CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN - C
Bài đọc 1: Dcr 12, 10-11
Bài đọc 2: Gl 3, 26-29
Tin mừng: Lc 9, 18-24
Suốt cả tuần nay, kể từ ngày 12/6/2004, hầu như các phương tiện truyền thông đều nói về giải bóng đá Euro 2004. Để có mặt tại Bồ Đào Nha tham dự vòng chung kết lần này, các đội bóng trong các quốc gia đã phải lựa chọn cho mình một đội hình tốt nhất. Các cầu thủ trong các đội tuyển không chỉ có một kỹ thuật cá nhân điêu luyện, một sức khoẻ bền bỉ, nhưng còn phải tuân theo một chế độ tập luyện nghiêm túc, tuân theo mọi hướng dẫn của huấn luyện viên. Thậm chí cả việc gặp gỡ vợ hay bạn gái cũng phải có phép của ban huấn luyện. Tất cả các cầu thủ, các đội bóng đã cố gắng hết sức mình như thế để mong được chạm tay vào chiếc cúp vô địch. Thế nhưng, cho dù phải trả một giá thật đắt như thế, đội vô địch cũng chỉ được giữ chiếc cúp có 4 năm.
Nhìn vào sự chuẩn bị gian khổ của các đội tuyển và các cầu thủ với hy vọng đạt được chiếc cúp, tôi liên tưởng tới lời Chúa trong bài Tin mừng hôm nay: “Kẻ nào muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất nó. Còn kẻ nào mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Thật vậy, các cầu thủ không thể chạm tới chiếc cúp nếu họ không cố gắng tập luyện, cũng vậy chúng ta không thể có sự sống đời đời, nếu không đi vào con đường thập giá. Không một thành công có giá trị nào mà không phải trả giá bằng hy sinh.
Tuy nhiên, trên con đường thập giá này, chúng ta không đi một mình, chúng ta có Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta cùng đi và nâng đỡ chúng ta. Nếu chúng ta kiên trì bước theo Ngài, chúng ta sẽ có sự sống đời đời.
1. ĐỨC KITÔ CỦA THIÊN CHÚA :
Trở lại với phần Lời Chúa hôm nay, chúng ta thấy bài đọc một được trích từ phần thứ hai của sách ngôn sứ Giacaria. Lúc này dân Do Thái đã từ nơi lưu đày trở về, nhưng vẫn chưa hoàn toàn được tự do. Dân chúng vẫn đang còn sống tản mát ở nhiều nơi. Các đế quốc vẫn thay phiên nhau thống trị họ. Do đó, tâm trạng chung của dân là chờ đợi “Đấng Được Xức Dầu” của Thiên Chúa. Dưới cái nhìn của họ, Đấng Messia là một thủ lãnh về mặt chính trị, được Thiên Chúa sai đến để giải thoát họ khỏi tay các đế quốc.
Tuy nhiên, dưới tác động của Thánh Thần, vị ngôn sứ đã bắt đầu cho thấy một khuôn mặt khác của Đấng Messia. Ngài không còn là một vị vua oai hùng theo nghĩa chính trị, nhưng là một vị vua khiêm nhu hiền hậu “ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ” (Dcr 9, 9d). Ngài không phải là một vị vua cai trị dân bằng sức mạnh quân sự, nhưng là Đấng đến đem lại cho toàn dân một tinh thần mới, như lời Chúa phán mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc một: “Ta sẽ gieo rắc tinh thần ân phúc và cầu nguyện trên nhà Đavít và trên dân cư Giêrusalem”. Đồng thời, Đấng Messia của Thiên Chúa còn sẵn sàng hiến thân mình, chấp nhận “bị đâm thâu” để đem lại cho dân một sự sống muôn đời.
