Giấc Mơ Của Mẹ: Chiếc Lông Thiên Nga
Một người đàn bà nhớ lại con Thiên Nga đã mua từ nhiều năm trước với một giá rất đắt. Người bán hàng khoe rằng con thiên nga này đã từng là một con vịt, nó cố vươn cổ lên với hy vọng sẽ trở thành con ngỗng, và nhìn kìa! -bây giờ nó trở thành hơn cả con ngỗng nữa, và nó quá đẹp chẳng ai nỡ làm thịt.
Rồi người đàn bà đó cùng con thiên nga vươn cổ ra để vượt biển cả mấy ngàn dặm trường hướng về nước Mỹ. Trên chuyến đi, bà ta nói với con thiên nga: “Bên Mỹ ta sẽ có con giống như ta. Nhưng bên đó sẽ không ai dám khinh thường nó, vì ta sẽ bảo nó nói tiếng Anh thông thạo. Và bên đó con ta sẽ quá no đầy để khỏi nuốt bất cứ cay đắng nào! Con ta sẽ hiểu lòng ta, vì ta sẽ đưa cho nó con thiên nga này-một con vật đã vượt hơn cả niềm ước mong.”
Nhưng khi đến đất mới, nhân viên sở di trú thu mất con thiên nga của người đàn bà ấy, chỉ để lại cho bà ta một chiếc lông thiên nga để làm kỷ niệm.
Bây giờ người đàn bà đã già. Bà có đứa con lớn lên chỉ biết nói tiếng Anh và nuốt Coca-Cola hơn là nuốt đắng cay. Từ lâu bà đã muốn đưa chiếc lông thiên nga cho con mình và nói, “Chiếc lông này tuy thấy không đáng giá, nhưng nó tới từ phương xa và ôm theo tất cả những ước mơ đẹp của Mẹ cho con.” Và bà chờ đợi, năm này qua năm khác, để một ngày bà có thể nói với con mình câu này với một ngôn ngữ thông thạo để cho con hiểu.
***
Câu truyện này được viết do nhà văn Amy Tan trong cuốn sách The Joy Luck Club, nhưng nó cũng là câu truyện của những người Mẹ Việt Nam. Người Mẹ ra đi với hai bàn tay trắng, vượt bao sóng gió, và mang theo những giấc mơ đẹp cho tương lai của con mình.
Mẹ ưôc muốn cho con vươn cổ lên để có thể trở thành thiên nga! Mẹ ước mong con biết nói tiếng xứ người thông thạo và thành tài để khỏi bị khinh chê như Mẹ. Mẹ không muốn cho con chịu nhiều đau khổ như Mẹ đã từng chịu. Và quan trọng nhất, Mẹ ước mơ có một ngày sẽ tặng cho con chiếc lông thiên nga này là một báu vật, một gia tài của Mẹ để lại cho con, để con luôn luôn nhớ rằng: Ðời Mẹ đấy! Quá khứ và tất cả của Mẹ để lại bên nhà để cho con có một tương lai sáng ngời trên đất mới lạ này. Và con đừng quên nguồn gốc của con, vì con là con của Mẹ, và Mẹ đã từ đất quê hương ngàn dặm tới đây, đem theo con thiên nga tượng trưng những giấc mơ đẹp của Mẹ cho con.
Nhưng con lớn lên trên đất Mỹ con đã trở thành người Mỹ-Con. Con chê Mẹ lỗi thời. Con cho rằng Mẹ lải nhải quá nhiều, nói những điều con không hiểu và không muốn nghe tí nào. Con cho rằng Mẹ không hiểu con. Và nhiều lúc con thầm mong rằng con xa Mẹ để Mẹ khỏi la mắng và lải nhải với con.
Nhưng đâu ngờ con là người không hiểu Mẹ. Con không hiểu lòng Mẹ. Con không hiểu quá khứ của Mẹ. Con không hiểu cuộc sống của Mẹ. Con không hiểu Mẹ có những đau khổ được chôn vùi. Những đau khổ đó Mẹ chôn kỹ để cố xây dựng một gia đình hạnh phúc. Ðể cho con có niềm vui. Những tủi nhục, những đắng cay, Mẹ phải cắn răng nuốt xuống. Tất cả Mẹ chịu đựng cũng vì Mẹ đặt niềm hy vọng vào con. Con là giấc mơ của Mẹ. Con là niềm hy vọng của Mẹ.
