CN III PS: Tình Yêu là yếu tố quan trọng cho việc rao giảng Tin Mừng
A. CÁC BẢN VĂN KINH THÁNH
Bài đọc 1 Cv 5,27-32.40b-41
Trước kia các Tông Đồ nhút nhát và thường nản lòng, nhưng bây giờ hết sức vui mừng được chịu đau khổ vì Đức Giê-su Ki-tô. Các ngài mời gọi chúng ta cũng can đảm làm chứng cho Chúa mà không hề sợ hãi.
Lời Chúa trong sách Công vụ Tông Đồ.
27 Bấy giờ, các Tông đồ bi điệu đến giữa Thượng Hội Đồng; vị thượng tế hỏi các ông rằng : 28 "Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy về danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi !" 29 Bấy giờ ông Phê-rô và các Tông Đồ khác đáp lại rằng : "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. 30 Đức Giê-su đã bị các ông treo lên cây gỗ mà giết đi; nhưng Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy, 31 và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Ít-ra-en ơn sám hối và ơn tha tội. 32 Về những sự kiện đó, chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người."
40b Bấy giờ, họ cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giê-su, rồi thả các ông ra. 41 Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su.
Đó là lời Chúa.
Đáp ca Tv 29
Tác giả thánh vịnh suýt chết và ông đã kêu cầu Chúa. Nhờ kinh nghiệm, bây giờ ông mới hiểu rằng Thiên Chúa ban sự sống cho ông. Đây là lời tạ ơn của Đức Ki-tô Phục Sinh và của hết thảy những chứng nhân đã nếm mùi thử thách.
Câu đáp : Lạy Chúa, con ca tụng Chúa, vì Chúa đã cứu con.
Bài đọc 2 Kh 5,11-14
Thánh Gio-an được phúc chiêm ngưỡng thiên quốc trong đó Đức Giê-su, Con Chiên Vượt Qua, từ nay đã chiến thắng và toàn thể triều thần thánh cùng muôn loài thụ tạo lần lượt đến tôn thờ Người.
Lời Chúa trong sách Khải huyền của thánh Gio-an tông đồ.
11 Tôi là Gio-an, tôi thấy, và tôi nghe tiếng muôn vàn thiên thần ở chung quanh ngai, các Con Vật và các Kỳ Mục. Số các thiên thần có tới ức ức triệu triệu. 12 Các vị lớn tiếng hô :
"Con Chiên đã bị giết nay xứng đáng lãnh nhận
phú quý và uy quyền, khôn ngoan cùng sức mạnh,
danh dự với vinh quang, và muôn lời cung chúc."
13 Tôi lại nghe mọi loài thụ tạo trên trời, dưới đất, trong lòng đất, ngoài biển khơi và vạn vật ở các nơi đó, tất cả đều tung hô:
"Xin kính dâng Đấng ngự trên ngai và Con Chiên
lời chúc tụng cùng danh dự, vinh quang và quyền năng
đến muôn thuở muôn đời!"
14 Bốn Con Vật thưa : "A-men." Và các Kỳ Mục phủ phục xuống thờ lạy.
Đó là lời Chúa.
Tung hô Tin Mừng Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Đức Ki-tô nay đã Phục sinh / chính Người đã tạo thành vạn vật /
và xót thương cứu độ loài người. Ha-lê-lui-a.
Bài Tin Mừng Ga 21,1-19
Việc Đức Giê-su Phục Sinh hiện ra bên bờ hồ có một ý nghĩa đặc biệt đối với các Tông Đồ là những người hành nghề đánh cá. Và toàn thể câu chuyện gợi lên sự sống của Giáo Hội : sứ vụ rao giảng, bữa tiệc Thánh Thể, sự hiện diện sống động của Đức Giê-su.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Bấy giờ, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phe-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông : "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp : "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông : "Này các chú, không có gì ăn ư ?" Các ông trả lời : "Thưa không." 6 Người bảo các ông : "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô : "Chúa đó !" Vừa nghe nói "Chúa đó !", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.
