CHỦ NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN
Tin mừng : Lc 12, 13-21
Anh chị em thân mến,
Cuộc sống của con người thật đẹp nhưng cũng thật là phù vân, phù vân là mây nỗi mây bay mây tan trong vũ trụ bao la, phù vân là tụ lại rồi tan nhanh khi có cơn gió thổi tới. Đời sống là phù vân, tiền tài danh vọng địa vị là phù vân, tất cả đều là phù vân, và mạng sống của con người ở trần gian này cũng chỉ là phù vân, phù vân như hoa cỏ sớm nở chiều tàn và trở về với nơi đã làm nên nó : bụi đất.
Tiền bạc là phù vân
Giàu có lắm thì cũng như phú ông tronng bài Tin Mừng là cùng : tiền bạc của cải không có chổ cất giữ nên phải làm kho lẫm mới để tích trử, nhưng không hề tích luỷ những việc lành phúc đức để khỏi phải hối hận trước toà phán xét của Thiên Chúa, thất khốn nạn khi đang hưởng thụ của cải tiền bạc mà Thiên Chúa đến đòi lại linh hồn, trở tay có kịp không ?!
Tình cảm cũng chỉ là phù vân
Con người ta sống cần phải có tình cảm : tình yêu vợ chồng, tình bạn, tình thầy trò.v.v…. tất cả tình cảm ấy đều là nhu cầu thiết thực của con người để con người vươn lên sống với chức phận làm con Thiên Chúa của mình. Nhưng tình cảm thân thiết này cũng chỉ làm bạn với chúng ta đến khi quan tài của mình nằm trong huyệt, thì cha mẹ, vợ chồng con cái, bạn bè thân sơ giao, cũng tiếc nuối đưa tiễn chúng ta đến phần mộ rồi họ trở về, chứ không cùng đi với chúng ta qua thế giới bên kia, và rồi một vài tháng sau thì họ cũng sẽ quên mất người thân vừa qua đời của mình.
Việc làm tốt
Chỉ có người bạn thân sẽ đi với chúng ta khi chúng ta từ giã cõi đời này, đó chính là những việc lành mà chúng ta đã làm khi còn sống. Tiền tài danh vọng sẽ qua tay người khác khi chúng ta nhắm mắt, cha mẹ, con cái bạn bè và những người thân, dù yêu thương chúng ta đến đâu thì cũng chỉ đưa chúng ta ra đến phần mộ rồi họ trở về, nhưng việc làm tốt đẹp có ích cho mọi người cũng sẽ có ích cho chúng ta khi chúng ta đến trước tòa Thiên Chúa để chịu phán xét…
Anh chị em thân mến,
Hôm qua và hôm kia tôi đã đi dâng thánh lễ ở hai viện dưỡng lão khác nhau trong khu vực tôi chịu trách nhiệm truyền giáo, tôi đã giúp cho những cụ già nhìn lại cuộc sống của mình :
Lúc còn trẻ thì bôn ba thức khuya dậy sớm để kiếm tiền và tích lủy bạc tiền cho mình và cho con cái, bây giờ tuổi tác cao, không được ở nơi nhà cao cửa rộng mà mình đã đổ mồ hôi để gầy dựng, con cái một hai tháng mới đến thăm một lần, nói qua loa vài chuyện rồi trở về với gia đình riêng của nó, tuổi già lụm khụm lui tới trong viện dưỡng lão cô đơn mới thấy cuộc đời tiến tài danh vọng là phù vân và phù vân, do đó chúng ta chỉ còn có một công việc cần phải làm mà khi còn trẻ chúng ta không làm hay chưa làm tốt, đó chính là chuẩn bị tích trử thời giờ còn lại lo lắng cho linh hồn mình bằng lời cầu nguyện và những việc làm tốt có ích lợi cho linh hồn mình cũng như cho linh hồn người khác.
Chỉ còn lại Thiên Chúa là Đấng hằng yêu thương và hằng ở cùng chúng ta trong mọi hoàn cảnh, chỉ có Thiên Chúa là Đấng làm cho cái phù vân trở thành lời ca chúc tụng Ngài trong cuộc sống của chúng ta, và chỉ có Thiên Chúa mới làm cho chúng ta không trở nên phù vân nhờ cái chết và sống lại của Chúa Giêsu.