Mẹ ơi! Mẹ quá kiên cường! Tính tình Mẹ uyển chuyển như gió, nhưng kiên cường như sắt, và lòng bao la như đại dương.
Cho con một lần hiểu được Mẹ. Và để hai Mẹ Con mình vượt qua biên giới của ngôn ngữ Việt-Anh để hiểu ngôn ngữ của Tình Thương, Tha Thứ, Bao Dung...
Cho con một lần nhận lấy món quà quý giá nhất Mẹ để lại cho con: chiếc lông Thiên Nga. Nhận lấy chiếc lông thiên nga này là nhận cả cuộc đời của Mẹ, trọn cả giấc mơ của Mẹ dành cho con. Và rồi để con trở thành Mẹ, trở thành giấc mơ sự thật của Mẹ, mang sức sống và dòng máu của Mẹ trong con.
Như trong truyện của Amy Tan, khi trở thành giấc mơ sự thật của Mẹ, con sẽ vươn cổ ra để vượt qua biển cả để trở lại với cội nguồn, quê nhà của Mẹ. Và con muốn nói với Mẹ:
Cám ơn Mẹ suốt đời hy sinh cho con.
Cám ơn Mẹ dậy sớm 5 giờ sáng để đi làm nuôi con.
Cám ơn Mẹ trằn trọc không ngủ nhìn đồng hồ đợi con đi chơi về khuya.
Cám ơn Mẹ gọi điện thoại cho con khi con đang ở trên trường và hỏi, “Con ăn cơm chưa?”
Cám ơn Mẹ khi nghe tiếng xe con về Mẹ chạy ra và giúp con khiêng bị sách nặng vào.
Cám ơn Mẹ lắng nghe con tâm sự và dạy cho con lý lẽ cuộc sống.
Cám ơn Mẹ không ngừng nói bên tai con, “Con hãy cố gắng học mà vươn lên con nhé.”
Cám ơn Mẹ để lại cho con chiếc lông thiên nga vẫn còn đang bay bổng trong mắt con.
OH, Sweet Mother!
A beautiful story was told in Amy Tan's Joy Luck Club:
The old woman remembered a swan she had bought many years ago... for a foolish sum. This bird, boasted the market vendor, was once a duck that stretched its neck in hopes of becoming a goose, and now look!- it is too beautiful to eat.
Then the woman and the swan sailed across an ocean many thousands of li wide, stretching their necks toward America. On her journey she cooed to the swan: “In America I will have a daughter just like me. But over there nobody will say her worth is measured by the loudness of her husband's belch. Over there nobody will look down on her, because I will make her speak perfect American English. And over there she will always be too full to swallow any sorrow! She will know my meaning, because I will give her this swan-a creature that became more than what was hoped for.”
But when she arrived in the new country, the immigration officials pulled her swan away from her, leaving the woman fluttering her arms and with only one swan feather for a memory. And then she had to fill out so many forms she forgot why she had come and what she had left behind.
Now the woman was old. And she had a daughter who grew up speaking only English and swallowing more Coca-Cola than sorrow. For a long time now the woman had wanted to give her daughter the single swan feather and tell her, “This feather may look worthless, but it comes from afar and carries with it all my good intentions.” And she waited, year after year, for the day she could tell her daughter this in perfect American English.
***
This was Amy Tan's story, but it is also a true story about our Vietnamese Mothers. Our Vietnamese mothers left their homeland empty-handed, facing many obstacles along the way, but bringing with them beautiful dreams for the future of their children.
The mother in Tan's story had left everything behind; she only brought with her a swan, symbolizing her hope for her children's bright future. Our mother, too, has many dreams for us. She dreams that we will succeed in America, a land that provides many good opportunities. She hopes that we would lift our heads, like the duck stretching out its neck, so that one day we would become somebody. She dreams that we, too, can become a swan!
