34. KIÊNG KỴ CỦA LIỄU MIỆN.
Tính nết của tú tài Liễu Miện kiêng kỵ đủ điều.
Lúc đi thi, khi cùng bạn bè đồng lứa trò chuyện, hể ai mà nói chữ gì có đồng nghĩa với chữ “rớt”, thì anh ta sẽ nổi giận to tiếng trách mắng. Đầy tớ mà sai lỗi thì thường thường bị anh ta đánh, anh ta tự mình thường hay lấy chữ “an lạc” nói thành chữ “an khang.”
Lúc nghe tin đã niêm yết danh sách người trúng cử thì anh ta lập tức sai đầy tớ đi xem, một lúc sau đầy tớ trở về. Liễu Miện hỏi:
- “Ta có trúng (đỗ, đậu) không ?”
Đầy tớ trả lời:
- “Tú tài “khang” rồi ạ !”
(Thuẩn Trai Nhàn Hiền)
Suy tư 34:
Người Việt Nam chúng ta vì ảnh hưởng của mê tín nên có nhiều điều kiêng kỵ trong cuộc sống, chẳng hạn như thấy một em bé dễ thương kháu khỉnh mà khen nó đẹp là bị trách mắng, bởi vì người ta sợ “bà mụ” bắt đi (!), hoặc trước khi đi thi thì ăn chè đậu để được “đậu”, hoặc là đi đường thì tránh nói đến những chữ xui xẻo như, lật xe, chết.v.v...và con người ta rất là “chăm chỉ” tuân giữ các điều kiêng kỵ ấy.
Trong đời sống tâm linh của người Công Giáo cũng có những điều “kiêng kỵ”, những điều kiêng kỵ này là do Đức Chúa Giê-su và Giáo Hội của Ngài dạy bảo: chớ giết người, chớ gian dâm, chớ ăn cắp ăn trộm của người, chớ nói hành nói xấu người khác, chớ tham lam, chớ nói tục chửi thề, chớ ngoại tình, chớ thờ bụt thần ma quỷ.v.v... tất cả những cái “chớ” ấy đều là những điều “kiêng kị” của người Ki-tô hữu và của những người luôn sống theo lương tâm của mình.
Nhưng trong thực tế thì có rất nhiều người Ki-tô hữu đã thích những cái “chớ” ấy, họ vẫn gian dâm, vẫn trộm cắp, vẫn nói hành nói xấu người khác, vẫn tham lam của người, vẫn kiêu ngạo, vẫn tin bụt thần và những điều kiêng kỵ khác mà Đức Chúa Giê-su và Hội Thánh đã dạy, trong số những người thích những điều “kiêng kỵ” ấy có cả tôi là linh mục, cả anh là tu sĩ, cả chị là nữ tu, là những người được Thiên Chúa chọn để rao giảng những việc lành thánh của Ngài cho mọi người, chứ không phải được chọn để truyền bá những điều “kiêng kỵ” ấy cho mọi người.
Tôi đã ý thức được điều ấy chưa khi rao giảng Tin Mừng cứu độ của Thiên Chúa cho mọi người ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
----------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info
Tính nết của tú tài Liễu Miện kiêng kỵ đủ điều.
Lúc đi thi, khi cùng bạn bè đồng lứa trò chuyện, hể ai mà nói chữ gì có đồng nghĩa với chữ “rớt”, thì anh ta sẽ nổi giận to tiếng trách mắng. Đầy tớ mà sai lỗi thì thường thường bị anh ta đánh, anh ta tự mình thường hay lấy chữ “an lạc” nói thành chữ “an khang.”
Lúc nghe tin đã niêm yết danh sách người trúng cử thì anh ta lập tức sai đầy tớ đi xem, một lúc sau đầy tớ trở về. Liễu Miện hỏi:
- “Ta có trúng (đỗ, đậu) không ?”
Đầy tớ trả lời:
- “Tú tài “khang” rồi ạ !”
(Thuẩn Trai Nhàn Hiền)
Suy tư 34:
Người Việt Nam chúng ta vì ảnh hưởng của mê tín nên có nhiều điều kiêng kỵ trong cuộc sống, chẳng hạn như thấy một em bé dễ thương kháu khỉnh mà khen nó đẹp là bị trách mắng, bởi vì người ta sợ “bà mụ” bắt đi (!), hoặc trước khi đi thi thì ăn chè đậu để được “đậu”, hoặc là đi đường thì tránh nói đến những chữ xui xẻo như, lật xe, chết.v.v...và con người ta rất là “chăm chỉ” tuân giữ các điều kiêng kỵ ấy.
Trong đời sống tâm linh của người Công Giáo cũng có những điều “kiêng kỵ”, những điều kiêng kỵ này là do Đức Chúa Giê-su và Giáo Hội của Ngài dạy bảo: chớ giết người, chớ gian dâm, chớ ăn cắp ăn trộm của người, chớ nói hành nói xấu người khác, chớ tham lam, chớ nói tục chửi thề, chớ ngoại tình, chớ thờ bụt thần ma quỷ.v.v... tất cả những cái “chớ” ấy đều là những điều “kiêng kị” của người Ki-tô hữu và của những người luôn sống theo lương tâm của mình.
Nhưng trong thực tế thì có rất nhiều người Ki-tô hữu đã thích những cái “chớ” ấy, họ vẫn gian dâm, vẫn trộm cắp, vẫn nói hành nói xấu người khác, vẫn tham lam của người, vẫn kiêu ngạo, vẫn tin bụt thần và những điều kiêng kỵ khác mà Đức Chúa Giê-su và Hội Thánh đã dạy, trong số những người thích những điều “kiêng kỵ” ấy có cả tôi là linh mục, cả anh là tu sĩ, cả chị là nữ tu, là những người được Thiên Chúa chọn để rao giảng những việc lành thánh của Ngài cho mọi người, chứ không phải được chọn để truyền bá những điều “kiêng kỵ” ấy cho mọi người.
Tôi đã ý thức được điều ấy chưa khi rao giảng Tin Mừng cứu độ của Thiên Chúa cho mọi người ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
----------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info