CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH C
I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ LỜI CHÚA
Chúa nhật 04 Phục Sinh thường được gọi là Chúa nhật Chúa Chiên lành vì trong thánh lễ, Giáo hội đọc lại chương 10 của Tin Mừng theo thánh Gioan, trong đó Đức Giêsu công khai xác nhận chân dung và vai trò của Người đối với những kẻ tin: Tôi là Mục tử nhân hậu (Bonus Pastor) - Tôi biết chiên của tôi - Tôi hiến mạng sống mình vì chiên - Tôi ban sự sống đời đời cho những người là chiên của tôi, thuộc về tôi. Còn bổn phận của Kitô hữu chúng ta là biết “nghe tiếng” và “theo” Đức Giêsu Kitô là Mục Tử nhân hậu của chúng ta.
II. LẮNG NGHE & TÌM HIỂU LỜI CHÚA
2.1 Bài đọc 1: Cv 13, 14.43-52: (a) Về phần Dẫn Nhập Sách Công Vụ Tông Đồ, trích “Kinh Thánh trọn bộ, Dẫn Nhập Tân Ước”, trang 1841, xin đọc lại trong bài Sống Lời Chúa Chúa Nhật Phục sinh.
(b) Cv 13,14.43-52: là tường thuật của Luca về sự kiện hai ông Phaolô và Banaba rao giảng về Thiên Chúa cho những người dân thành Antiôkhia miền Pixidia. Trong khi dân ngoại háo hức nghe Lời Thiên Chúa và tin theo thì những người Do Thái lại ghen tức với hai ông. Vì ghen tức mà họ dùng nhiều thủ đoạn xấu xa để bôi nhọ, nhục mạ, thậm chí họ còn xách động quí bà và các vị thân hào trong thành ngược đãi và xua đuổi hai ông ra khỏi lãnh thổ của họ. Trước thái độ ấy Phaolô và Banaba chẳng những không oán giận mà còn chỉ cho họ thấy điều đáng trách của họ: “Anh em phải là những người đầu tiên được nghe công bố Lời Thiên Chúa, nhưng vì anh em khước từ lời ấy và tự coi mình không xứng đáng hưởng sự sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía dân ngoại. Vì Chúa truyền cho chúng tôi thế này: Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất”.
2.2 Bài đọc 2: Kh 7,9.14b-17 (a) Về mục đích của Sách Khải Huyền của Thánh Gioan Tông đồ, xin đọc lại đoạn trích dẫn từ “Kinh Thánh trọn bộ, Dẫn Nhập Tân Ước, trang 1842” trong bài SLC Chúa nhật 02 Phục sinh.
(b) Kh 7,9.14b-17: Thánh Gioan Tông đồ kể lại thị kiến của mình tức những gì ngài nhìn thấy trong tâm linh, chứ không phải bằng mắt thịt: “Tôi thấy: kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm cành lá thiên tuế. Họ là những người đã đến, sau khi đã trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong Máu Con Chiên. Vì thế họ được chầu trước ngai Thiên Chúa, đêm ngày thờ phượng trong Đền Thờ của Người; Đấng ngự trên ngai sẽ căng lều của Người cho họ trú ẩn. Họ sẽ không còn phải đói, phải khát, không còn bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. Vì Con Chiên đang ngự ở giữa ngai sẽ dẫn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh. Và Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ”
c) Trong đoạn sách Khải huyền trên chúng ta thấy rõ những người được cứu độ gồm đủ mọi thành phần, nguồn gốc, chủng tộc, văn hóa. Họ là những người đã chứng tỏ lòng tin yêu gắn bó của họ với Thiên Chúa và với Chúa Giêsu, bằng hy sinh tử đạo. Vì thế Thiên Chúa ban cho họ phần thưởng hết sức lớn lao và đáng tự hào. Cuộc sống của họ tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
2.3 Bài Tin Mừng: Ga 10,27-30: Là một đoạn thuộc chương 10 của Tin Mừng Gioan, tuy ngắn nhưng chứa một nội dung rất phong phú: (a) Trước hết là lời công bố của Đức Giêsu về mối tương quan gắn bó mật thiết của Người với những ai là chiên của Người, thuộc về Người: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” (b) Thứ đến là lời công bố về hồng ân cao trọng nhất mà Đức Giêsu ban tặng cho những ai là chiên của Người. Đó là sự sống đời đời hay sự sống vĩnh hằng không bao giờ bị hao mòn hoặc hư mất: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” (c) Sau cùng là lời mạc khải về Chúa Cha là Đấng cao trọng hơn tất cả, Đấng trao cho Con Một những người thuộc về Người, Đấng làm một với Chúa Con: “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một”
III. ĐÓN NHẬN & SỐNG SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA
Trọng tâm của Bài Tin Mừng là mối tương quan hai chiều giữa Chúa Giêsu Kitô là Mục Tử tốt lành và chúng ta là những người thuộc về Người:
3.1 “Chiên của Tôi thì nghe tiếng tôi; Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi”: Mối tương quan giữa Chúa Giêsu Chủ Chăn và người tín hữu là chiên được diễn tả bằng bốn động từ: nghe tiếng, theo, biết và cho mà trong đó có hai động từ thuộc về Chúa (biết, cho) và hai động từ thuộc về chúng ta (nghe tiếng, theo).
