LTS: Giáo phận Quy Nhơn đang chuẩn bị mừng sinh nhật Á Thánh Anrê Phú Yên được tổ chức vào các ngày 25 và 26 tháng 7, VietCatholic xin chia sẻ tâm tình vui mừng này bằng cách trân trọng giới thiệu bản Trường Ca Anrê Phú Yên do Linh Mục Phêrô Võ Tá Khánh tức nhà thơ Trăng Thập Tự sáng tác.
TRƯỜNG CA ANRÊ PHÚ YÊN (tiếp theo)
LÊN ĐƯỜNG
Năm sau như lời hứa
Với tín hữu Việt Nam
Cha Đắc-Lộ về thăm
Thiết lập đoàn thầy giảng
Chọn những người xứng đáng
Huấn luyện thành tông đồ
Rao giảng Đức Kitô
Cho đồng bào ruột thịt
Và đắp xây nước Việt
Trên nền móng yêu thương.
An-rê rất hiền lương
Thật thà và trong trắng
Đầy đạo đức sốt sắng
Khao khát được dâng mình
Sống cuộc đời hy sinh
Giảng Tin Mừng cứu thế.
Dù anh còn rất trẻ
Đã yêu Chúa nồng nàn
Cha Đắc-Lộ hân hoan
Nhận anh làm thầy giảng.
Lòng An-rê bừng sáng
Ôi vui sướng bao nhiêu
Từ giã mẹ dấu yêu
Lên đường theo Chúa gọi
Tay nhẹ nhàng khăn gói
Nhắm thẳng lối Hội An.(9)
Ở TRƯỜNG THẦY GIẢNG
Mười anh em trong đoàn
Thầy An-rê trẻ nhất,
Đầy thông minh tư chất
Thật một đoá tinh hoa.
Ơn Chúa xuống chan hoà
Qua một năm gian khổ
Trong nhà cha Đắc-Lộ
An-rê học rất chăm
Vừa tìm hiểu Phúc Âm
Vừa học cách truyền giáo
Học việc đời việc đạo
An-rê học đủ điều
Tập kinh nguyện sớm chiều
Noi gương theo I-nhã. (10)
Với tâm hồn cao cả,
Thương người hơn thương thân
Thích làm việc tay chân
Từ dọn sân cuốc cỏ :
Sống khiêm nhường bé nhỏ.
Cha Đắc-Lộ nói rằng
Thầy như một thiên thần
Đủ mọi phần trong trắng.
Thầy âm thầm lẳng lặng
Giúp vị giáo sĩ già
Thầy tiếp tay với cha
Dựng xây vần quốc ngữ.
TUYÊN KHẤN VÀ TRUYỀN GIÁO
Sau thời gian luyện thử
Nhờ Thiên Chúa ban ơn
Năm mười tám tuổi tròn
An-rê được tuyên khấn
Thầy đi cùng các bạn
Ra Huế giảng Tin Mừng.
Tại kinh đô tưng bừng
Đón mừng Sinh nhật Chúa
An-rê dọn hang đá
Ngay ở giữa dinh quan.
Thầy lo việc trang hoàng
Dọn nhà thờ sạch sẽ
Giúp đức tin bạn trẻ
Dạy giáo lý dự tòng
Hướng dẫn rất thành công
Giãi bày rất thông tỏ.
Thầy theo cha Đắc-Lộ
Đến tận bờ sông Gianh
Rồi trở lại kinh thành
Đi khắp nơi truyền giáo
Cho đến cuối tháng sáu
Về xóm đạo Hội An
Chờ đợi ngày vinh quang
Đổ máu đào mến Chúa.
SÓNG GIÓ BẮT ĐẦU
Hồi ấy tại Thuận Hoá
Tức xứ Huế sông Hương
Chúa NguyễnCôngThượngVương (11)
Nhiều lần nghe thuyết giáo
Rất có lòng mến đạo
Để tín hữu tự do
Nhưng đáng tiếc thay cho
Vợ ông là Tống thị (12)
Sống lăng loàn ích kỷ
Hại nước và hại dân
Đã độc ác lắm lần
Tìm cách trừ đạo thánh.