Mặc dầu đã được loan báo trước như thế, nhưng thực ra, hình ảnh và sứ mạng của Đấng Messia vẫn là một mầu nhiệm đối với dân Chúa. Mạc khải này chỉ có thể trở nên rõ ràng nhờ cuộc Tử nạn và Phục Sinh của Đức Kitô sau này mà thôi. Chính vì não trạng luôn trông chờ một Đấng Cứu Thế theo nghĩa chính trị như thế, nên trong thời của Đức Giêsu, mặc dù đã được nghe Ngài rao giảng, trực tiếp chứng kiến các việc Ngài làm, nhưng dân chúng vẫn chưa thực sự nhận ra Ngài chính là Đấng Messia mà Thiên Chúa đã hứa. Do đó, khi nghe Chúa Giêsu hỏi: “Những đám dân chúng bảo Thầy là ai?”. Các môn đệ đã thưa rằng: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ khác lại cho là Êlia, còn người khác thì cho là một trong các tiên tri thời xưa đã sống lại”. Tắt một lời, mặc dù rất ngạc nhiên về tất cả những gì Đức Giêsu đã làm, và nhận thấy rằng, Đức Giêsu giảng dạy như một Đấng có uy quyền (x. Mc 1, 27), thì theo quan niệm của đám đông dân chúng, Đức Giêsu vẫn chỉ là một trong các ngôn sứ.
Do đó, Đức Giêsu tiếp tục hỏi các môn đệ, những người đã từng theo sát bên Ngài, cùng ăn, cùng ở với Ngài, đã được Ngài hướng dẫn dạy dỗ riêng nhiều điều: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?”. Ngay lúc đó, được Thiên Chúa soi sáng, Phêrô đã thay mặt các tông đồ tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Các tông đồ đã nhận ra nơi Đức Giêsu phần nào khuôn mặt của Đấng Kitô mà các ngôn sứ loan báo. Và để củng cố thêm niềm tin và giúp các ông hiểu rõ hơn về sứ mạng cứu thế của Ngài, Đức Giêsu cho các ông biết: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các thượng tế, và các luật sĩ từ bỏ và giết chết”. Ngài chính là Đấng bị đâm thâu, mà ngôn sứ Giacaria đã loan báo. Tuy nhiên, sự chết không phải là hết. Thập giá chỉ là con đường Ngài đi qua để đem lại ơn cứu độ, đem lại sự sống mới cho nhân loại. Chính vì thế, liền sau lời loan báo về cuộc khổ nạn, Đức Giêsu đã nói với các tông đồ: “ngày thứ ba (Người) sẽ sống lại”. Như thế, không phải thập giá, không phải đau khổ hay sự chết, nhưng chính sự sống lại mới là mục đích cuối cùng trong sứ vụ của Đấng Messia.
Hơn nữa, Đức Kitô sống lại không chỉ cho riêng mình, nhưng Ngài đã sống lại là để cho chúng ta, những kẻ tin và đi theo Ngài cũng sẽ được sống lại như Ngài.
2. THẬP GIÁ, CON ĐƯỜNG CỦA SỰ SỐNG :
Tiếp tục giáo huấn cho các môn đệ, Đức Giêsu chỉ cho chúng ta một con đường để đạt đến sự sống thật, sự sống vĩnh cửu mà Ngài đem đến cho chúng ta. Đó chính là con đường mà Ngài đã đi qua, con đường thập giá, Ngài nói với các tông đồ: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì kẻ nào muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất nó. Còn kẻ nào mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Như thế, theo chân Đức Giêsu, Ngài không hứa hẹn một sự dễ dãi, hay một sự sung túc về mặt vật chất, nhưng Ngài đòi chúng ta một sự cố gắng liên tục, cố gắng mỗi ngày. Hành trình đức tin của chúng ta cũng giống như các cầu thủ trên sân bóng, họ phải cố gắng tập luyện và thi đấu cho đến cùng mới mong hy vọng đạt được chiến thắng chung cuộc. Con đường đạt đến sự sống của chúng ta là con đường leo dốc, giống như chiếc thuyền đang chèo trên dòng nước ngược, chỉ cần chúng ta ngưng tay chèo là sẽ trôi theo giòng nước.