Our mother also dreams that one day she can give us the swan feather to tell us: This is my whole life. I left my past and everything behind in my country in order for you to have the best in this new land. But don't forget where you came from, because you're my child, and I've come from a faraway land, bringing this swan symbolizing all my good intentions for you.
But we, as children, do not understand our mother's meanings. We've become too Americanized. We get annoyed when she laments. We think our mom is too old-fashioned. We complain that she doesn't understand us; therefore, we rebut every word she says. And sometimes we secretly wish to get away from our mother so we don't have to put up with her.
We expect our mother to understand us, but we really don't understand our mother. We don't understand her past, know her sorrows, or understand her meaning and her dreams for us.
Our mother had put her shame, her past, and all her sufferings behind so that we could get the best American circumstances. She knows what suffering is like and doesn't want us to suffer the way she had suffered. She has swallowed her sorrow to build a happy family. She has endured all her sufferings because we are her only hope, her last hope. We are her dreams.
Oh, Sweet Mother! You are as gentle as the wind, as enduring as iron, and your love is as wide as an ocean.
Please let us overcome the language barrier that exists between Vietnamese and English, and let us speak the language of Love, Acceptance, and Forgiveness...
Please let me accept your most valuable possession: the swan feather. By accepting this swan feather I am accepting your whole life, your whole being, and the dreams that you have for me. And then I shall become you, become your dream, carrying your life and blood in me.
Like Amy Tan's story, once I've become your dream, I will also stretch out my neck and cross the ocean to return to my roots, our homeland. And I want to say to you, Mom:
Thank you for sacrificing your whole life for me.
Thank you for waking up at 5 in the morning to go to work to feed me.
Thank you for waiting up for me when I go out with friends and come home late.
Thank you for calling me when I'm at school to ask me, “Have you eaten?”
Thank you for meeting me outside when you hear my car pull into the driveway and for helping me carry my heavy books inside.
Thank you for listening to my problems and teaching me the lessons of life.
Thank you for giving me these encouraging words: “Study hard and raise your head up high.”
Thank you for giving me the swan feather that is still floating in my eyes.
Sông Thanh
dongsongthanh@aol.com
Một người đàn bà nhớ lại con Thiên Nga đã mua từ nhiều năm trước với một giá rất đắt. Người bán hàng khoe rằng con thiên nga này đã từng là một con vịt, nó cố vươn cổ lên với hy vọng sẽ trở thành con ngỗng, và nhìn kìa! -bây giờ nó trở thành hơn cả con ngỗng nữa, và nó quá đẹp chẳng ai nỡ làm thịt.
Rồi người đàn bà đó cùng con thiên nga vươn cổ ra để vượt biển cả mấy ngàn dặm trường hướng về nước Mỹ. Trên chuyến đi, bà ta nói với con thiên nga: “Bên Mỹ ta sẽ có con giống như ta. Nhưng bên đó sẽ không ai dám khinh thường nó, vì ta sẽ bảo nó nói tiếng Anh thông thạo. Và bên đó con ta sẽ quá no đầy để khỏi nuốt bất cứ cay đắng nào! Con ta sẽ hiểu lòng ta, vì ta sẽ đưa cho nó con thiên nga này-một con vật đã vượt hơn cả niềm ước mong.” Nhưng khi đến đất mới, nhân viên sở di trú thu mất con thiên nga của người đàn bà ấy, chỉ để lại cho bà ta một chiếc lông thiên nga để làm kỷ niệm.
Bây giờ người đàn bà đã già. Bà có đứa con lớn lên chỉ biết nói tiếng Anh và nuốt Coca-Cola hơn là nuốt đắng cay. Từ lâu bà đã muốn đưa chiếc lông thiên nga cho con mình và nói, “Chiếc lông này tuy thấy không đáng giá, nhưng nó tới từ phương xa và ôm theo tất cả những ước mơ đẹp của Mẹ cho con.” Và bà chờ đợi, năm này qua năm khác, để một ngày bà có thể nói với con mình câu này với một ngôn ngữ thông thạo để cho con hiểu.
