LTS: Giáo phận Quy Nhơn đang chuẩn bị mừng sinh nhật Á Thánh Anrê Phú Yên được tổ chức vào các ngày 25 và 26 tháng 7, VietCatholic xin chia sẻ tâm tình vui mừng này bằng cách trân trọng giới thiệu bản Trường Ca Anrê Phú Yên do Linh Mục Phêrô Võ Tá Khánh tức nhà thơ Trăng Thập Tự sáng tác.
TRƯỜNG CA ANRÊ PHÚ YÊN (tiếp theo)
GIÁO SĨ GẶP ÔNG NGHÈ BỘ
Đường xa trong lúc đó
I-nhã với anh em
Đang nhắm hướng Thanh Chiêm
Cùng với cha Đắc-Lộ
Sắp vào thăm Nghè Bộ
Gây thiện cảm làm quen.
Họ đâu ngờ là chiên
Đang bước vào miệng sói.
May sao khi gần tới
Có người vội cho hay
Giáo sĩ bảo các thầy
Tạm ẩn mình lánh nạn.
Riêng mình cha bạo dạn
Vào dinh gặp ông Nghè
Cha muốn nói ông nghe
Những điều hơn lẽ thiệt.
Nhưng ông Nghè đã quyết
Nhất định chẳng nương tay.
Ông cấm cha từ đây
Không được đi giảng đạo.
Ông ngăm đe cảnh cáo
Ông muốn ép buộc cha
Phải rời bỏ nước ta
Đừng bao giờ trở lại.
Cha Đắc-Lộ khẳng khái
Từ biệt lão quan tham
Cha bước tới trại giam
Thăm cụ trùm dũng cảm
Giúp cụ thêm can đảm
Làm chứng cho đức tin
Rồi cha rảo bước liền
Tới chiếc thuyền đã hẹn.
CÁC BẠN THOÁT NGUY
Thầy trò đang cầu nguyện
Dưới trời sao lưa thưa
Bỗng đám lính hồi trưa
Nhảy bùng lên xông xáo.
Miệng hỏi tra láo nháo :
"Có ai thấy môn đồ
Của giáo sĩ Gia-tô (16)
Chỉ để quan bắt trọn !"
Nhưng một người trong bọn
Lại chán nản bàn ra :
"Mới thấy họ đây mà !"
Rồi hò la rẽ lối.
Âm thầm trong bóng tối
Giáo sĩ với các thầy
Vội vã rút lui ngay
Kịp tìm nơi ẩn náu.
ANRÊ BỊ TỐNG NGỤC
Trên quê nhà yêu dấu
Vũ trụ chìm bóng đêm
Trong thị trấn Thanh Chiêm
Đó đây đèn le lói.
Khoảng hơn tám giờ tối
Đám lính lao nhao về
Giải theo thầy An-rê
Nạp cho ông Nghè Bộ.
Lúc đầu ông dụ dỗ
Rồi sau đó ngăm đe
Ông muốn buộc An-rê
Phải từ cha bỏ Chúa.
Nếu bằng lòng cải hoá
Ông sẽ giúp mọi bề,
Còn nếu không chịu nghe
Sẽ thẳng tay trừng trị.
Thầy An-rê quyết chí
Một lòng xưng đức tin
Khiến ông Nghè bất bình
Sai gông xiềng tống ngục.
Nhà giam thật hạnh phúc
Hai An-rê gặp nhau
Chung một tiếng nguyện cầu
Chia nhau lời khích lệ.
PHIÊN TOÀ CHỚP NHOÁNG
Đêm hè qua mau lẹ
Bình minh loé rạng dần
Lính điệu hai tù nhân
Ra toà nghe xử án.
Ông Nghè mưu đã sẵn
Giọng léo lận nhiều đường
Ông bảo rằng Thượng Vương
Truyền cho ông làm thế.
Qua đôi lời lấy lệ
Với ít kẻ quanh mình
Ông lấy án tử hình
Xử hai người công chính.
Ông lại còn quyết định
Đem chém nội trong ngày.
Dân chúng nghe tin này
Đầy ngạc nhiên ai oán
Trách ông Nghè độc đoán
Kết án quá vội vàng
Lương giáo đều thở than
Buồn thay cho công lý.
