BƯỚC QUA NGƯỠNG CỬA SỰ CHẾT
Người xưa thường nói : “Sinh ký ,tử quy” ,nghĩa là sống gởi thác về.Cuộc sống con người ở đời này chỉ là tạm bợ.Trần gian là nơi ta sống đợ ở nhờ,để rồi sẽ ra đi ,về cõi vĩnh hằng. Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Học đã ra đi về Nhà Cha .
Hôm qua 12.07, Thánh Lễ An Táng cử hành tại Nhà Thờ Chính Tòa Phan Thiết. Đức Cha Chính, Đức Cha Phó, gần 60 Linh mục trong và ngoài giáo phận cùng đông đảo tu sĩ nam nữ ,giáo dân các giáo xứ đã hiệp dâng Thánh Lễ và tiễn đưa linh cữu của Ngài đến an nghĩ tại nghĩa trang linh mục giáo phận.
Cha Phêrô đã bước qua ngưỡng cửa sự chết để về với Thiên Chúa sau khi đã đi qua 75 năm tuổi đời ,43 năm linh mục phục vụ 6 giáo xứ của giáo phận Nha trang –Phan thiết.
Trong bài giảng Lễ , Đức Cha Nicola đã suy niệm đoạn Phúc âm (Ga14,1- 7) .Trước cuộc khổ nạn đã tiên báo ,các môn đệ âu lo sợ hãi, Đức Giêsu trấn an các ông : Các con đừng xao xuyến ,hãy tin vào Thiên Chúa ,hãy tin vào Thầy.Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở .Thầy đi để dọn chỗ cho anh em...Thầy sẽ đem anh em về với Thầy ,để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó với Thầy . Cha Phêrô trong nổi đớn đau của bệnh tật hành hạ,có những xao xuyến nhưng Ngài vẫn an nhiên ,bình thản đón nhận những thử thách cuối cùng của đời người,với niềm tin lòng mến vào Đức Kitô ,Ngài ra đi ,được an nghĩ như lời sách Khải Huyền đã nói : “ Ngay từ bây giờ,phúc thay những người đã chết mà được chết trong Chúa ! Thần Khí phán : phải,họ sẽ được nghĩ ngơi,không còn vất vả nhọc nhằn nữa ,vì các việc họ làm vẫn theo họ” ( Kh 14,13) . Cố linh mục Phêrô đã hoàn thành cuộc đời trong tuổi thọ đáng kính ,dù có bệnh tật cuối đời,nhưng phận người là sinh lão bệnh tử.Cuộc đời mục tử 43 năm chăm sóc đàn chiên Chúa trao là hành trang theo Ngài về cùng Đấng Hằng Sống.
Chính Đức Giêsu đã bước qua ngưỡng cửa sự chết ,Ngài đã sống lại ,chiến thắng tử thần và trao ban sự sống mới cho nhân loại .Mỗi người con cái Chúa cũng bước qua ngưỡng cửa sự chết mới có thể đi vào sự sống vĩnh hằng trong Nhà Cha.Đức Giêsu khi nói về cái chết của mình , Ngài dùng kiều nói : “ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha” ( Ga 16,28).Cái chết như vậy là ngưỡng cửa bước qua để hội ngộ , người ra đi để rồi gặp gỡ Đấng sinh thành nên mình.Đó là một cuộc trở về Nhà Cha thật sự.Sự chết là khởi đầu một sự sống mới ,sự sống vĩnh hằng trong Nhà Cha.Phụng vụ diễn tả : Đối với các tín hữu Chúa ,sự sống này thay đổi chứ không mất đi ,khi thân xác tan rã trở về bụi đất,thì con người lại có một nơi ở mới do Chúa dựng nên ,đó là ngôi nhà vĩnh cửu trên trời,không do tay người phàm làm ra ( 2 Cor 5,1).Quan tài là chiếc áo ,là nhà tạm cho thân xác yếu hèn hay hư nát của con người cư ngụ để chờ ngày phục sinh trong quyền năng vinh hiển của Chúa Cha.Thánh Phaolô nói lên niềm hy vọng lớn lao : gieo xuống thì hư nát mà trỗi dậy thì bất diệt,gieo xuống thì hèn hạ mà trỗi dậy thì vinh quang,gieo xuống thì yếu đuối mà trỗi dậy thì mạnh mẻ,gieo xuống là thân thể có sinh khí mà trỗi dậy là thân thể có thần khí ( 1 Cor 15,42 – 44) .
Trong lời từ biệt,Đức Ông JB Lê Xuân Hoa nói lên niềm hy vọng ấy ,niềm hy vọng Kitô giáo.Người ra đi là một sự mất mát nhưng vẫn gặp nhau trong kinh nguyện trong thánh lễ mỗi ngày.Người ra đi ,bước vào thế giới của lòng mến ,người ở lại trong thế giới của lòng tin,vẫn gặp nhau trong mầu nhiệm hiệp thông của Giáo hội. Đức Giêsu là Đường (Ga 14,6),là Cửa(Ga10,9) dẫn đưa Cha Phêrô vào sự sống thật muôn đời và sự sống ấy cũng chính là Người vì “ Người là sự sống lại và là sự sống” ,những ai tin vào Người thì “dù đã chết cũng sẽ được sống” ( Ga 11,25) .Từ nay Cha Phêrô vĩnh viễn thuộc về Chúa,hiện hữu trong Chúa.Chính trong khát vọng về nguồn cội của mình mà thi sĩ Tagore đã nói lên lời kinh tha thiết :
Như đàn hạc hoài hương
Bay thẳng về tổ ấm
Trên đỉnh núi vút cao
Nguyện đời con phiêu diêu
Qua vùng trời thăm thẳm
Lên tận chốn thiên đường (x Gitanjali,103)
Dự một lễ tang ,cảm nghiệm rằng mỗi người rồi cũng sẽ chết,thân xác tan rã trở về cát bụi.Chúng ta tự hỏi ,những gì còn lại để mình mang theo vào thế giới bên kia xây dựng ngôi nhà vĩnh cửu có Đấng Hằng Sống ngự trị ?
Có một bia một khắc 3 câu :
Những gì tôi đã tích trữ nay không còn nữa
Những gì tôi đã mua sắm nay người khác sử dụng
Những gì tôi cho đi nay là của tôi.
Cuộc đời “cho đi” 43 năm mục tử của Cha Phêrô in đậm dấu chân truyền giáo qua những nẻo đường phục vụ.Hành trang quý báu ấy đưa Ngài vào Nhà Cha hưởng niềm vui Nước Trời.
Ngày 12.07.2002