***
Câu truyện này được viết do nhà văn Amy Tan trong cuốn sách The Joy Luck Club, nhưng nó cũng là câu truyện của những người Mẹ Việt Nam. Người Mẹ ra đi với hai bàn tay trắng, vượt bao sóng gió, và mang theo những giấc mơ đẹp cho tương lai của con mình.
Mẹ ưôc muốn cho con vươn cổ lên để có thể trở thành thiên nga! Mẹ ước mong con biết nói tiếng xứ người thông thạo và thành tài để khỏi bị khinh chê như Mẹ. Mẹ không muốn cho con chịu nhiều đau khổ như Mẹ đã từng chịu. Và quan trọng nhất, Mẹ ước mơ có một ngày sẽ tặng cho con chiếc lông thiên nga này là một báu vật, một gia tài của Mẹ để lại cho con, để con luôn luôn nhớ rằng: Ðời Mẹ đấy! Quá khứ và tất cả của Mẹ để lại bên nhà để cho con có một tương lai sáng ngời trên đất mới lạ này. Và con đừng quên nguồn gốc của con, vì con là con của Mẹ, và Mẹ đã từ đất quê hương ngàn dặm tới đây, đem theo con thiên nga tượng trưng những giấc mơ đẹp của Mẹ cho con.
Nhưng con lớn lên trên đất Mỹ con đã trở thành người Mỹ-Con. Con chê Mẹ lỗi thời. Con cho rằng Mẹ lải nhải quá nhiều, nói những điều con không hiểu và không muốn nghe tí nào. Con cho rằng Mẹ không hiểu con. Và nhiều lúc con thầm mong rằng con xa Mẹ để Mẹ khỏi la mắng và lải nhải với con.
Nhưng đâu ngờ con là người không hiểu Mẹ. Con không hiểu lòng Mẹ. Con không hiểu quá khứ của Mẹ. Con không hiểu cuộc sống của Mẹ. Con không hiểu Mẹ có những đau khổ được chôn vùi. Những đau khổ đó Mẹ chôn kỹ để cố xây dựng một gia đình hạnh phúc. Ðể cho con có niềm vui. Những tủi nhục, những đắng cay, Mẹ phải cắn răng nuốt xuống. Tất cả Mẹ chịu đựng cũng vì Mẹ đặt niềm hy vọng vào con. Con là giấc mơ của Mẹ. Con là niềm hy vọng của Mẹ.
Mẹ ơi! Mẹ quá kiên cường! Tính tình Mẹ uyển chuyển như gió, nhưng kiên cường như sắt, và lòng bao la như đại dương.
Cho con một lần hiểu được Mẹ. Và để hai Mẹ Con mình vượt qua biên giới của ngôn ngữ Việt-Anh để hiểu ngôn ngữ của Tình Thương, Tha Thứ, Bao Dung...
Cho con một lần nhận lấy món quà quý giá nhất Mẹ để lại cho con: chiếc lông Thiên Nga. Nhận lấy chiếc lông thiên nga này là nhận cả cuộc đời của Mẹ, trọn cả giấc mơ của Mẹ dành cho con. Và rồi để con trở thành Mẹ, trở thành giấc mơ sự thật của Mẹ, mang sức sống và dòng máu của Mẹ trong con.
Như trong truyện của Amy Tan, khi trở thành giấc mơ sự thật của Mẹ, con sẽ vươn cổ ra để vượt qua biển cả để trở lại với cội nguồn, quê nhà của Mẹ. Và con muốn nói với Mẹ:
Cám ơn Mẹ suốt đời hy sinh cho con.
Cám ơn Mẹ dậy sớm 5 giờ sáng để đi làm nuôi con.
Cám ơn Mẹ trằn trọc không ngủ nhìn đồng hồ đợi con đi chơi về khuya.
Cám ơn Mẹ gọi điện thoại cho con khi con đang ở trên trường và hỏi, “Con ăn cơm chưa?”
Cám ơn Mẹ khi nghe tiếng xe con về Mẹ chạy ra và giúp con khiêng bị sách nặng vào.
Cám ơn Mẹ lắng nghe con tâm sự và dạy cho con lý lẽ cuộc sống.
Cám ơn Mẹ không ngừng nói bên tai con, “Con hãy cố gắng học mà vươn lên con nhé.”