Tiền tài, danh vọng và ngay cả mạng sống cũng đều là phù vân nay còn mai mất, bon chen vất vả khổ cực rồi cũng tay trắng ra đi về với cát bụi…
Cái duy nhất còn lại và trung tín với chúng ta đó chính là những việc lành phúc đức mà chúng ta làm vì tha nhân mà thôi…
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 18 thường niên tại nhà thờ Phục Sinh
Tin mừng : Lc 12, 13-21
Anh chị em thân mến,
Cuộc sống của con người thật đẹp nhưng cũng thật là phù vân, phù vân là mây nỗi mây bay mây tan trong vũ trụ bao la, phù vân là tụ lại rồi tan nhanh khi có cơn gió thổi tới. Đời sống là phù vân, tiền tài danh vọng địa vị là phù vân, tất cả đều là phù vân, và mạng sống của con người ở trần gian này cũng chỉ là phù vân, phù vân như hoa cỏ sớm nở chiều tàn và trở về với nơi đã làm nên nó : bụi đất.
Tiền bạc là phù vân
Giàu có lắm thì cũng như phú ông tronng bài Tin Mừng là cùng : tiền bạc của cải không có chổ cất giữ nên phải làm kho lẫm mới để tích trử, nhưng không hề tích luỷ những việc lành phúc đức để khỏi phải hối hận trước toà phán xét của Thiên Chúa, thất khốn nạn khi đang hưởng thụ của cải tiền bạc mà Thiên Chúa đến đòi lại linh hồn, trở tay có kịp không ?!
Tình cảm cũng chỉ là phù vân
Con người ta sống cần phải có tình cảm : tình yêu vợ chồng, tình bạn, tình thầy trò.v.v…. tất cả tình cảm ấy đều là nhu cầu thiết thực của con người để con người vươn lên sống với chức phận làm con Thiên Chúa của mình. Nhưng tình cảm thân thiết này cũng chỉ làm bạn với chúng ta đến khi quan tài của mình nằm trong huyệt, thì cha mẹ, vợ chồng con cái, bạn bè thân sơ giao, cũng tiếc nuối đưa tiễn chúng ta đến phần mộ rồi họ trở về, chứ không cùng đi với chúng ta qua thế giới bên kia, và rồi một vài tháng sau thì họ cũng sẽ quên mất người thân vừa qua đời của mình.
Việc làm tốt
Chỉ có người bạn thân sẽ đi với chúng ta khi chúng ta từ giã cõi đời này, đó chính là những việc lành mà chúng ta đã làm khi còn sống. Tiền tài danh vọng sẽ qua tay người khác khi chúng ta nhắm mắt, cha mẹ, con cái bạn bè và những người thân, dù yêu thương chúng ta đến đâu thì cũng chỉ đưa chúng ta ra đến phần mộ rồi họ trở về, nhưng việc làm tốt đẹp có ích cho mọi người cũng sẽ có ích cho chúng ta khi chúng ta đến trước tòa Thiên Chúa để chịu phán xét…
Anh chị em thân mến,
Hôm qua và hôm kia tôi đã đi dâng thánh lễ ở hai viện dưỡng lão khác nhau trong khu vực tôi chịu trách nhiệm truyền giáo, tôi đã giúp cho những cụ già nhìn lại cuộc sống của mình :
Lúc còn trẻ thì bôn ba thức khuya dậy sớm để kiếm tiền và tích lủy bạc tiền cho mình và cho con cái, bây giờ tuổi tác cao, không được ở nơi nhà cao cửa rộng mà mình đã đổ mồ hôi để gầy dựng, con cái một hai tháng mới đến thăm một lần, nói qua loa vài chuyện rồi trở về với gia đình riêng của nó, tuổi già lụm khụm lui tới trong viện dưỡng lão cô đơn mới thấy cuộc đời tiến tài danh vọng là phù vân và phù vân, do đó chúng ta chỉ còn có một công việc cần phải làm mà khi còn trẻ chúng ta không làm hay chưa làm tốt, đó chính là chuẩn bị tích trử thời giờ còn lại lo lắng cho linh hồn mình bằng lời cầu nguyện và những việc làm tốt có ích lợi cho linh hồn mình cũng như cho linh hồn người khác.
Chỉ còn lại Thiên Chúa là Đấng hằng yêu thương và hằng ở cùng chúng ta trong mọi hoàn cảnh, chỉ có Thiên Chúa là Đấng làm cho cái phù vân trở thành lời ca chúc tụng Ngài trong cuộc sống của chúng ta, và chỉ có Thiên Chúa mới làm cho chúng ta không trở nên phù vân nhờ cái chết và sống lại của Chúa Giêsu.
Tiền tài, danh vọng và ngay cả mạng sống cũng đều là phù vân nay còn mai mất, bon chen vất vả khổ cực rồi cũng tay trắng ra đi về với cát bụi…
Cái duy nhất còn lại và trung tín với chúng ta đó chính là những việc lành phúc đức mà chúng ta làm vì tha nhân mà thôi…
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 18 thường niên tại nhà thờ Phục Sinh