CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN C

Lc 9, 51-62

Chủ đề quan trọng của Chương 9, Phúc Âm Thánh Luca nói về những điều kiện để được làm môn đệ của Chúa Giêsu trong Sứ Vụ cũng như trong cuộc sống đức tin ở trần thế này.

Thật vậy, trước hết muốn theo Chúa phải là người có lòng khiêm cung đích thức để noi gương Chúa là Đấng “ đến không phải được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người “(Mt 20:28). Như thế, môn đệ của Chúa không phải là những người muốn được ăn trên, ngồi trước, muốn được coi là lớn là quan trọng nhất trước mặt người đời mà phải là người “nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì người ấy là người lớn nhất”(Lk 9:48). Nhỏ nhất trong tất cả anh em thì không dễ cho mọi người chấp nhận vì đa số ai cũng muốn được coi là quan trọng, là phải được biết đến hơn nhiều người khác. Ai cũng muốn bênh vực quan điểm của mình, mặc dù khách quan mà nhận xét thì có nhiều điều không đúng với lẽ phải và thực tế trong suy tư và hành động của mình.

Theo Chúa còn đòi người môn đệ phải biết từ bỏ ý riêng mình và không được tàn nhẫn với những người không về phe với mình, chống đối mình hay tỏ thái độ thiếu thân thiện, hòa nhã với mình để rồi lại muốn hành xử tương tự như hai môn đệ Gioan và Giacôbê đã xin Chúa Giêsu cho phép họ “ khiến lửa từ trời xuống để thiêu hủy những người Samaritan không chiu đón tiếp Chúa khi Người muốn đi qua làng của họ”(Bài Phúc Âm hôm nay). Đây là điển hình cho thái độ sống chưa thực sự được phúc âm hóa của rất nhiều người trong chúng ta.Thực tế cho thấy là khi không được vừa ý với ai về điều gì thì người ta dễ dàng bôi đen moi việc tốt người khác đã làm cho mình từ bao lâu nay. Nói không đúng ý của mình hay dám phê bình mình về việc gì đó, thì cũng dễ đưa đến bất hòa giữa hai người, dù cho lời phê bình kia là khách quan và có tính xây dựng. Nếu chống đối hay tỏ thái độ bất thân thiện thì lại càng khó chập nhận, hòa giải, tha thứ. Các môn đệ của Chúa Giêsu đã không tránh được những khuyết điểm này dù đã đi theo Chúa và học nơi Người biết bao bài học về nhẫn nhục, khoan dung, tha thứ và nhân ái. Chúa nói rõ : “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình,vác thập giá hàng ngày mà theo” (Lk 9:23). Từ bỏ chính mình phải chăng có nghĩa là dứt khoát khước từ ý riêng, từ bỏ mọi đam mê danh lợi và vui thú bất chính để thực thi nhửng đòi hỏi của Phúc Âm về công bình, bác ái, nhẫn nhục, chịu đựng lẫn nhau, yêu thương và tha thứ cho nhau như Chúa đã thương yêu và tha thứ cho chúng ta? Chắc chắn chúng ta không thể làm tôi hai chủ là vừa muốn theo Chúa, muốn hưởng hạnh phúc Nước Trời, laị vừa muốn sống theo những khuynh hướng xấu của bản năng và chạy theo những quyến rũ của văn hóa sự chết đang bành trướng trong xã hội quá đề cao hưởng thụ vật chất, chối bỏ mọi giá trị của Phúc Âm sự Sống mà Chúa Giêsu đã rao giảng và trả giá bằng chính sự sống của mình. Nói thế có phải là quá lý tưởng, quá lý thuyết, khó thực hiện hay không? Nếu cho là quá thì chúng ta phải thực tế hiểu thế nào về điều Chúa đòi hỏi là “phải bỏ mình đi và vác thập giá hàng ngày mà theo Chúa “ ? phải chăng đó là điều kiện đòi hỏi để được cứu rỗi ? Trong cuộc sống trên trần thế này, có thành công nào mà không đòi phải cố gắng, phải trả giá thích đáng ? Một học sinh muốn thành đạt trong học vấn, muốn có bằng cấp cao để có danh lợi mai sau trong cuộc sống, thì bây giờ không thể lười biếng, trốn học hay bỏ học ngang để rong chơi, phung phí thời giờ vào những việc vô ích.

Biến cố 9/11 ở New York và Washington còn sống động kinh hoàng trong tâm trí của mọi người Mỹ. Về một phương diện, chúng ta lên án hành động khủng bố man rợ này vì nó hoàn toàn vô luân, không biện minh được về mặt đạo đức. Nhưng mặt khác, chúng ta phải kinh ngạc về sự cuồng tín của những tên khủng bố đó. Chúng biết trước hậu quả là chúng sẽ chết, bỏ lại tất cả người thân và của cải, nhưng chúng vẫn chấp nhận cái chết vì tin rằng chúng sẽ được gặp “Thượng Đế” nhanh chóng nhất bằng cách “tử đạo” đó như chúng đã được nhồi sọ và tin tưởng sai lầm.

Phần chúng ta, những người không cuồng tín nhưng tin có Chúa thật, tin có đời sống vĩnh cửu mai sau, thì liệu chúng ta có dám chấp nhận những đòi hỏi của Chúa Giêsu về “bỏ mình đi và vác thập giá theo Chúa”mỗi ngày không ?

Nếu ta coi nhẹ đòi hỏi này để rồi vẫn tự cho mình sống thái độ "hàng hai” thì quả thực chúng ta xứng đáng nghe lời cảnh cáo này của Chúa : “ Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa” (Lk 9:62)