Riêng phần hai chiến sĩ
Lòng hoan hỷ tưng bừng
Mắt ứa lệ vui mừng
Miệng tuyên xưng tình Chúa.
VẬN ĐỘNG XIN THA
Bên ngoài trời nổi đoá
Bốn phía dậy cuồng phong
Sóng cuồn cuộn bên sông
Thuyền ai mong cập bến ?
Cha Đắc-Lộ vừa đến
Cùng với mấy thương gia
Gốc người Bồ Đào Nha
Vội vàng qua dinh trấn
Xin ông Nghè xoá án :
"Xin ông nghĩ tình tha
Một người đã quá già
Một người còn quá trẻ".
Ông Nghè nêu lắm lẽ
Chỉ thả cụ cao niên
Còn An-rê Phú Yên
Ông nhất định xử chém.
TRONG NHÀ GIAM
Rời ông Nghè nham hiểm
Giáo sĩ vội bước ra
Cùng với mấy thương gia
Tới nhà giam ủy lạo.
Tại đây hai đồng đạo
Đã sốt sắng dọn mình
Chờ đợi phút hy sinh
Đang đọc kinh cầu nguyện.
Vừa nghe cha nói chuyện
Biết rõ lệnh quan tha
Cụ trùm Son khóc oà
Vì mất phúc tử đạo.
Cha Đắc-Lộ khuyên bảo
An ủi thật lâu dài
Cụ trùm mới nguôi ngoai
Cúi đầu vâng ý Chúa
Cha nước mắt dàn dụa
Ôm An-rê Phú Yên
Chung quanh người thanh niên
Mấy thương gia quỳ gối.
Nhiều tín hữu cũng tới
Cung kính cúi hôn chân
Thầy An-rê can ngăn
Thưa rằng : "Tôi tội lỗi".
Rồi thầy lên tiếng nói
Khuyên ai nấy vững tin
Đừng sợ kẻ hành hình
Hãy sợ mình Chúa Cả :
"Anh em đừng buồn bã
Hãy mừng rỡ cho tôi
Vì Chúa thương tôi rồi
Mặc dù tôi bất xứng".
Dáng khiêm cung thầy đứng
Như nhân chứng hiền lành
Tiếng đồn ra rất nhanh
Người chung quanh kinh ngạc,
Đổ dồn về như thác
Mong ước được ngắm nhìn
Người chứng nhân đức tin
Người thanh niên dũng cảm.
NHỮNG LỜI TÂM HUYẾT
Thầy An-rê thương cảm
Nói với đám đông rằng :
"Anh chị em thấy chăng
Tôi sẵn sàng chịu chết
Bởi vì tôi nhận biết
Một Thiên Chúa trên trời
Ngài thương yêu mọi loài
Ngài cho tôi tất cả.
Anh chị em đây nữa
Cũng được Chúa yêu thương,
Anh chị em coi chừng
Đừng coi thường ơn Chúa.
Chúa yêu thương ta quá
Ta hãy nhớ ơn Ngài
Kìa tôi thấy cửa trời
Đã được Ngài mở sẵn
Chúa nhân từ vô hạn
Đang đón nhận tôi vào".
Lời thầy thật ngọt ngào
Ai cũng nao nao dạ
Cả kẻ quen người lạ
Đều như mở tấm lòng
Trước ơn Chúa thơm nồng
Tuôn như dòng sữa mẹ.
Chắp tay thầy nói khẽ :
"Chúa đã thương ta nhiều
Ta hãy lấy tình yêu
Đáp tình yêu của Chúa
Chúa chết trên thập giá
Đổ máu Chúa chan hoà
Hãy dâng sự sống ta
Mà báo đền sự sống".
Lời thầy như lửa nóng
Đốt cháy cả lòng người
Nét mặt thầy vui tươi
Rạng môi cười hạnh phúc.
Giữa gông cùm tù ngục
Thầy rất mực tự do
Có chết cũng không lo
Vì chết cho danh Chúa
Muốn thêm ơn thánh hoá
Ơn phù trợ đến cùng
Thầy quỳ gối khiêm cung
Xưng tội lần sau hết.
Thầy ước ao được chết
Cứ tha thiết hỏi giờ :
"Sao người ta chần chờ
Sao người ta chậm thế ?"
Nhìn trời chiếu bóng xế
Giờ hạnh phúc gần kề
Thầy cầu nguyện say mê
Gọi Giê-su không ngớt.