* Về phía Chúa Giêsu Kitô là “biết” và “cho”: Chúa Giêsu biết chúng ta được dựng nên và sinh ra để làm gì. Người biết chúng ta có những xu hướng tốt và xấu như thế nào. Người cũng biết chúng ta lương thiện hay bất lương, dũng cảm hay hèn nhát, trung tín hay phản bội như thế nào. Bất kể chúng ta xấu tốt thế nào, Chúa Giêsu vẫn quảng đại ban cho chúng ta hồng ân lớn lao là sự sống vĩnh hằng, bất diệt, thần linh tức sự sống của chính Người. Về phía Chúa Giêsu còn là “bảo vệ” và “giữ gìn” chúng ta nữa: để không bao giờ chúng ta bị diệt vong và không ai cướp được chúng ta khỏi tay Người. Vậy phận việc của chúng ta trước hết là tin tưởng phó thác vào sự toàn trí toàn năng của Chúa Giêsu để có được lòng khiêm tốn và nhẫn nại và biết nỗ lực nên trọn lành; thứ đến là mở rộng tâm hồn mà đón nhận sự sống đời đời mà Chúa Giêsu ban cho chúng ta; sau cùng là thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của chúng ta đối với Chúa bằng hành động “lắng nghe” (tiếng Chúa) và bước “theo” (chân) Người.
* Về phía chúng ta là “nghe tiếng” và “theo”. Nếu chúng ta lại thờ ơ với cả việc lắng tai nghe tiếng Chúa thì làm sao chúng ta biết và chia sẻ được những suy nghĩ, tâm tình thâm sâu của Chúa. Còn nếu chúng ta chỉ nghe tiếng Chúa bằng tai thì chưa đủ vì có nhiều điều chỉ nghe bằng tai thì vẫn không nghe thấy. Nghe không chỉ bằng tai mà còn bằng trực giác, bằng dự cảm và bằng cả tâm hồn nữa. Để nghe được tiếng Chúa thì tâm hồn chúng ta phải chìm lắng trong thinh lặng, chẳng những tránh tiếng ồn ào mà còn phải xua đuổi tất cả những ý tưởng kiêu căng, tự mãn, những bận tâm, lo lắng về cuộc sống. Mẹ Têrêxa thành Calcutta đã nói: “Thiên Chúa chỉ nói trong thinh lặng và điều quan trọng không phải là điều chúng ta nói (với Chúa) mà là điều Chúa muốn nói với chúng ta và qua chúng ta.” Vì thế mà trong đời sống đức tin, những ngày tĩnh tâm, “sa mạc”, những giờ phút sống một mình với Chúa Giêsu, với Thiên Chúa là tối cần thiết, để chúng ta có thể nghe được tiếng Người. Nghe tiếng Chúa là để đi theo Người. Theo Chúa là đi sau Chúa, là bước theo Chúa, là đặt hai bàn chân vào những chỗ mà hai bàn chân Chúa đã đặt vào trước, là đi vào con đường dẫn tới Bêlem, Nadarét và Núi Sọ tức dẫn tới tự hạ, tự hủy ra không và dâng hiến cuộc đời mình cho kẻ khác được sống. Để đi theo Chúa, chúng ta phải vác thập giá, tức phải chấp nhận bỏ mình, hy sinh mất mát và thiệt thòi ở đời này như Chúa Giêsu đã nhấn mạnh nhiều lần: “Ai muốn giữ mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai sẵn sàng để mất mạng sống mình vì Ta và vì Tin Mừng thì sẽ tìm lại được sự sống ấy” Mạng sống được hiểu là tất cả những gì liên quan tới cuộc sống: sức khỏe, của cải, danh tiếng v.v… Đọc Phúc âm, nếu chú ý, chúng ta sẽ thấy văng vẳng trên mỗi trang giấy hai chữ “hãy nghe” và “hãy theo”: Nếu muốn làm môn đệ Tôi, thì hãy “nghe” Tôi; Nếu muốn làm môn đệ Tôi, thì hãy “theo” Tôi……
