LINH MỤC, XUÂN VÀ HY TẾ

Ở giữa Tuần Bát Nhật Phục Sinh, khi niềm vui rạng rỡ của cộng đoàn Dân Thánh còn ghi đậm trong khắp mọi Thánh đường, trên khắp các bàn thờ, khi tiếng hát vui mừng Alleluia còn vang vọng trong muôn vạn cõi lòng Kitô hữu, chúng ta lại được dịp nhân lớn nôỉ vui nầy cùng với Năm Anh em Linh mục chào mừng kỷ niệm “đệ nhất niên” cuộc đời linh mục, tạ ơn một năm bước lên bàn thánh : 25.04.2002 - 25.04.2003. Quả thật đúng như lời của ĐGM Giuse Vũ Duy Thống : “Niềm vui góp lại, niềm vui lớn”. Và trong chính niềm vui lớn tạ ơn hồng ân linh mục ở giữa Mùa Phục Sinh hoan hỷ nầy, đã làm tôi nhớ lại mấy câu thơ của linh mục Nguyễn Mạnh Tăng, trong một bài giảng tạ ơn linh mục cách đây 14 năm :

Ôi linh mục, Mùa Xuân Thánh lễ,

Mùa xuân muôn đời, muôn thế hệ say mơ,

Mùa xuân tinh tuyền không chút bợn nhơ,

Ôi Mùa xuân nở bông hoa tình ái...

Ở giữa khung cảnh đầy tràn niềm vui nầy, quả thật chúng ta thấy tất cả đều là “mùa xuân”. Phục sinh đó chính là Mùa Xuân vĩ đại nhất, hồng ân linh mục chính là mùa xuân tuyệt vời nhất... Tuy nhiên, qua toàn bộ cuộc Cử hành Tam Nhật Vượt Qua vừa rôì, nhất là qua các bài đọc Lời Chúa hôm nay, chúng ta lại có dịp để tỉnh táo mà nhận ra rằng : Trước khi có Mùa Xuân Phục Sinh, Đức Kit-tô đã trãi qua Mùa Đông Khổ Nạn, và cũng vậy, để sống Mùa xuân Linh mục trọn vẹn, phải đón nhận mùa đông của cuộc đời linh mục hy tế. Thật vậy, nếu Thập Giá - Phục sinh là một cặp biện chứng không thể tách lìa trong Mầu nhiệm Vượt Qua, thì chúng ta cũng có thể nói được : Mùa xuân - Hy tế là hai chiều kích, hai mặt không thể tách lìa của huyền nhiệm linh mục. Chúng ta thử cùng nhau dừng lại để suy nghĩ một thoáng ý nghĩa nầy, cũng là để cảm thông và chia sẻ, tạ ơn và nguyện cầu cho 5 người anh em linh mục của chúng ta hôm nay long trọng kỷ niệm một năm sống cuộc đời linh mục.

1. Để linh mục sống mãi “Mùa xuân” :

Khi nói “đời linh mục là một mùa xuân”, chắc chắn mọi người chúng ta đều có chung cảm nhận rằng : đó là một cuộc đời trong sáng, rạng rỡ tình yêu Thiên Chúa và tình yêu con người, một cuộc sống thanh thoát không nhuốm màu ô trọc bon chen, một cuộc đời luôn được yêu thương, trân trọng và đón nhận. Điều nầy có lẽ được gói ghém phần nào trong những bài thánh ca về chức linh mục như : “Từ ngàn xưa Cha đã yêu con...”, “An tình thánh tuyệt vời”... mà chúng ta vẫn thường nghe trong các thánh lễ về linh mục. Về khẳng định nầy, chúng ta chỉ biết nhất trí chứ không cần bàn cãi gì nữa. Tuy nhiên, điều quan trọng là làm sao sống trọn vẹn chiều kích “mùa xuân” của đời linh mục, làm sao trong mọi biến cố, mọi nẽo đường, các linh mục luôn mĩm cười “tìm thấy mùa xuân” bất tận trong thiên chức, trong phục vụ, trong yêu thương... Xin được đề nghị 3 giải pháp nầy, đúng hơn, 3 hướng dẫn của truyền thống Tin Mừng và truyền thống Giáo Hội :

Linh mục gắn liền với Đức Ki-tô.

Linh mục hiệp thông với Mẹ Hội Thánh.

Linh mục liên đới với cộng đoàn tín hữu chung quanh.