ĐƯỜNG RA PHÁP TRƯỜNG
Năm giờ chiều nắng nhợt
Thầy thanh thoát mỉm cười
Từ giã hết mọi người
Xin giúp lời cầu nguyện.
Người người đang lưu luyến
Đã thấy lính ùa vào
Mang giáo mác gươm đao
Dẫn tù đi xử tử.
Thầy An-rê hớn hở
Đã vội vã đón ngay
Cho họ sớm ra tay
Đưa thầy đi hành quyết.
Họ dẫn đi khắp hết
Các phố xá bến đò
Người mở lối hô to :
"Đạo Gia-tô đáng chết !"
Tiếng quân binh hò hét
Dân chạy riết theo xem,
Cả thị trấn Thanh Chiêm
Hướng về người chứng trẻ.
Người đông hơn đại lễ
Vượt qua cả cánh đồng
Ánh hoàng hôn phập phồng
Nhuộm hồng trên gò Sứ.
LỜI TỪ BIỆT
Đây rồi nơi xử tử
Lính tráng đứng vây quanh
Thầy An-rê hiền lành
Quỳ nghiêm trang cung kính.
Cha Đắc-Lộ bình tĩnh
Xin phép lính vào theo
Khuyến khích người con yêu
Đổ máu đào vì Chúa.
Cha trải ra ở đó
Một chiếc chiếu mới tinh
Để hứng máu ngay lành
Muốn xin thầy quỳ gối.
Thầy khiêm cung từ chối
Xin cha cứ để cho
Được giống Chúa Kitô
Đổ máu đào xuống đất.
Quỳ chắp tay ngước mắt
Thầy nhìn trời vững trông
Quân lính đến tháo gông
Rồi lấy thừng cột trói.
Biết rằng giờ đã tới
Thầy An-rê quay nhìn
Những người cùng đức tin
Mắt dịu hiền tha thiết.
Thầy nói lời bất diệt
Lời từ biệt mọi người :
"Hỡi anh chị em ơi !
Hãy trung thành giữ nghĩa
Cùng Giê-su Chúa Cả
Cho hết sức hết hơi
Cho đến cả trọn đời".
Người người rơi lệ khóc
Riêng mình thầy nhẩm đọc
Kinh "Kính mừng" như ru
Kêu tên Chúa Giê-su
Và kêu tên Mẹ Thánh.
TRƯỜNG CA ANRÊ PHÚ YÊN (tiếp theo)
GIÁO SĨ GẶP ÔNG NGHÈ BỘ
Đường xa trong lúc đó
I-nhã với anh em
Đang nhắm hướng Thanh Chiêm
Cùng với cha Đắc-Lộ
Sắp vào thăm Nghè Bộ
Gây thiện cảm làm quen.
Họ đâu ngờ là chiên
Đang bước vào miệng sói.
May sao khi gần tới
Có người vội cho hay
Giáo sĩ bảo các thầy
Tạm ẩn mình lánh nạn.
Riêng mình cha bạo dạn
Vào dinh gặp ông Nghè
Cha muốn nói ông nghe
Những điều hơn lẽ thiệt.
Nhưng ông Nghè đã quyết
Nhất định chẳng nương tay.
Ông cấm cha từ đây
Không được đi giảng đạo.
Ông ngăm đe cảnh cáo
Ông muốn ép buộc cha
Phải rời bỏ nước ta
Đừng bao giờ trở lại.
Cha Đắc-Lộ khẳng khái
Từ biệt lão quan tham
Cha bước tới trại giam
Thăm cụ trùm dũng cảm
Giúp cụ thêm can đảm
Làm chứng cho đức tin
Rồi cha rảo bước liền
Tới chiếc thuyền đã hẹn.
CÁC BẠN THOÁT NGUY
Thầy trò đang cầu nguyện
Dưới trời sao lưa thưa
Bỗng đám lính hồi trưa
Nhảy bùng lên xông xáo.
Miệng hỏi tra láo nháo :
"Có ai thấy môn đồ
Của giáo sĩ Gia-tô (16)
Chỉ để quan bắt trọn !"
Nhưng một người trong bọn
Lại chán nản bàn ra :
"Mới thấy họ đây mà !"
Rồi hò la rẽ lối.