ÂM MƯU GIẾT HẠI
Một hôm trời trở lạnh
Có ông quan đại thần
Tụ tập các cao nhân
Đạo Nho và đạo Lão
Đến luận bàn tôn giáo
Với giáo sĩ Lịch-Sơn (13)
Mong biết rõ ai hơn
Để tìm theo đạo thật.
Nghe những lời đối chất
Cha Đắc-Lộ mỉm cười
Cha vui vẻ nhường lời
Cho trưởng đoàn : I-nhã
Lời thầy lưu loát quá
Lý lẽ rất hùng hồn
Nhóm nọ phải thua non
Đành ngượng ngùng lui bước,
Về tìm mưu nghĩ chước
Hại môn đệ Giê-su
Giết I-nhã báo thù
Họ đến nhờ Tống thị.
Sẵn bà này ác ý
Đang muốn diệt đạo lành
Vì lẽ đạo cao thanh
Dám trách người dâm loạn.
ÔNG NGHÈ BỘ KHỦNG BỐ
Bà còn đang tính toán
Lại gặp lão quan tham
Ông Nghè Bộ Quảng Nam (14)
Về kinh đô có việc
Là một tay ác nghiệt
Từng khủng bố giáo dân
Đuổi giáo sĩ lắm lần
Bà liền giao mật lệnh.
Ông Nghè ỷ thế mạnh
Lòng gian ác càng thêm
Vừa vô đến Thanh Chiêm (15)
Đã ra tay bắt trói
Cụ trùm bảy ba tuổi
Tên là An-rê Son.
Ông Nghè lại sai quân
Lùng bắt luôn I-nhã :
Xuống Hội An tầm nã
Đám lính xông vào nhà
Họ lục lọi xét tra
Nhưng cả giờ không thấy.
Vì sáng nay thầy ấy
Cùng với mấy anh em
Đã nhắm hướng Thanh Chiêm
Đi với cha Đắc-Lộ.
ANRÊ BỊ BẮT
Riêng An-rê bé nhỏ
Tình nguyện ở lại đây
Săn sóc cho bốn thầy
Hiện nay đang bị ốm.
Mới rồi trong lễ sớm
Chúa ngự đến trong lòng
Tim An-rê say nồng
Tình yêu đang rực cháy
Bỗng dưng bây giờ thấy
Có dịp được hy sinh
Hiến dâng mạng sống mình
Thật thoả lòng ao ước.
Thầy liền lên tiếng trước :
"Ông I-nhã đi rồi
Nhưng ở đây có tôi
Là một người tin Chúa
Lại là thầy giảng nữa
Các ông cứ bắt đi
Thầy kia có tội gì
Tôi cũng thì tội ấy
Sao lại không bắt lấy
Cho ai nấy hài lòng ?"
Đám lính giương mắt trông :
Thật chuyện không chờ đợi!
Họ tức thì xông tới
Quyết túm lấy thầy ngay.
Thầy đã vội chìa tay
Đưa cho người ta trói.
Thầy lặng thinh không nói
Nhưng đến lúc quan quân
Lôi dậy một bệnh nhân
Định kéo đi luôn thể,
Thầy lấy lời mạnh mẽ
Rồi lấy giọng ngọt ngào
Thuyết phục khéo làm sao
Nên họ tha thầy ấy.
Tìm lâu vẫn không thấy
Thầy I-nhã ở đâu
Đám lính đành bảo nhau
Lôi An-rê đi trước.
KHÔNG NGỪNG RAO GIẢNG
Đồng bào như đám rước
Chạy theo coi rùng rùng
Thầy An-rê khiêm cung
Vừa đi vừa giảng đạo
Khiến kẻ lương người giáo
Ai ai cũng chạnh lòng.
Quân lính thấy đám đông
Sợ rằng không thuận tiện
Vội lôi thầy ra bến
Đẩy thẳng xuống thuyền ngay.
Trên thuyền thầy hăng say
Trình bày về Nước Chúa
Sông dài như dãi lụa
In trọn cả trời cao
Lòng người bỗng nao nao
Theo lời mời đạo lý.