Linh mục gắn liền với Đức Ki-tô : “Thầy là cây nho, các con là cành...” (Ga 15,5). Bao lâu, cuộc sống linh mục còn liên kết, còn gắn liền với Đức Ki-tô, bấy lâu cuộc sống là “một mùa xuân, một tiệc cưới bất tận”, như chính Đức Ki-tô đã khẳng quyết : “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại ăn chay, khi chàng rễ còn ở với họ.” (Mc 2, 18-20). ĐGH G.P.II đã thuyết minh nguyên tắc nền tảng nầy trong Tông huấn Pastores dabo vobis : “Như vậy, các linh mục được mời gọi nối dài sự hiện diện của Đức Ki-tô, Vị Mục Tử duy nhất và tối cao, bằng cách noi theo lối sống của Ngài và bằng cách làm sao cho mình như thể được Ngài xuyên thấu ngay giữa đàn chiên được giao phó cho mình...” (Số 15). Và chúng ta cũng có thể nói ngược lại rằng : một linh mục mà không liên kết với Đức Ki-tô, không để Ngài xuyên thấu, là đã đánh mất căn tính linh mục của mình, đã đánh mất “Mùa xuân linh mục” và cuộc sống linh mục chỉ là một kéo dài mùa đông ảm đạm, như một lời hát ví von : “Vì tôi là linh mục, không mặc chiếc áo dòng nên suốt đời hiu quạnh, nên suốt đời lang thang... Người tình bỏ tôi đi, thiêu huỷ lòng tin suy, người tình bỏ tôi đi, giáo đường buồn lê thê...”. Nhưng liên kết với Đức Ki-tô bằng cách nào, với những phương thế nào ? Xin nhường câu trả lời nầy cho các anh em linh mục.

Linh mục hiệp thông với Hội Thánh. Trong số 16 của Tông huấn Pastores dabo vobis, ĐGH G.P.II đã cắt nghĩa rằng : quan hệ giữa linh mục (Thừa tác) và Giáo Hội là một quan hệ vừa hàm chứa trong chính hữu thể do bí tích Truyền Chức Thánh vừa hàm chứa trong chính sứ vụ, trong thừa tác vụ của linh mục. Nói cách khác, linh mục chỉ có thể giữ được căn tính và thăng tiến ơn gọi của mình khi sống hiệp thông với Giáo Hội; và cũng chính ở giữa lòng Giáo Hội mà linh mục tìm được “Mùa xuân”, tìm được điểm tựa, tìm được sức mạnh đỡ nâng cuộc sống...Bởi vì, khi Giu-đa từ giã Bàn Tiệc của anh em để ra đi, “lập tức bóng tối dâng lên”, trong khi cho dù vất vả thâu đêm, trên chiếc thuyền của Phê-rô có đông đủ anh em cùng buông lưới, các Tông Đồ đã gặp được Đấng Phục Sinh đứng đợi trên bờ với bữa điểm tâm dạt dào tình mến.

Linh mục liên đới với cộng đoàn tín hữu chung quanh.

Về điều nầy, chúng ta hãy lắng nghe những chỉ dẫn vừa sâu sắc vừa tế nhị của Công đồng, đã hơn 40 năm vẫn còn mới mẻ :

“Thật vậy, cùng với tất cả những ai được tái sinh trong suối nước rửa tội, các linh mục là những anh em giữa các anh em mình, là chi thể của cùng một Thân Thể duy nhất của Chúa Ki-tô mà mọi người có nhiệm vụ xây dựng.

Như vậy các linh mục phải lãnh đạo làm sao để không tìm tư lợi, nhưng tìm lợi ích cho Chúa Giê-su Kitô; các Ngài hợp tác với giáo dân và cùng với họ, xử sự theo gương Thầy, Đấng đến ở giữa mọi người “không để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình thay cho nhiều người” (Mt 20,28) (SL về Chức Vụ và Đời sống linh mục số 9).

Và để minh hoạ thêm cho ý tưởng nầy, xin được đọc lên mấy vần thơ cuối của bài thơ “Trên cánh đồng Hợp tác” trong tập thơ Người Chăn Chiên Vô Hình của Linh mục thi sĩ Trăng Thập Tự :

Tôi cúi xuống

Thấy Ngài trước mắt

Lội suối băng đồng tìm con chiên lạc

Xin cho tôi tấm lòng

Của kẻ có con chiên lạc mất

Xin cho tôi tấm lòng

Của người Cha tìm đứa con đi hoang

Và là tấm lòng

Của kẻ nhìn đám đông bơ vơ

Mà dạt dào thương xót

Của kẻ không đành tâm bỏ sót

Một em bé nào

Hay bất cứ một người đuôi mù què quặt...

