn André Maurois là quân bình và xác đáng : “Sau năm sáu chục năm trời nếm trải những thành công và thất bại, hỏi ai còn có thể giữ được nguyên vẹn những điểm sung mãn thời trẻ. Đi vào hoàng hôn của cuộc đời, như đi vào vùng ánh sáng đã điều hoà, ít chói chang hơn, mắt khỏi bị loá bởi những màu sắc rực rỡ của bao ham muốn. Người ta nhìn mọi vật đứng với thực chất của nó.”. Nhà văn nầy còn phát biểu cách thâm thuý rằng : “Nghệ thuật già đó là nghệ thuật duy trì niềm hy vọng trong tâm hồn” (Trích từ tác phẩm Già ơi...chào bạn của Đỗ hồng Ngọc). Và như thế, chúng ta có thể nói được rằng : Kim Khánh - Thượng Thọ lại là một bắt đầu mới, một khởi điểm mới hướng về tương lai. Cuộc đời của Cha Phaolô quả thật là một chứng từ sống động cho ý nghĩa nầy.

Kết luận :

Trong ngôn ngữ văn hoá Á Đông, 3 từ sau đây gói ghém tất cả cái toàn vẹn của một kiếp người để ước mơ và hy vọng, để phấn đấu đạt thành : PHƯỚC, LỘC, THỌ. Trong dịp mừng Kim Khánh linh mục và Thượng Thọ Bát Tuần Cha Phaolô, con cũng chỉ biết cầu xin Chúa ban cho Cha được 3 điều nầy theo Cha cho đến hết quảng đường trần gian : Phúc, Lộc, Thọ. Và cũng xin chúc Cha cho dù có nhìn lại quảng đời đã qua để xót xa trăn trở, hay khi phải đối diện với hiện tại và hướng về tương lai để do dự ưu tư, thì trong mọi nơi mọi lúc Cha luôn tìm thấy “cái phúc thật của Tin Mừng”, hạnh phúc của hôm nay, từng ngày còn lại dành cuộc sống để :

Giọt mến chúa, chắt chiu từng ngày, nâng niu nuôi cuộc sống.

Giây yêu người, chắp nhặt từng bữa, trau chuốt dệt mùa xuân
.