CHỦ NHẬT 6 PHỤC SINH
Tin mừng : Ga 14, 23-29.
Anh chị em thân mến,
Chủ nhật này tôi xin chia sẻ với anh chị em hai điểm sau đây có liên quan đến đời sống tín ngưỡng của chúng ta.
1. Âm thanh quen thuộc
Trên đường phố tấp nập người qua lại, xe cộ ồn ào, nhiều âm thanh hổn độn, có hai người bạn cùng đi bộ trên lề đường, một người Mỹ da đỏ và một người Mỹ da trắng ở thành phố, đột nhiên người Mỹ da đỏ dừng lại lắng nghe và nói : có tiếng dế kêu. Người Mỹ da trắng không tin vì ông ta không nghe tiếng dế kêu mà chỉ nghe âm thanh xe cộ tiếng người, nhưng sau một hồi tìm kiếm thì cả hai người thấy một con dế đang bò trên bụi cây trường sinh. Đi một quảng khá xa đột nhiên người Mỹ da đỏ cố ý đánh rơi một đồng bạc, âm thanh khô khốc, người Mỹ da đỏ vẫn thản nhiên bước đi nhưng người Mỹ da trắng thì dừng lại tìm kiếm vì nghĩ rằng người Mỹ da đỏ không nghe âm thanh của đồng bạc rơi trên nền đá, chỉ có người Mỹ da trắng là nghe được...
Người Mỹ da đỏ giải thích : “Tiếng dế kêu đối với tôi rất là quen thuộc, ở quê tôi mỗi ngày đều nghe nên tôi không thể lầm lẫn với tiếng kêu khác, cũng vậy, anh ở thành thị âm thanh leng keng của đồng bạc đối với anh không lạ gì, cho nên giữa bao âm thanh hổn độn anh vẫn có thể nhận ra tiếng của đồng bạc rơi...” (Trích trong Viên Ngọc Trai bản dịch của Lm. Nhân Tài, csjb. Địa chỉ : http://vietcatholic.net/nhantai).
2. Lắng nghe bằng tâm
Mỗi tuần tôi đều đi dâng thánh lễ tại viện dưỡng lão, có khoản hơn hai mươi cụ già tham dự, các cụ đi đứng khó khăn, mắt mờ tai kém, nhưng các cụ rất sốt sắng tham dự thánh lễ thành tâm nghe giảng và rất tích cực hát lễ dù là hát câu trước mất câu sau. Những con người thể xác đã đến lúc mòn mỏi tàn tạ và cuộc đời chẳng có là bao, các cụ đã dùng tâm mình để nghe tiếng Thiên Chúa, dùng tâm của mình để hát ca tụng Thiên Chúa, dùng tâm của mình để ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa.
Sau thánh lễ tôi có thói quen trò chuyện với các cụ vài phút trước khi đưa Mình Thánh Chúa cho một vài cụ đi đứng bất tiện ở tuốt tầng 5 và tầng 6, tôi hỏi : “Các cụ già rồi đi lễ có nghe được con giảng gì không ?”. Các cụ cười và trả lời : “Thì nghe tiếng được tiếng mất, nhưng phải cố gắng mà nghe cha giảng Lời Chúa, nếu nghe không được thì cầu nguyện với Chúa vậy...”
Anh chị em thân mến,
Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta rằng ai yêu mến Ngài thì tuân giữ lời Ngài, người Mỹ da đỏ nghe được tiếng kêu của con dế ngay tại thành phố, người Mỹ da trắng nghe được tiếng âm thanh của đồng bạc giữa muôn vàn âm thanh hổn độn, bởi vì tiếng kêu của con dế quá quen thuộc với người Mỹ da đỏ và âm thanh của đồng bạc rơi quá quen thuộc với người Mỹ da trắng.
Lời Chúa qúa quen thuộc với chúng ta, và chắc chắn chúng ta không thể quên được Lời Chúa trong cuộc sống, chỉ có những cám dỗ vật chất, chỉ có những thói quen xấu, chỉ có những kiêu ngạo ích kỉ mới làm chúng ta phớt lờ Lời Chúa kêu gọi chúng ta mà thôi.
Thước đo tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa là tuân giữ lời của Ngài, là thực hành lời của Ngài qua cuộc sống của mình, là đem hết tâm hồn yêu mến Ngài qua thánh lễ và các bí tích thánh như các cụ già trong viện dưỡng lão đã tham dự...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 6 Phục sinh tại nhà thờ Phục Sinh-Taiwan.