Đức Giêsu đã đi con đường thập giá và đã chiến thắng sự chết để sống lại vinh quang. Do đó, nếu chúng ta chấp nhận đi con con đường Ngài đã đi, sẵn sàng mất mạng sống mình vì Ngài, chúng ta cũng sẽ được mặc lấy sự sống của Ngài. Xác tín điều đó, thánh Phaolô nhắn gởi giáo đoàn Galata: “Tất cả anh em đã chịu phép rửa tội trong Đức Kitô, nên anh em đã mặc lấy Đức Kitô”. Trong Đức Kitô, sẽ không còn phân biệt nam hay nữ, giàu hay nghèo, sang hay hèn; cũng không còn phân biệt chủng tộc, giai cấp. Trong Đức Kitô tất cả là anh chị em với nhau bởi đã cùng nhận chung một sự sống của Ngài, như lời thánh Phaolô trong bài đọc hai: “Anh em đã mặc lấy Đức Kitô. Nay không còn Do Thái và Hy Lạp, người nô lệ và tự do, người nam và người nữ: vì tất cả anh em là một trong Đức Giêsu Kitô”.
Như thế, con đường thập giá của Đức Kitô, không phải là con đường cùng, nhưng là con đường đưa đến sự sống. Giờ đây, trong tâm tình tin tưởng, cậy trông, hiệp với của lễ là Đức Kitô chịu hiến tế trên bàn thờ đây, chúng ta sốt sắng dâng lên Thiên Chúa Cha tất cả những vui buồn, sướng khổ mà Thiên Chúa gởi đến trong đời sống mỗi ngày. Nhờ đó chúng ta được bảo đảm thừa tự sự sống mới trong Đức Kitô như lời Thiên Chúa đã hứa. Amen.
Bài đọc 1: Dcr 12, 10-11
Bài đọc 2: Gl 3, 26-29
Tin mừng: Lc 9, 18-24
Suốt cả tuần nay, kể từ ngày 12/6/2004, hầu như các phương tiện truyền thông đều nói về giải bóng đá Euro 2004. Để có mặt tại Bồ Đào Nha tham dự vòng chung kết lần này, các đội bóng trong các quốc gia đã phải lựa chọn cho mình một đội hình tốt nhất. Các cầu thủ trong các đội tuyển không chỉ có một kỹ thuật cá nhân điêu luyện, một sức khoẻ bền bỉ, nhưng còn phải tuân theo một chế độ tập luyện nghiêm túc, tuân theo mọi hướng dẫn của huấn luyện viên. Thậm chí cả việc gặp gỡ vợ hay bạn gái cũng phải có phép của ban huấn luyện. Tất cả các cầu thủ, các đội bóng đã cố gắng hết sức mình như thế để mong được chạm tay vào chiếc cúp vô địch. Thế nhưng, cho dù phải trả một giá thật đắt như thế, đội vô địch cũng chỉ được giữ chiếc cúp có 4 năm.
Nhìn vào sự chuẩn bị gian khổ của các đội tuyển và các cầu thủ với hy vọng đạt được chiếc cúp, tôi liên tưởng tới lời Chúa trong bài Tin mừng hôm nay: “Kẻ nào muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất nó. Còn kẻ nào mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Thật vậy, các cầu thủ không thể chạm tới chiếc cúp nếu họ không cố gắng tập luyện, cũng vậy chúng ta không thể có sự sống đời đời, nếu không đi vào con đường thập giá. Không một thành công có giá trị nào mà không phải trả giá bằng hy sinh.
Tuy nhiên, trên con đường thập giá này, chúng ta không đi một mình, chúng ta có Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta cùng đi và nâng đỡ chúng ta. Nếu chúng ta kiên trì bước theo Ngài, chúng ta sẽ có sự sống đời đời.
