CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN C

AI LÀ NGƯỜI SAMARITANÔ CỦA THỜI ĐẠI MỚI HÔM NAY ?

Lc 10,25-27

Có lẽ rất nhiều người tín hữu chúng ta đa tin và sống Đạo như người thông luật đã nêu thắc mắc với Chúa Giêsu trong bài Tin mừng hôm nay.

Thật vậy, như ông này, chúng ta cũng sốt sắng tuân giữ những lề luật căn bản trong Đạo về mến Chúa yêu người, về công bằng bác ái.Nhưng cũng nhân câu hỏi của nhà thông luật này và câu trả lời của Chúa Giêsu, chúng ta hãy tự xét xem mình đã thật sự mến Chúa và yêu người khác như Chúa dạy chưa ?

Mến Chúa thì dễ vì Chúa vô hình, ta không xem thấy và tiếp xúc thực sự hàng ngày.Tuy nhiên, nhiều khi cũng thấy khó tin và yêu Chúa như Người đòi hỏi. Đó là lúc chúng ta gặp những gian nan, khó khăn, đối diện với những đau khổ bất ngờ về bệnh tật hiểm nghèo, bị mất công ăn việc làm và địa vi xã hội, bị khinh chê,hiềm khích, cô đơn tuyệt vọng nhất là khi phải mất người thân yêu trong cuộc ở sống này.

Trong những tình huống ấy, thật khó mà cảm nghiệm tình thương yêu dịu ngọt của Chúa như trong những hoàn cảnh được nhiều điều sung mãn vừa ý.Vì thế, nhiều người đã kêu trách Chúa khi gặp những thử thách lớn lao và có khi đã mất đức tin và lòng trông cậy vào Chúa chỉ vì những trở ngại này.Nhưng nếu vẫn yêu mến và tin cậy Chúa trong những nghịch cảnh này thì đó mới thật là yêu,mới thật là tin, cậy.

Đấy là những thách đố cho niềm tin và yêu Chúa trong cuộc sống trên trần thế này. Về giới luật yêu người thì sự khó khăn này còn lớn lao hơn nữa vì thực tế người là vật hữu hình, hữu thanh ta phải tiếp xúc, trực diện hàng ngày trong gia đình, và ngoài xã hội.Yêu người thích mình, về phe với mình, luôn bênh vực, ủng hộ mình thì quá dễ, nhưng với những người không ưa mình, hay chỉ trích, phê bình mình cho dù là có tính chất xây dựng đi nữa., thì cũng rất khó để chấp nhận, nói gì đến yêu thương họ như yêu chính mình..Nhưng Chúa lại thách đố chúng ta “phải yêu và cầu cho cả kẻ thù” vì “ nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình thì có ân nghĩa gì đâu ? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ” (Lk 6: 32).

Bác ái là giới răn quan trọng nhất để minh chứng niềm tin vào Thiên Chúa vô hình nhưng có thật. Bác ái, hay yêu thương thì không thể chỉ bằng lời nói hay đẹp mà chủ yếu ở thực hành cụ thể như thông cảm, giúp đỡ người nghèo khó, thăm viếng người đau yếu, an ủi người sầu khổ, cứu giúp người hoạn nạn.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh xã hội ngày nay,nhất là môi trường xã hội Mỹ với những éo le về luật pháp, thì thật là khó để thi hành bác ái theo gương người Samaritanô nhân hậu được kể lại trong bài Tin Mừng hôm nay.

Thật vậy, chủ nghĩa cá nhân (individualism) đã làm cho biết bao người chỉ biết sống cho mình, ít quan tâm đến người khác ở chung quanh. Lại nữa, với hệ thống luật pháp phiền toái của xã hội Mỹ khiến nhiều người không muốn bị liên lụy (liable) hay mất thì giờ ra tòa làm chứng (witness) nên không ai muốn “nghĩa hiệp” xông vào tiếp cứu một nạn nhân đang bị cướp, hay bị hành hung ngoài đường phố. Cùng lắm người ta chỉ gọi hộ xe cứu thương hoặc cảnh sát mà thôi. Nghĩa là ít có, nếu không muốn nói là không có ai, dám cứu giúp nạn nhân như gương người Samaritanô kia., chỉ vì những phiền toái của hoàn cảnh xã hội. ngày nay.

Tuy nhiên, hoàn cảnh khó khăn không thể giới hạn lòng yêu thương tha nhân như Chúa đòi hỏi. Một trong những tội lớn của người thời đại hôm nay là tội dửng dưng (indifference) hay vô cảm (insensitivity) trước sự đau khổ của người khác.Vì ích kỷ và cá nhân chủ nghĩa, nhiều người chỉ biết lo cho hạnh phúc, an vui của riêng mình và người thân của mình trong khi hoàn toàn dửng dưng, không quan tâm gì đến những người kém may mắn, đang đau khổ về vật chất hay tình thần, tình cảm..

Người ta thường thắc mắc : tại sao có quá nhiều đau khổ, bất toàn trong cuộc sống con người trên trần thế này ? Có Thiên Chúa nhân hậu và công bằng thực sự hay không?

Hỏi thế là không hiểu lý do Chúa tha phép cho những đau khổ đó xảy ra cho con người. Chúa có thể quét sạch mọi sự dữ, chữa lành mọi bệnh tật, tiêu diệt mọi nguyên nhân gây ra đau khổ cho con người. Nhưng Chúa không muốn một mình Người làm hết những công việc đó. Chúa muốn chúng ta cộng tác với Người trong chương trình này. Chúa cần bàn tay chúng ta mở rộng để ôm lấy những người đang đau khổ, sầu buồn để an ủi họ. Chúa cần đôi chân chúng ta để đi đến thăm viếng những người bệnh tật, mù què, hay đang phải tù đầy nơi các trại giam, khám đường. Chúa cần đôi mắt của chúng ta để nhìn thấy những bất công xã hội, những gương xấu đang làm băng hoại mọi giá trị đạo đức, luân lý, những trẻ em đang bị bỏ đói nơi đầu đường xó chợ, không được chăm nuôi đúng mức. v.,v. Tóm lại, Chúa mong muốn chúng ta quan tâm thích đáng đến anh chị em mình không phân biệt mầu da, ngôn ngữ, và địa vị xã hội, vì Chúa Kitô thực sự hiện diện nơi những người anh em kém may mắn, đang đau khổ thể xác hay tâm hồn đó..

Vậy người Samaritanô của thời đại hôm nay phải chăng là người không dửng dưng trước sự đau khổ của người khác, không làm ngơ trước sự dữ đang tác hại biết bao tâm hồn trong trắng, nghĩa là thực sự nhậy cảm (sensitive) trước những nhu cầu vật chất, tinh thần, tình cảm của anh chị em mình ?