3.2 “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một” Khi bộc lệ về mình, Chúa Giêsu còn bộc lộ về Cha cho chúng ta nữa: Chúa Cha và Chúa Giêsu là một: một Tình Yêu, một Ước Muốn, một Chương Trình, một Kế hoạch, một Ơn Cứu Độ, một Sự Sống Vĩnh Cửu và Bất Diệt. Nói cách bình dân là Chúa Giêsu là Con đối xử với chúng ta như thế nào, thì Chúa Cha cũng đối xử với chúng ta như thế hoặc ngược lại Chúa Cha đối xử với chúng ta như thế nào, thì Chúa Giêsu là Con cũng đối xử với chúng ta như thế. Không hề có sự khác biệt giữa Chúa Cha và Chúa Con trong mối liên hệ với chúng ta. Vậy thì Chúa Cha cũng biết chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng ban sự sống đời đời cho chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng bảo vệ và gìn giữ chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng mời gọi chúng ta biết nghe tiếng của Người và sống theo Người như Chúa Giêsu. Trong Phúc âm, Chúa Giêsu đã chẳng từng nói: “Anh em hãy nên trọn lành như Cha anh em ở trên trời là Đấng trọn lành” đó sao?
IV. CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu Kitô, chúng con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa, vì Chúa đã bộc lộ cho chúng con biết Chúa là Mục Tử Tốt Lành của chúng con, Chúa yêu thương và ban tặng sự sống đời đời cho chúng con. Chúa cũng đã bộc lộ cho chúng con biết mối tương quan mật thiết giữa Chúa Cha và Chúa Con. Chúa mời gọi chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa và sống theo Chúa. Chúng con quyết tâm dùng các phương thế cầu nguyện, đọc và suy niệm Lời Chúa, học hỏi Thánh Kinh, Giáo lý và Công đồng Vatican II, dự các buổi tĩnh tâm, dành những phút thinh lặng sống riêng với Chúa, thực hành giáo huấn của Lời Chúa để được sống đời đời với Chúa.
I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ LỜI CHÚA
Chúa nhật 04 Phục Sinh thường được gọi là Chúa nhật Chúa Chiên lành vì trong thánh lễ, Giáo hội đọc lại chương 10 của Tin Mừng theo thánh Gioan, trong đó Đức Giêsu công khai xác nhận chân dung và vai trò của Người đối với những kẻ tin: Tôi là Mục tử nhân hậu (Bonus Pastor) - Tôi biết chiên của tôi - Tôi hiến mạng sống mình vì chiên - Tôi ban sự sống đời đời cho những người là chiên của tôi, thuộc về tôi. Còn bổn phận của Kitô hữu chúng ta là biết “nghe tiếng” và “theo” Đức Giêsu Kitô là Mục Tử nhân hậu của chúng ta.
II. LẮNG NGHE & TÌM HIỂU LỜI CHÚA
2.1 Bài đọc 1: Cv 13, 14.43-52: (a) Về phần Dẫn Nhập Sách Công Vụ Tông Đồ, trích “Kinh Thánh trọn bộ, Dẫn Nhập Tân Ước”, trang 1841, xin đọc lại trong bài Sống Lời Chúa Chúa Nhật Phục sinh.
(b) Cv 13,14.43-52: là tường thuật của Luca về sự kiện hai ông Phaolô và Banaba rao giảng về Thiên Chúa cho những người dân thành Antiôkhia miền Pixidia. Trong khi dân ngoại háo hức nghe Lời Thiên Chúa và tin theo thì những người Do Thái lại ghen tức với hai ông. Vì ghen tức mà họ dùng nhiều thủ đoạn xấu xa để bôi nhọ, nhục mạ, thậm chí họ còn xách động quí bà và các vị thân hào trong thành ngược đãi và xua đuổi hai ông ra khỏi lãnh thổ của họ. Trước thái độ ấy Phaolô và Banaba chẳng những không oán giận mà còn chỉ cho họ thấy điều đáng trách của họ: “Anh em phải là những người đầu tiên được nghe công bố Lời Thiên Chúa, nhưng vì anh em khước từ lời ấy và tự coi mình không xứng đáng hưởng sự sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía dân ngoại. Vì Chúa truyền cho chúng tôi thế này: Ta sẽ đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất”.