1. ĐỨC KITÔ CỦA THIÊN CHÚA :
Trở lại với phần Lời Chúa hôm nay, chúng ta thấy bài đọc một được trích từ phần thứ hai của sách ngôn sứ Giacaria. Lúc này dân Do Thái đã từ nơi lưu đày trở về, nhưng vẫn chưa hoàn toàn được tự do. Dân chúng vẫn đang còn sống tản mát ở nhiều nơi. Các đế quốc vẫn thay phiên nhau thống trị họ. Do đó, tâm trạng chung của dân là chờ đợi “Đấng Được Xức Dầu” của Thiên Chúa. Dưới cái nhìn của họ, Đấng Messia là một thủ lãnh về mặt chính trị, được Thiên Chúa sai đến để giải thoát họ khỏi tay các đế quốc.
Tuy nhiên, dưới tác động của Thánh Thần, vị ngôn sứ đã bắt đầu cho thấy một khuôn mặt khác của Đấng Messia. Ngài không còn là một vị vua oai hùng theo nghĩa chính trị, nhưng là một vị vua khiêm nhu hiền hậu “ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ” (Dcr 9, 9d). Ngài không phải là một vị vua cai trị dân bằng sức mạnh quân sự, nhưng là Đấng đến đem lại cho toàn dân một tinh thần mới, như lời Chúa phán mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc một: “Ta sẽ gieo rắc tinh thần ân phúc và cầu nguyện trên nhà Đavít và trên dân cư Giêrusalem”. Đồng thời, Đấng Messia của Thiên Chúa còn sẵn sàng hiến thân mình, chấp nhận “bị đâm thâu” để đem lại cho dân một sự sống muôn đời.
Mặc dầu đã được loan báo trước như thế, nhưng thực ra, hình ảnh và sứ mạng của Đấng Messia vẫn là một mầu nhiệm đối với dân Chúa. Mạc khải này chỉ có thể trở nên rõ ràng nhờ cuộc Tử nạn và Phục Sinh của Đức Kitô sau này mà thôi. Chính vì não trạng luôn trông chờ một Đấng Cứu Thế theo nghĩa chính trị như thế, nên trong thời của Đức Giêsu, mặc dù đã được nghe Ngài rao giảng, trực tiếp chứng kiến các việc Ngài làm, nhưng dân chúng vẫn chưa thực sự nhận ra Ngài chính là Đấng Messia mà Thiên Chúa đã hứa. Do đó, khi nghe Chúa Giêsu hỏi: “Những đám dân chúng bảo Thầy là ai?”. Các môn đệ đã thưa rằng: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ khác lại cho là Êlia, còn người khác thì cho là một trong các tiên tri thời xưa đã sống lại”. Tắt một lời, mặc dù rất ngạc nhiên về tất cả những gì Đức Giêsu đã làm, và nhận thấy rằng, Đức Giêsu giảng dạy như một Đấng có uy quyền (x. Mc 1, 27), thì theo quan niệm của đám đông dân chúng, Đức Giêsu vẫn chỉ là một trong các ngôn sứ.
Do đó, Đức Giêsu tiếp tục hỏi các môn đệ, những người đã từng theo sát bên Ngài, cùng ăn, cùng ở với Ngài, đã được Ngài hướng dẫn dạy dỗ riêng nhiều điều: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?”. Ngay lúc đó, được Thiên Chúa soi sáng, Phêrô đã thay mặt các tông đồ tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Các tông đồ đã nhận ra nơi Đức Giêsu phần nào khuôn mặt của Đấng Kitô mà các ngôn sứ loan báo. Và để củng cố thêm niềm tin và giúp các ông hiểu rõ hơn về sứ mạng cứu thế của Ngài, Đức Giêsu cho các ông biết: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các thượng tế, và các luật sĩ từ bỏ và giết chết”. Ngài chính là Đấng bị đâm thâu, mà ngôn sứ Giacaria đã loan báo. Tuy nhiên, sự chết không phải là hết. Thập giá chỉ là con đường Ngài đi qua để đem lại ơn cứu độ, đem lại sự sống mới cho nhân loại. Chính vì thế, liền sau lời loan báo về cuộc khổ nạn, Đức Giêsu đã nói với các tông đồ: “ngày thứ ba (Người) sẽ sống lại”. Như thế, không phải thập giá, không phải đau khổ hay sự chết, nhưng chính sự sống lại mới là mục đích cuối cùng trong sứ vụ của Đấng Messia.