Tin mừng : Ga 14, 23-29.
Anh chị em thân mến,
Chủ nhật này tôi xin chia sẻ với anh chị em hai điểm sau đây có liên quan đến đời sống tín ngưỡng của chúng ta.
1. Âm thanh quen thuộc
Trên đường phố tấp nập người qua lại, xe cộ ồn ào, nhiều âm thanh hổn độn, có hai người bạn cùng đi bộ trên lề đường, một người Mỹ da đỏ và một người Mỹ da trắng ở thành phố, đột nhiên người Mỹ da đỏ dừng lại lắng nghe và nói : có tiếng dế kêu. Người Mỹ da trắng không tin vì ông ta không nghe tiếng dế kêu mà chỉ nghe âm thanh xe cộ tiếng người, nhưng sau một hồi tìm kiếm thì cả hai người thấy một con dế đang bò trên bụi cây trường sinh. Đi một quảng khá xa đột nhiên người Mỹ da đỏ cố ý đánh rơi một đồng bạc, âm thanh khô khốc, người Mỹ da đỏ vẫn thản nhiên bước đi nhưng người Mỹ da trắng thì dừng lại tìm kiếm vì nghĩ rằng người Mỹ da đỏ không nghe âm thanh của đồng bạc rơi trên nền đá, chỉ có người Mỹ da trắng là nghe được...
Người Mỹ da đỏ giải thích : “Tiếng dế kêu đối với tôi rất là quen thuộc, ở quê tôi mỗi ngày đều nghe nên tôi không thể lầm lẫn với tiếng kêu khác, cũng vậy, anh ở thành thị âm thanh leng keng của đồng bạc đối với anh không lạ gì, cho nên giữa bao âm thanh hổn độn anh vẫn có thể nhận ra tiếng của đồng bạc rơi...” (Trích trong Viên Ngọc Trai bản dịch của Lm. Nhân Tài, csjb. Địa chỉ : http://vietcatholic.net/nhantai).
2. Lắng nghe bằng tâm
Mỗi tuần tôi đều đi dâng thánh lễ tại viện dưỡng lão, có khoản hơn hai mươi cụ già tham dự, các cụ đi đứng khó khăn, mắt mờ tai kém, nhưng các cụ rất sốt sắng tham dự thánh lễ thành tâm nghe giảng và rất tích cực hát lễ dù là hát câu trước mất câu sau. Những con người thể xác đã đến lúc mòn mỏi tàn tạ và cuộc đời chẳng có là bao, các cụ đã dùng tâm mình để nghe tiếng Thiên Chúa, dùng tâm của mình để hát ca tụng Thiên Chúa, dùng tâm của mình để ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa.
Sau thánh lễ tôi có thói quen trò chuyện với các cụ vài phút trước khi đưa Mình Thánh Chúa cho một vài cụ đi đứng bất tiện ở tuốt tầng 5 và tầng 6, tôi hỏi : “Các cụ già rồi đi lễ có nghe được con giảng gì không ?”. Các cụ cười và trả lời : “Thì nghe tiếng được tiếng mất, nhưng phải cố gắng mà nghe cha giảng Lời Chúa, nếu nghe không được thì cầu nguyện với Chúa vậy...”
Anh chị em thân mến,
Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta rằng ai yêu mến Ngài thì tuân giữ lời Ngài, người Mỹ da đỏ nghe được tiếng kêu của con dế ngay tại thành phố, người Mỹ da trắng nghe được tiếng âm thanh của đồng bạc giữa muôn vàn âm thanh hổn độn, bởi vì tiếng kêu của con dế quá quen thuộc với người Mỹ da đỏ và âm thanh của đồng bạc rơi quá quen thuộc với người Mỹ da trắng.
Lời Chúa qúa quen thuộc với chúng ta, và chắc chắn chúng ta không thể quên được Lời Chúa trong cuộc sống, chỉ có những cám dỗ vật chất, chỉ có những thói quen xấu, chỉ có những kiêu ngạo ích kỉ mới làm chúng ta phớt lờ Lời Chúa kêu gọi chúng ta mà thôi.
Thước đo tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa là tuân giữ lời của Ngài, là thực hành lời của Ngài qua cuộc sống của mình, là đem hết tâm hồn yêu mến Ngài qua thánh lễ và các bí tích thánh như các cụ già trong viện dưỡng lão đã tham dự...
Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 6 Phục sinh tại nhà thờ Phục Sinh-Taiwan.