Thầy An-rê thoả chí
Lòng hoan hỷ rộn ràng
Vì được Chúa thương ban
Cho chung phần thương khó.
TRƯỜNG CA ANRÊ PHÚ YÊN (tiếp theo)
LÊN ĐƯỜNG
Năm sau như lời hứa
Với tín hữu Việt Nam
Cha Đắc-Lộ về thăm
Thiết lập đoàn thầy giảng
Chọn những người xứng đáng
Huấn luyện thành tông đồ
Rao giảng Đức Kitô
Cho đồng bào ruột thịt Và đắp xây nước Việt
Trên nền móng yêu thương.
An-rê rất hiền lương
Thật thà và trong trắng
Đầy đạo đức sốt sắng
Khao khát được dâng mình
Sống cuộc đời hy sinh
Giảng Tin Mừng cứu thế.
Dù anh còn rất trẻ
Đã yêu Chúa nồng nàn
Cha Đắc-Lộ hân hoan
Nhận anh làm thầy giảng.
Lòng An-rê bừng sáng
Ôi vui sướng bao nhiêu
Từ giã mẹ dấu yêu
Lên đường theo Chúa gọi
Tay nhẹ nhàng khăn gói
Nhắm thẳng lối Hội An.(9)
Ở TRƯỜNG THẦY GIẢNG
Mười anh em trong đoàn
Thầy An-rê trẻ nhất,
Đầy thông minh tư chất
Thật một đoá tinh hoa.
Ơn Chúa xuống chan hoà
Qua một năm gian khổ
Trong nhà cha Đắc-Lộ
An-rê học rất chăm
Vừa tìm hiểu Phúc Âm
Vừa học cách truyền giáo
Học việc đời việc đạo
An-rê học đủ điều
Tập kinh nguyện sớm chiều
Noi gương theo I-nhã. (10)
Với tâm hồn cao cả,
Thương người hơn thương thân
Thích làm việc tay chân
Từ dọn sân cuốc cỏ :
Sống khiêm nhường bé nhỏ.
Cha Đắc-Lộ nói rằng
Thầy như một thiên thần
Đủ mọi phần trong trắng.
Thầy âm thầm lẳng lặng
Giúp vị giáo sĩ già
Thầy tiếp tay với cha
Dựng xây vần quốc ngữ.
TUYÊN KHẤN VÀ TRUYỀN GIÁO
Sau thời gian luyện thử
Nhờ Thiên Chúa ban ơn
Năm mười tám tuổi tròn
An-rê được tuyên khấn
Thầy đi cùng các bạn
Ra Huế giảng Tin Mừng.
Tại kinh đô tưng bừng
Đón mừng Sinh nhật Chúa
An-rê dọn hang đá
Ngay ở giữa dinh quan.
Thầy lo việc trang hoàng
Dọn nhà thờ sạch sẽ
Giúp đức tin bạn trẻ
Dạy giáo lý dự tòng
Hướng dẫn rất thành công
Giãi bày rất thông tỏ.
Thầy theo cha Đắc-Lộ
Đến tận bờ sông Gianh
Rồi trở lại kinh thành
Đi khắp nơi truyền giáo
Cho đến cuối tháng sáu
Về xóm đạo Hội An
Chờ đợi ngày vinh quang
Đổ máu đào mến Chúa.
SÓNG GIÓ BẮT ĐẦU
Hồi ấy tại Thuận Hoá
Tức xứ Huế sông Hương
Chúa NguyễnCôngThượngVương (11)
Nhiều lần nghe thuyết giáo
Rất có lòng mến đạo
Để tín hữu tự do
Nhưng đáng tiếc thay cho
Vợ ông là Tống thị (12)
Sống lăng loàn ích kỷ
Hại nước và hại dân
Đã độc ác lắm lần
Tìm cách trừ đạo thánh.