Hơn nữa, Đức Kitô sống lại không chỉ cho riêng mình, nhưng Ngài đã sống lại là để cho chúng ta, những kẻ tin và đi theo Ngài cũng sẽ được sống lại như Ngài.
2. THẬP GIÁ, CON ĐƯỜNG CỦA SỰ SỐNG :
Tiếp tục giáo huấn cho các môn đệ, Đức Giêsu chỉ cho chúng ta một con đường để đạt đến sự sống thật, sự sống vĩnh cửu mà Ngài đem đến cho chúng ta. Đó chính là con đường mà Ngài đã đi qua, con đường thập giá, Ngài nói với các tông đồ: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì kẻ nào muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất nó. Còn kẻ nào mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. Như thế, theo chân Đức Giêsu, Ngài không hứa hẹn một sự dễ dãi, hay một sự sung túc về mặt vật chất, nhưng Ngài đòi chúng ta một sự cố gắng liên tục, cố gắng mỗi ngày. Hành trình đức tin của chúng ta cũng giống như các cầu thủ trên sân bóng, họ phải cố gắng tập luyện và thi đấu cho đến cùng mới mong hy vọng đạt được chiến thắng chung cuộc. Con đường đạt đến sự sống của chúng ta là con đường leo dốc, giống như chiếc thuyền đang chèo trên dòng nước ngược, chỉ cần chúng ta ngưng tay chèo là sẽ trôi theo giòng nước.
Đức Giêsu đã đi con đường thập giá và đã chiến thắng sự chết để sống lại vinh quang. Do đó, nếu chúng ta chấp nhận đi con con đường Ngài đã đi, sẵn sàng mất mạng sống mình vì Ngài, chúng ta cũng sẽ được mặc lấy sự sống của Ngài. Xác tín điều đó, thánh Phaolô nhắn gởi giáo đoàn Galata: “Tất cả anh em đã chịu phép rửa tội trong Đức Kitô, nên anh em đã mặc lấy Đức Kitô”. Trong Đức Kitô, sẽ không còn phân biệt nam hay nữ, giàu hay nghèo, sang hay hèn; cũng không còn phân biệt chủng tộc, giai cấp. Trong Đức Kitô tất cả là anh chị em với nhau bởi đã cùng nhận chung một sự sống của Ngài, như lời thánh Phaolô trong bài đọc hai: “Anh em đã mặc lấy Đức Kitô. Nay không còn Do Thái và Hy Lạp, người nô lệ và tự do, người nam và người nữ: vì tất cả anh em là một trong Đức Giêsu Kitô”.
Như thế, con đường thập giá của Đức Kitô, không phải là con đường cùng, nhưng là con đường đưa đến sự sống. Giờ đây, trong tâm tình tin tưởng, cậy trông, hiệp với của lễ là Đức Kitô chịu hiến tế trên bàn thờ đây, chúng ta sốt sắng dâng lên Thiên Chúa Cha tất cả những vui buồn, sướng khổ mà Thiên Chúa gởi đến trong đời sống mỗi ngày. Nhờ đó chúng ta được bảo đảm thừa tự sự sống mới trong Đức Kitô như lời Thiên Chúa đã hứa. Amen.