Âm thầm trong bóng tối
Giáo sĩ với các thầy
Vội vã rút lui ngay
Kịp tìm nơi ẩn náu.
ANRÊ BỊ TỐNG NGỤC
Trên quê nhà yêu dấu
Vũ trụ chìm bóng đêm
Trong thị trấn Thanh Chiêm
Đó đây đèn le lói.
Khoảng hơn tám giờ tối
Đám lính lao nhao về
Giải theo thầy An-rê
Nạp cho ông Nghè Bộ.
Lúc đầu ông dụ dỗ
Rồi sau đó ngăm đe
Ông muốn buộc An-rê
Phải từ cha bỏ Chúa.
Nếu bằng lòng cải hoá
Ông sẽ giúp mọi bề,
Còn nếu không chịu nghe
Sẽ thẳng tay trừng trị.
Thầy An-rê quyết chí
Một lòng xưng đức tin
Khiến ông Nghè bất bình
Sai gông xiềng tống ngục.
Nhà giam thật hạnh phúc
Hai An-rê gặp nhau
Chung một tiếng nguyện cầu
Chia nhau lời khích lệ.
PHIÊN TOÀ CHỚP NHOÁNG
Đêm hè qua mau lẹ
Bình minh loé rạng dần
Lính điệu hai tù nhân
Ra toà nghe xử án.
Ông Nghè mưu đã sẵn
Giọng léo lận nhiều đường
Ông bảo rằng Thượng Vương
Truyền cho ông làm thế.
Qua đôi lời lấy lệ
Với ít kẻ quanh mình
Ông lấy án tử hình
Xử hai người công chính.
Ông lại còn quyết định
Đem chém nội trong ngày.
Dân chúng nghe tin này
Đầy ngạc nhiên ai oán
Trách ông Nghè độc đoán
Kết án quá vội vàng
Lương giáo đều thở than
Buồn thay cho công lý.
Riêng phần hai chiến sĩ
Lòng hoan hỷ tưng bừng
Mắt ứa lệ vui mừng
Miệng tuyên xưng tình Chúa.
VẬN ĐỘNG XIN THA
Bên ngoài trời nổi đoá
Bốn phía dậy cuồng phong
Sóng cuồn cuộn bên sông
Thuyền ai mong cập bến ?
Cha Đắc-Lộ vừa đến
Cùng với mấy thương gia
Gốc người Bồ Đào Nha
Vội vàng qua dinh trấn
Xin ông Nghè xoá án :
"Xin ông nghĩ tình tha
Một người đã quá già
Một người còn quá trẻ".
Ông Nghè nêu lắm lẽ
Chỉ thả cụ cao niên
Còn An-rê Phú Yên
Ông nhất định xử chém.
TRONG NHÀ GIAM
Rời ông Nghè nham hiểm
Giáo sĩ vội bước ra
Cùng với mấy thương gia
Tới nhà giam ủy lạo.
Tại đây hai đồng đạo
Đã sốt sắng dọn mình
Chờ đợi phút hy sinh
Đang đọc kinh cầu nguyện.
Vừa nghe cha nói chuyện
Biết rõ lệnh quan tha
Cụ trùm Son khóc oà
Vì mất phúc tử đạo.
Cha Đắc-Lộ khuyên bảo
An ủi thật lâu dài
Cụ trùm mới nguôi ngoai
Cúi đầu vâng ý Chúa
Cha nước mắt dàn dụa
Ôm An-rê Phú Yên
Chung quanh người thanh niên
Mấy thương gia quỳ gối.
Nhiều tín hữu cũng tới
Cung kính cúi hôn chân
Thầy An-rê can ngăn
Thưa rằng : "Tôi tội lỗi".
Rồi thầy lên tiếng nói
Khuyên ai nấy vững tin
Đừng sợ kẻ hành hình
Hãy sợ mình Chúa Cả :
"Anh em đừng buồn bã
Hãy mừng rỡ cho tôi
Vì Chúa thương tôi rồi
Mặc dù tôi bất xứng".
Dáng khiêm cung thầy đứng
Như nhân chứng hiền lành
Tiếng đồn ra rất nhanh
Người chung quanh kinh ngạc,
Đổ dồn về như thác
Mong ước được ngắm nhìn
Người chứng nhân đức tin
Người thanh niên dũng cảm.