ÂM MƯU GIẾT HẠI
Một hôm trời trở lạnh
Có ông quan đại thần
Tụ tập các cao nhân
Đạo Nho và đạo Lão
Đến luận bàn tôn giáo
Với giáo sĩ Lịch-Sơn (13)
Mong biết rõ ai hơn
Để tìm theo đạo thật.
Nghe những lời đối chất
Cha Đắc-Lộ mỉm cười
Cha vui vẻ nhường lời
Cho trưởng đoàn : I-nhã
Lời thầy lưu loát quá
Lý lẽ rất hùng hồn
Nhóm nọ phải thua non
Đành ngượng ngùng lui bước,
Về tìm mưu nghĩ chước
Hại môn đệ Giê-su
Giết I-nhã báo thù
Họ đến nhờ Tống thị.
Sẵn bà này ác ý
Đang muốn diệt đạo lành
Vì lẽ đạo cao thanh
Dám trách người dâm loạn.
ÔNG NGHÈ BỘ KHỦNG BỐ
Bà còn đang tính toán
Lại gặp lão quan tham
Ông Nghè Bộ Quảng Nam (14)
Về kinh đô có việc
Là một tay ác nghiệt
Từng khủng bố giáo dân
Đuổi giáo sĩ lắm lần
Bà liền giao mật lệnh.
Ông Nghè ỷ thế mạnh
Lòng gian ác càng thêm
Vừa vô đến Thanh Chiêm (15)
Đã ra tay bắt trói
Cụ trùm bảy ba tuổi
Tên là An-rê Son.
Ông Nghè lại sai quân
Lùng bắt luôn I-nhã :
Xuống Hội An tầm nã
Đám lính xông vào nhà
Họ lục lọi xét tra
Nhưng cả giờ không thấy.
Vì sáng nay thầy ấy
Cùng với mấy anh em
Đã nhắm hướng Thanh Chiêm
Đi với cha Đắc-Lộ.
ANRÊ BỊ BẮT
Riêng An-rê bé nhỏ
Tình nguyện ở lại đây
Săn sóc cho bốn thầy
Hiện nay đang bị ốm.
Mới rồi trong lễ sớm
Chúa ngự đến trong lòng
Tim An-rê say nồng
Tình yêu đang rực cháy
Bỗng dưng bây giờ thấy
Có dịp được hy sinh
Hiến dâng mạng sống mình
Thật thoả lòng ao ước.
Thầy liền lên tiếng trước :
"Ông I-nhã đi rồi
Nhưng ở đây có tôi
Là một người tin Chúa
Lại là thầy giảng nữa
Các ông cứ bắt đi
Thầy kia có tội gì
Tôi cũng thì tội ấy
Sao lại không bắt lấy
Cho ai nấy hài lòng ?"
Đám lính giương mắt trông :
Thật chuyện không chờ đợi!
Họ tức thì xông tới
Quyết túm lấy thầy ngay.
Thầy đã vội chìa tay
Đưa cho người ta trói.
Thầy lặng thinh không nói
Nhưng đến lúc quan quân
Lôi dậy một bệnh nhân
Định kéo đi luôn thể,
Thầy lấy lời mạnh mẽ
Rồi lấy giọng ngọt ngào
Thuyết phục khéo làm sao
Nên họ tha thầy ấy.
Tìm lâu vẫn không thấy
Thầy I-nhã ở đâu
Đám lính đành bảo nhau
Lôi An-rê đi trước.
KHÔNG NGỪNG RAO GIẢNG
Đồng bào như đám rước
Chạy theo coi rùng rùng
Thầy An-rê khiêm cung
Vừa đi vừa giảng đạo
Khiến kẻ lương người giáo
Ai ai cũng chạnh lòng.
Quân lính thấy đám đông
Sợ rằng không thuận tiện
Vội lôi thầy ra bến
Đẩy thẳng xuống thuyền ngay.
Trên thuyền thầy hăng say
Trình bày về Nước Chúa
Sông dài như dãi lụa
In trọn cả trời cao
Lòng người bỗng nao nao
Theo lời mời đạo lý.
Thầy An-rê thoả chí
Lòng hoan hỷ rộn ràng
Vì được Chúa thương ban
Cho chung phần thương khó.