2.2 Bài đọc 2: Kh 7,9.14b-17 (a) Về mục đích của Sách Khải Huyền của Thánh Gioan Tông đồ, xin đọc lại đoạn trích dẫn từ “Kinh Thánh trọn bộ, Dẫn Nhập Tân Ước, trang 1842” trong bài SLC Chúa nhật 02 Phục sinh.
(b) Kh 7,9.14b-17: Thánh Gioan Tông đồ kể lại thị kiến của mình tức những gì ngài nhìn thấy trong tâm linh, chứ không phải bằng mắt thịt: “Tôi thấy: kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm cành lá thiên tuế. Họ là những người đã đến, sau khi đã trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong Máu Con Chiên. Vì thế họ được chầu trước ngai Thiên Chúa, đêm ngày thờ phượng trong Đền Thờ của Người; Đấng ngự trên ngai sẽ căng lều của Người cho họ trú ẩn. Họ sẽ không còn phải đói, phải khát, không còn bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. Vì Con Chiên đang ngự ở giữa ngai sẽ dẫn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh. Và Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ”
c) Trong đoạn sách Khải huyền trên chúng ta thấy rõ những người được cứu độ gồm đủ mọi thành phần, nguồn gốc, chủng tộc, văn hóa. Họ là những người đã chứng tỏ lòng tin yêu gắn bó của họ với Thiên Chúa và với Chúa Giêsu, bằng hy sinh tử đạo. Vì thế Thiên Chúa ban cho họ phần thưởng hết sức lớn lao và đáng tự hào. Cuộc sống của họ tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
2.3 Bài Tin Mừng: Ga 10,27-30: Là một đoạn thuộc chương 10 của Tin Mừng Gioan, tuy ngắn nhưng chứa một nội dung rất phong phú: (a) Trước hết là lời công bố của Đức Giêsu về mối tương quan gắn bó mật thiết của Người với những ai là chiên của Người, thuộc về Người: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” (b) Thứ đến là lời công bố về hồng ân cao trọng nhất mà Đức Giêsu ban tặng cho những ai là chiên của Người. Đó là sự sống đời đời hay sự sống vĩnh hằng không bao giờ bị hao mòn hoặc hư mất: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” (c) Sau cùng là lời mạc khải về Chúa Cha là Đấng cao trọng hơn tất cả, Đấng trao cho Con Một những người thuộc về Người, Đấng làm một với Chúa Con: “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một”
III. ĐÓN NHẬN & SỐNG SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA
Trọng tâm của Bài Tin Mừng là mối tương quan hai chiều giữa Chúa Giêsu Kitô là Mục Tử tốt lành và chúng ta là những người thuộc về Người:
3.1 “Chiên của Tôi thì nghe tiếng tôi; Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi”: Mối tương quan giữa Chúa Giêsu Chủ Chăn và người tín hữu là chiên được diễn tả bằng bốn động từ: nghe tiếng, theo, biết và cho mà trong đó có hai động từ thuộc về Chúa (biết, cho) và hai động từ thuộc về chúng ta (nghe tiếng, theo).
* Về phía Chúa Giêsu Kitô là “biết” và “cho”: Chúa Giêsu biết chúng ta được dựng nên và sinh ra để làm gì. Người biết chúng ta có những xu hướng tốt và xấu như thế nào. Người cũng biết chúng ta lương thiện hay bất lương, dũng cảm hay hèn nhát, trung tín hay phản bội như thế nào. Bất kể chúng ta xấu tốt thế nào, Chúa Giêsu vẫn quảng đại ban cho chúng ta hồng ân lớn lao là sự sống vĩnh hằng, bất diệt, thần linh tức sự sống của chính Người. Về phía Chúa Giêsu còn là “bảo vệ” và “giữ gìn” chúng ta nữa: để không bao giờ chúng ta bị diệt vong và không ai cướp được chúng ta khỏi tay Người. Vậy phận việc của chúng ta trước hết là tin tưởng phó thác vào sự toàn trí toàn năng của Chúa Giêsu để có được lòng khiêm tốn và nhẫn nại và biết nỗ lực nên trọn lành; thứ đến là mở rộng tâm hồn mà đón nhận sự sống đời đời mà Chúa Giêsu ban cho chúng ta; sau cùng là thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của chúng ta đối với Chúa bằng hành động “lắng nghe” (tiếng Chúa) và bước “theo” (chân) Người.
