LỄ CHÚA LÊN TRỜI (Cv 1:1-11; Ep 1:17-23; Lc 24:46-53)
Trong các tác giả ghi chép Thánh kinh, chỉ có thánh sử Luca trong sách Tông đồ Công vụ kể lại việc Chúa ở lại dưới thế bốn mươi ngày sau khi phục sinh và trước khi về trời. Ở đây ta tự hỏi: tại sao lại bốn mươi ngày? Sao Chúa không ở lại lâu hơn để dạy bảo các tông đồ? Con số bốn mươi ở đây là số tượng trưng có tính cách tiêu biểu. Trong Cựu ước, số bốn mươi là ám chỉ việc hoàn thành. Văn chương Cựu ước đặt thời hạn bốn mươi ngày như là cái thời gian cần thiết để môn đồ có thể lãnh hội được những điều căn bản của thày dạy. Như vậy bốn mươi ngày giữa Phục sinh và Lên trời có nghĩa là các tông đồ bây giờ đã sẵn sàng. Cái khoảng thời gian bốn mươi ngày còn có liên hệ đến bốn mươi ngày Chúa Giêsu ăn chay và cầu nguyện trong sa mạc trước khi bước vào đời sống công khai..
Như vậy bài học về ngày lễ Lên trời có nghĩa là các tông đồ đã sẵn sàng, Giáo hội đã sẵn sàng tiếp tục công việc của Chúa tại thế. Trước khi về trời, Chúa đã sửa soạn cho các tông đồ để tiếp tục và bành trướng những hoạt động cho nước Chúa. Chúa đã thiết lập Giáo hội để tiếp tục công việc cứu rỗi dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh thần. Và Chúa hứa bảo đảm cho việc giảng dạy của họ khỏi sai lầm trong những vấn đề tín lí. Nhờ quyền năng của Chúa Thánh thần, các tông đồ tiếp tục công việc của Chúa ở trần thế. Lúc đầu những hoạt động của các tông đồ chỉ giới hạn ở thủ đô Giêrusalem và các vùng phụ cận. Rồi theo lệnh truyền của Chúa, các tông đồ mở rộng hoạt động giảng dạy đến miền Địa trung hải như lời Chúa truyền dạy: Phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội (Lc 24:47). Các tông đồ vâng lệnh Chúa đi giảng dạy muôn dân để làm chứng cho đức tin vào việc Chúa sống lại: Chính anh em là chứng nhân về những điều này (Lc 24:48).
Các tông đồ là những người được chính Chúa chọn để làm chứng bằng mắt thấy, tai nghe. Khi Giu-đa phản bội, các tông đồ đã rút thăm chọn một trong hai người là Mathia thêm vào số mười một tông đồ (Cv 1:26). Ông Mathia là người đã theo Chúa suốt thời gian từ khi Chúa chịu phép rửa bởi Gio-an cho đến ngày Chúa về trời (Cv 1:21-22).
Sau các tông đồ là những cộng sự viên cũng đã làm chứng cho đức tin vào quyền năng của Chúa. Qua việc lắng nghe lời giảng dạy của các tông đồ và các bí tích họ lãnh nhận và những lời cầu nguyện họ dâng lên Thiên Chúa, Chúa cũng biến đổi đời sống của họ. Và rồi họ cũng làm chứng cho đức tin mà họ lãnh nhận. Họ làm chứng cho đức tin bằng cách nào? Hàng ngàn, hàng vạn các vị anh hùng tử đạo đã sẵn sàng đổ máu để làm chứng cho đức tin vào Chúa. Hàng vạn các linh mục, nam nữ tu sĩ đã dấn thân làm việc truyền giáo, chấp nhận những thiếu thốn về tiện nghi vật chất, những nguy hiểm đến tính mạng tại các xứ truyền giáo để rao giảng tin mừng cứu độ. Hàng triệu các linh mục nam nữ tu sĩ khác dấn thân làm việc trong các xứ đạo, các trường học, nhà thương, viện mồ côi, viện dưỡng lão để phụng sự Chúa và phục vụ dân Chúa. Hàng vạn các linh mục dòng, nam nữ tu sĩ dòng sống đời cầu nguyện và chiêm niệm trong tu viện qua lời cầu nguyện và chiêm niệm theo những phương diện khác nhau của đời sống và lời giảng dạy của Chúa để được kết hiệp với Chúa. Hàng triệu hàng triệu người giáo dân đã đang sống đức tin giữa lòng đời, làm chứng cho đức tin bằng việc làm, bằng cách sống đạo vợ chồng, sống đạo trong gia đình và sống đạo giữa làng xóm, phố chợ. Là môn đệ của Chúa, ta cũng phải thuộc một trong thành phần trên đây.
