HÃY QUÊN ĐI

Hãy quên đi bãi cát vàng nắng gắt

Những công trình tẩm nước mắt mồ hôi

Gió lạnh về bi thảm xoá tan rồi !

Chỉ còn lại một nét buồn muôn thuở.

Hãy quên đi chẳng có gì đáng nhớ

Nghĩa gì đâu cát bụi dưới chân người ?

Nghĩa gì đâu mười năm gió nắng tươi ?

Lòng đã chết, thôi đừng than tiếc nữa ?

Tiếc làm chi những ngày buồn chan chứa

Những đêm khuya cô tịch giữa lòng đời

Xa hết rồi nỗi nhớ của ta ơi !

Quên đi nhé ! cho lòng vơi bớt khổ !

Hiện tại còn gì ? Tương lai sóng vỗ

Sắc màu tươi năm tháng đã qua rồi

Xây làm chi những ước vọng xa xôi ?

Cho đầu óc chờn vờn thêm mây khói !

Hãy quay về tìm lại đường ơn gọi

Đường hy sinh sáng chói ý trời cao.

Hãy dừng chân nghe tiếng gọi ngọt ngào

Tiếng Con Chúa thì thào trên thập giá.

Dừng chân lại nhìn cuộc đời tàn tạ

Như thân cây đang úa lá khô cành,

Nhựa sống thừa không đủ tạo màu xanh

Cho mái tóc, biến nhanh thời hoa mộng.

Hãy cố tạo niềm vui cho cuộc sống

Bằng tình thương, bằng Hy Lễ mỗi ngày

Bằng lời thơ dìu dịu toả hương bay

Dâng lên Mẹ với tâm tình con thảo.

07 - 1975 LM. Xuân Văn