* Về phía chúng ta là “nghe tiếng” và “theo”. Nếu chúng ta lại thờ ơ với cả việc lắng tai nghe tiếng Chúa thì làm sao chúng ta biết và chia sẻ được những suy nghĩ, tâm tình thâm sâu của Chúa. Còn nếu chúng ta chỉ nghe tiếng Chúa bằng tai thì chưa đủ vì có nhiều điều chỉ nghe bằng tai thì vẫn không nghe thấy. Nghe không chỉ bằng tai mà còn bằng trực giác, bằng dự cảm và bằng cả tâm hồn nữa. Để nghe được tiếng Chúa thì tâm hồn chúng ta phải chìm lắng trong thinh lặng, chẳng những tránh tiếng ồn ào mà còn phải xua đuổi tất cả những ý tưởng kiêu căng, tự mãn, những bận tâm, lo lắng về cuộc sống. Mẹ Têrêxa thành Calcutta đã nói: “Thiên Chúa chỉ nói trong thinh lặng và điều quan trọng không phải là điều chúng ta nói (với Chúa) mà là điều Chúa muốn nói với chúng ta và qua chúng ta.” Vì thế mà trong đời sống đức tin, những ngày tĩnh tâm, “sa mạc”, những giờ phút sống một mình với Chúa Giêsu, với Thiên Chúa là tối cần thiết, để chúng ta có thể nghe được tiếng Người. Nghe tiếng Chúa là để đi theo Người. Theo Chúa là đi sau Chúa, là bước theo Chúa, là đặt hai bàn chân vào những chỗ mà hai bàn chân Chúa đã đặt vào trước, là đi vào con đường dẫn tới Bêlem, Nadarét và Núi Sọ tức dẫn tới tự hạ, tự hủy ra không và dâng hiến cuộc đời mình cho kẻ khác được sống. Để đi theo Chúa, chúng ta phải vác thập giá, tức phải chấp nhận bỏ mình, hy sinh mất mát và thiệt thòi ở đời này như Chúa Giêsu đã nhấn mạnh nhiều lần: “Ai muốn giữ mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai sẵn sàng để mất mạng sống mình vì Ta và vì Tin Mừng thì sẽ tìm lại được sự sống ấy” Mạng sống được hiểu là tất cả những gì liên quan tới cuộc sống: sức khỏe, của cải, danh tiếng v.v… Đọc Phúc âm, nếu chú ý, chúng ta sẽ thấy văng vẳng trên mỗi trang giấy hai chữ “hãy nghe” và “hãy theo”: Nếu muốn làm môn đệ Tôi, thì hãy “nghe” Tôi; Nếu muốn làm môn đệ Tôi, thì hãy “theo” Tôi……
3.2 “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một” Khi bộc lệ về mình, Chúa Giêsu còn bộc lộ về Cha cho chúng ta nữa: Chúa Cha và Chúa Giêsu là một: một Tình Yêu, một Ước Muốn, một Chương Trình, một Kế hoạch, một Ơn Cứu Độ, một Sự Sống Vĩnh Cửu và Bất Diệt. Nói cách bình dân là Chúa Giêsu là Con đối xử với chúng ta như thế nào, thì Chúa Cha cũng đối xử với chúng ta như thế hoặc ngược lại Chúa Cha đối xử với chúng ta như thế nào, thì Chúa Giêsu là Con cũng đối xử với chúng ta như thế. Không hề có sự khác biệt giữa Chúa Cha và Chúa Con trong mối liên hệ với chúng ta. Vậy thì Chúa Cha cũng biết chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng ban sự sống đời đời cho chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng bảo vệ và gìn giữ chúng ta như Chúa Giêsu. Chúa Cha cũng mời gọi chúng ta biết nghe tiếng của Người và sống theo Người như Chúa Giêsu. Trong Phúc âm, Chúa Giêsu đã chẳng từng nói: “Anh em hãy nên trọn lành như Cha anh em ở trên trời là Đấng trọn lành” đó sao?
IV. CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu Kitô, chúng con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa, vì Chúa đã bộc lộ cho chúng con biết Chúa là Mục Tử Tốt Lành của chúng con, Chúa yêu thương và ban tặng sự sống đời đời cho chúng con. Chúa cũng đã bộc lộ cho chúng con biết mối tương quan mật thiết giữa Chúa Cha và Chúa Con. Chúa mời gọi chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa và sống theo Chúa. Chúng con quyết tâm dùng các phương thế cầu nguyện, đọc và suy niệm Lời Chúa, học hỏi Thánh Kinh, Giáo lý và Công đồng Vatican II, dự các buổi tĩnh tâm, dành những phút thinh lặng sống riêng với Chúa, thực hành giáo huấn của Lời Chúa để được sống đời đời với Chúa.