NHỮNG LỜI TÂM HUYẾT
Thầy An-rê thương cảm
Nói với đám đông rằng :
"Anh chị em thấy chăng
Tôi sẵn sàng chịu chết
Bởi vì tôi nhận biết
Một Thiên Chúa trên trời
Ngài thương yêu mọi loài
Ngài cho tôi tất cả.
Anh chị em đây nữa
Cũng được Chúa yêu thương,
Anh chị em coi chừng
Đừng coi thường ơn Chúa.
Chúa yêu thương ta quá
Ta hãy nhớ ơn Ngài
Kìa tôi thấy cửa trời
Đã được Ngài mở sẵn
Chúa nhân từ vô hạn
Đang đón nhận tôi vào".
Lời thầy thật ngọt ngào
Ai cũng nao nao dạ
Cả kẻ quen người lạ
Đều như mở tấm lòng
Trước ơn Chúa thơm nồng
Tuôn như dòng sữa mẹ.
Chắp tay thầy nói khẽ :
"Chúa đã thương ta nhiều
Ta hãy lấy tình yêu
Đáp tình yêu của Chúa
Chúa chết trên thập giá
Đổ máu Chúa chan hoà
Hãy dâng sự sống ta
Mà báo đền sự sống".
Lời thầy như lửa nóng
Đốt cháy cả lòng người
Nét mặt thầy vui tươi
Rạng môi cười hạnh phúc.
Giữa gông cùm tù ngục
Thầy rất mực tự do
Có chết cũng không lo
Vì chết cho danh Chúa
Muốn thêm ơn thánh hoá
Ơn phù trợ đến cùng
Thầy quỳ gối khiêm cung
Xưng tội lần sau hết.
Thầy ước ao được chết
Cứ tha thiết hỏi giờ :
"Sao người ta chần chờ
Sao người ta chậm thế ?"
Nhìn trời chiếu bóng xế
Giờ hạnh phúc gần kề
Thầy cầu nguyện say mê
Gọi Giê-su không ngớt.
ĐƯỜNG RA PHÁP TRƯỜNG
Năm giờ chiều nắng nhợt
Thầy thanh thoát mỉm cười
Từ giã hết mọi người
Xin giúp lời cầu nguyện.
Người người đang lưu luyến
Đã thấy lính ùa vào
Mang giáo mác gươm đao
Dẫn tù đi xử tử.
Thầy An-rê hớn hở
Đã vội vã đón ngay
Cho họ sớm ra tay
Đưa thầy đi hành quyết.
Họ dẫn đi khắp hết
Các phố xá bến đò
Người mở lối hô to :
"Đạo Gia-tô đáng chết !"
Tiếng quân binh hò hét
Dân chạy riết theo xem,
Cả thị trấn Thanh Chiêm
Hướng về người chứng trẻ.
Người đông hơn đại lễ
Vượt qua cả cánh đồng
Ánh hoàng hôn phập phồng
Nhuộm hồng trên gò Sứ.
LỜI TỪ BIỆT
Đây rồi nơi xử tử
Lính tráng đứng vây quanh
Thầy An-rê hiền lành
Quỳ nghiêm trang cung kính.
Cha Đắc-Lộ bình tĩnh
Xin phép lính vào theo
Khuyến khích người con yêu
Đổ máu đào vì Chúa.
Cha trải ra ở đó
Một chiếc chiếu mới tinh
Để hứng máu ngay lành
Muốn xin thầy quỳ gối.
Thầy khiêm cung từ chối
Xin cha cứ để cho
Được giống Chúa Kitô
Đổ máu đào xuống đất.
Quỳ chắp tay ngước mắt
Thầy nhìn trời vững trông
Quân lính đến tháo gông
Rồi lấy thừng cột trói.
Biết rằng giờ đã tới
Thầy An-rê quay nhìn
Những người cùng đức tin
Mắt dịu hiền tha thiết.
Thầy nói lời bất diệt
Lời từ biệt mọi người :
"Hỡi anh chị em ơi !
Hãy trung thành giữ nghĩa
Cùng Giê-su Chúa Cả
Cho hết sức hết hơi
Cho đến cả trọn đời".
Người người rơi lệ khóc
Riêng mình thầy nhẩm đọc
Kinh "Kính mừng" như ru
Kêu tên Chúa Giê-su
Và kêu tên Mẹ Thánh.