Xin cho tôi trái tim,

Của người đã khóc

Trước sự đau khổ của kẻ khác

Xin cho tôi trái tim không biết mệt mõi

Khi thân xác đã rã rời

Ngồ bệt bên bờ giếng

Mà chưa nỡ nghỉ ngơi...

Khi suốt ngày đã hụt hơi

Suốt ngày đã khản tiếng

Rao giảng cho đám đông

Mà tối đến vẫn còn thức khuya

Vì phần rỗi của một người trong đám họ

Xin cho tôi trái tim đó

Trái tim yêu mấy cho vừa

Cây sậy dập đong đưa

Không đành bẻ gãy...

Không nỡ tắt ngọn đèn leo lét

Trái tim yêu thương cho đến chết

Và chết rồi còn nở hoa.

2. Để Linh Mục sống cuộc đời Hy tế :

Sau những ngày “Mùa xuân trăng mật” của Phục Sinh, các Tông đồ đã lên đường để dấn thân vào nẽo đường “Làm chứng” mà bóng Thánh Giá, Hy tế thấp thoáng trên mọi nẽo đường. Bài đọc CVTĐ hôm nay đã nói với chúng ta điều đó. Phêrô và Gioan bị tống giam vì rao giảng Tin Mừng Phục Sinh; và đoạn kết của thiên anh hùng ca nầy là cái chết “ngược đầu thập giá” trên đồi Vatican của Phêrô và bao cuộc tử đạo khác của hàng hàng lớp lớp thế hệ tông đồ, chứng nhân.

Sống thiên chức linh mục đó chính là tìm thấy Mùa Xuân trong Hy Tế, là không ngừng đọc, suy niệm và áp dụng lời mời gọi triệt để của Đức Ki-tô : “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo...” (Lc 9,23-24). Tông huấn Pastores dabo vobis đã nhấn mạnh khía cạnh nầy :

“Trên Thập giá, Đức Giê-su Ki-tô mang Đức ái mục vụ của Ngài đến mức trọn hảo trong một sự trần trụi tột cùng bên ngoài và bên trong. Ngài là mẫu mực và là nguồn mạch các nhân đức vâng phục, khiết tịnh và nghèo khó mà linh mục được mời gọi sống như là biểu hiện tình yêu mục vụ của mình đối với anh em. Theo như những điều Phaolô viết cho các tín hữu Philipphê, linh mục phải có cùng những tâm tình như Đức Giê-su, phải tự tước bỏ khỏi cái tôi riêng rẻ của mình, để trong đức ái vâng phục, khiết tịnh và nghèo khó, tìm gặp được con đường vương giả đưa tới sự nối kết với Thiên Chúa và tới sự hiệp nhất với anh em.”

Kết luận :

Năm anh em linh mục hôm nay mừng “nhất niên thánh chức” thân mến,

Nếu các tông đồ ngày xưa vất vả trong một đêm mà không bắt được con cá nào, thì với anh em, sau một năm hy vọng sẽ khấm khá hơn. Duy có một điều ngày xưa và hôm nay đều giống nhau đó là tất cả đều thấm mệt. Tuy nhiên, xin các bạn hãy yên tâm, Đức Ki-tô Phục sinh đã chứng kiến “từ đầu chí cuối”, Ngài thấy hết, Ngài biết hết những vất vả, trăn trở, xót xa, buồn đau nãn lòng hay vui mừng hy vọng của chúng ta...Và không chỉ thấy, chỉ chứng kiến rồi thôi, mà đã dọn sẵn cho các môn sinh của Ngài, cho mỗi chúng ta “bữa điểm tâm tuyệt vời”, bữa điểm tâm đầy thân thương, tế nhị và tuyệt đối cần thiết, bữa điểm tâm cốt yếu chính là sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài. Điều mà chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau hôm nay và mỗi ngày là làm sao luôn có đôi mắt, có trái tim của Thánh Gioan để mau mắn nhận ra và xác tín rằng : “Chúa Đó”

“Chúa đó”, cũng là hai từ của một lời chúc thân thương tôi xin gởi đến các bạn trong ngày tạ ơn hôm nay và mọi ngày trong bước đường linh mục mai ngày của các bạn. Amen.