Trong các tác giả ghi chép Thánh kinh, chỉ có thánh sử Luca trong sách Tông đồ Công vụ kể lại việc Chúa ở lại dưới thế bốn mươi ngày sau khi phục sinh và trước khi về trời. Ở đây ta tự hỏi: tại sao lại bốn mươi ngày? Sao Chúa không ở lại lâu hơn để dạy bảo các tông đồ? Con số bốn mươi ở đây là số tượng trưng có tính cách tiêu biểu. Trong Cựu ước, số bốn mươi là ám chỉ việc hoàn thành. Văn chương Cựu ước đặt thời hạn bốn mươi ngày như là cái thời gian cần thiết để môn đồ có thể lãnh hội được những điều căn bản của thày dạy. Như vậy bốn mươi ngày giữa Phục sinh và Lên trời có nghĩa là các tông đồ bây giờ đã sẵn sàng. Cái khoảng thời gian bốn mươi ngày còn có liên hệ đến bốn mươi ngày Chúa Giêsu ăn chay và cầu nguyện trong sa mạc trước khi bước vào đời sống công khai..
Như vậy bài học về ngày lễ Lên trời có nghĩa là các tông đồ đã sẵn sàng, Giáo hội đã sẵn sàng tiếp tục công việc của Chúa tại thế. Trước khi về trời, Chúa đã sửa soạn cho các tông đồ để tiếp tục và bành trướng những hoạt động cho nước Chúa. Chúa đã thiết lập Giáo hội để tiếp tục công việc cứu rỗi dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh thần. Và Chúa hứa bảo đảm cho việc giảng dạy của họ khỏi sai lầm trong những vấn đề tín lí. Nhờ quyền năng của Chúa Thánh thần, các tông đồ tiếp tục công việc của Chúa ở trần thế. Lúc đầu những hoạt động của các tông đồ chỉ giới hạn ở thủ đô Giêrusalem và các vùng phụ cận. Rồi theo lệnh truyền của Chúa, các tông đồ mở rộng hoạt động giảng dạy đến miền Địa trung hải như lời Chúa truyền dạy: Phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội (Lc 24:47). Các tông đồ vâng lệnh Chúa đi giảng dạy muôn dân để làm chứng cho đức tin vào việc Chúa sống lại: Chính anh em là chứng nhân về những điều này (Lc 24:48).
Các tông đồ là những người được chính Chúa chọn để làm chứng bằng mắt thấy, tai nghe. Khi Giu-đa phản bội, các tông đồ đã rút thăm chọn một trong hai người là Mathia thêm vào số mười một tông đồ (Cv 1:26). Ông Mathia là người đã theo Chúa suốt thời gian từ khi Chúa chịu phép rửa bởi Gio-an cho đến ngày Chúa về trời (Cv 1:21-22).
Sau các tông đồ là những cộng sự viên cũng đã làm chứng cho đức tin vào quyền năng của Chúa. Qua việc lắng nghe lời giảng dạy của các tông đồ và các bí tích họ lãnh nhận và những lời cầu nguyện họ dâng lên Thiên Chúa, Chúa cũng biến đổi đời sống của họ. Và rồi họ cũng làm chứng cho đức tin mà họ lãnh nhận. Họ làm chứng cho đức tin bằng cách nào? Hàng ngàn, hàng vạn các vị anh hùng tử đạo đã sẵn sàng đổ máu để làm chứng cho đức tin vào Chúa. Hàng vạn các linh mục, nam nữ tu sĩ đã dấn thân làm việc truyền giáo, chấp nhận những thiếu thốn về tiện nghi vật chất, những nguy hiểm đến tính mạng tại các xứ truyền giáo để rao giảng tin mừng cứu độ. Hàng triệu các linh mục nam nữ tu sĩ khác dấn thân làm việc trong các xứ đạo, các trường học, nhà thương, viện mồ côi, viện dưỡng lão để phụng sự Chúa và phục vụ dân Chúa. Hàng vạn các linh mục dòng, nam nữ tu sĩ dòng sống đời cầu nguyện và chiêm niệm trong tu viện qua lời cầu nguyện và chiêm niệm theo những phương diện khác nhau của đời sống và lời giảng dạy của Chúa để được kết hiệp với Chúa. Hàng triệu hàng triệu người giáo dân đã đang sống đức tin giữa lòng đời, làm chứng cho đức tin bằng việc làm, bằng cách sống đạo vợ chồng, sống đạo trong gia đình và sống đạo giữa làng xóm, phố chợ. Là môn đệ của Chúa, ta cũng phải thuộc một trong thành phần trên đây.