Cám ơn Mẹ để lại cho con chiếc lông thiên nga vẫn còn đang bay bổng trong mắt con.
OH, Sweet Mother!
A beautiful story was told in Amy Tan's Joy Luck Club:
The old woman remembered a swan she had bought many years ago... for a foolish sum. This bird, boasted the market vendor, was once a duck that stretched its neck in hopes of becoming a goose, and now look!- it is too beautiful to eat.
Then the woman and the swan sailed across an ocean many thousands of li wide, stretching their necks toward America. On her journey she cooed to the swan: “In America I will have a daughter just like me. But over there nobody will say her worth is measured by the loudness of her husband's belch. Over there nobody will look down on her, because I will make her speak perfect American English. And over there she will always be too full to swallow any sorrow! She will know my meaning, because I will give her this swan-a creature that became more than what was hoped for.”
But when she arrived in the new country, the immigration officials pulled her swan away from her, leaving the woman fluttering her arms and with only one swan feather for a memory. And then she had to fill out so many forms she forgot why she had come and what she had left behind.
Now the woman was old. And she had a daughter who grew up speaking only English and swallowing more Coca-Cola than sorrow. For a long time now the woman had wanted to give her daughter the single swan feather and tell her, “This feather may look worthless, but it comes from afar and carries with it all my good intentions.” And she waited, year after year, for the day she could tell her daughter this in perfect American English.
***
This was Amy Tan's story, but it is also a true story about our Vietnamese Mothers. Our Vietnamese mothers left their homeland empty-handed, facing many obstacles along the way, but bringing with them beautiful dreams for the future of their children.
The mother in Tan's story had left everything behind; she only brought with her a swan, symbolizing her hope for her children's bright future. Our mother, too, has many dreams for us. She dreams that we will succeed in America, a land that provides many good opportunities. She hopes that we would lift our heads, like the duck stretching out its neck, so that one day we would become somebody. She dreams that we, too, can become a swan!
Our mother also dreams that one day she can give us the swan feather to tell us: This is my whole life. I left my past and everything behind in my country in order for you to have the best in this new land. But don't forget where you came from, because you're my child, and I've come from a faraway land, bringing this swan symbolizing all my good intentions for you.
But we, as children, do not understand our mother's meanings. We've become too Americanized. We get annoyed when she laments. We think our mom is too old-fashioned. We complain that she doesn't understand us; therefore, we rebut every word she says. And sometimes we secretly wish to get away from our mother so we don't have to put up with her.
We expect our mother to understand us, but we really don't understand our mother. We don't understand her past, know her sorrows, or understand her meaning and her dreams for us.
Our mother had put her shame, her past, and all her sufferings behind so that we could get the best American circumstances. She knows what suffering is like and doesn't want us to suffer the way she had suffered. She has swallowed her sorrow to build a happy family. She has endured all her sufferings because we are her only hope, her last hope. We are her dreams.
Oh, Sweet Mother! You are as gentle as the wind, as enduring as iron, and your love is as wide as an ocean.
Please let us overcome the language barrier that exists between Vietnamese and English, and let us speak the language of Love, Acceptance, and Forgiveness...
Please let me accept your most valuable possession: the swan feather. By accepting this swan feather I am accepting your whole life, your whole being, and the dreams that you have for me. And then I shall become you, become your dream, carrying your life and blood in me.
Like Amy Tan's story, once I've become your dream, I will also stretch out my neck and cross the ocean to return to my roots, our homeland. And I want to say to you, Mom:
Thank you for sacrificing your whole life for me.
Thank you for waking up at 5 in the morning to go to work to feed me.
Thank you for waiting up for me when I go out with friends and come home late.
Thank you for calling me when I'm at school to ask me, “Have you eaten?”
Thank you for meeting me outside when you hear my car pull into the driveway and for helping me carry my heavy books inside.
Thank you for listening to my problems and teaching me the lessons of life.
Thank you for giving me these encouraging words: “Study hard and raise your head up high.”
Thank you for giving me the swan feather that is still floating in my eyes.
Sông Thanh
dongsongthanh@aol.com