9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông : "Đem ít cá mới bắt được tới đây !" 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói : "Anh em đến mà ăn !" Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai ?", vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông : "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy." 16 Người lại hỏi : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy." 17 Người hỏi lần thứ ba : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?" Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần : "Anh có yêu mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo : "Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn." 19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : "Hãy theo Thầy."
Đó là lời Chúa.
B. GIÚP HIỂU CÁC BÀI ĐỌC
Bài đọc 1 (Cv 5,27-32.40-41)
Việc các Tông Đồ chữa lành cho một số bệnh nhân khiến vị thượng tế và hội đồng cố vấn của vị này nổi giận. Bị tống giam và được giải thoát cách lạ lùng, Phê-rô cùng các Tông Đồ khác lại xuất hiện và tiếp tục giảng dạy cho dân chúng trong Đền thờ. Khi bị điệu đến giữa Thượng Hội Đồng và bị vị thượng tế bắt bẻ, thánh Phê-rô đã trả lời một cách quả quyết : "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm." Đoạn văn bỏ qua một đoạn trong đó Ga-ma-li-en, một tiến sĩ luật, nhắc nhở Thượng Hội Đồng coi chừng việc làm của các ông chống lại chính Thiên Chúa. Tuy nhiên các Tông Đồ vẫn bị đánh đòn. Nhưng không gì có thể ngăn cản các ông tiếp tục giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Ki-tô Giê-su; các ông vui mừng vì được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su, xác tín về đời sống chứng nhân của mình và trở nên mạnh mẽ vì Chúa Thánh Thần luôn ở cùng các ông.
Bài đọc 2 (Kh 5,11-14)
Đoạn văn mô tả một lễ nghi phụng vụ nhằm tôn kính Con Chiên, tượng trưng cho Đức Giê-su, đã bị loài người giết chết nhưng giờ đây đang chiến thắng. Hình ảnh Con Chiên gợi lên con chiên vuợt qua mà sách Xuất hành đã đề cập đến; và nghi thức sát tế chiên vượt qua nhắc dân chúng nhớ lại lúc kết thúc thời kỳ nô lệ của dân chúng. Hình ảnh Con Chiên cũng gợi lên con chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông. Bị sát tế, nhưng từ nay đã trỗi dậy, Con Chiên được vô số các thiên thần tung hô như một vị vua và Thiên Chúa. Trên trời, bảy từ (số bảy có ý nghĩa hoàn hảo) được dùng để ca tụng sự cao cả của Người. Còn đối với mọi loài thụ tạo, thì sử dụng bốn từ. Đấng ngự trên ngai là Chúa, Đấng đưa ra lời phán xử cuối cùng và thưởng công hoặc luận tội mỗi người tuỳ theo việc họ đã làm
Bài Tin Mừng (Ga 21,1-19)
Các chuyên viên Thánh Kinh thấy trong chương 21 Tin Mừng Gio-an công trình của một môn đệ. Quả thật, chương 20 đã kết thúc bằng một lời kết (xem Tin Mừng Chúa nhật thứ 2 Phục Sinh). Biến cố nhắc lại mẻ cá lạ lùng co Lu-ca kể lại vào lúc Đức Giê-su bắt đầu sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Lúc đó các môn đệ gồm bảy người sinh sống tại Ga-li-lê, nơi lao động thường xuyên của các ông. Phê-rô giữ một vai trò quyết định. Người môn đệ Đức Giê-su yêu quý thường không được nêu tên ra, nhưng ông luôn nhạy bén trong tình yêu đối với Đức Giê-su. Hai thời điểm khác nhau của việc đánh cá tượng trưng cho các giai đoạn của công cuộc rao giảng Tin Mừng. Trước tiên các môn đệ chỉ có một mình trong đêm tối, và những cố gắng của các ông trở nên vô ích. Các ông không nhận ra Đức Giê-su khi Người đến, ngay cả khi Người nói với các ông. Chỉ nhờ mẻ cá lạ lùng các ông thu hoạch được theo lệnh Đức Giê-su, các ông mới mở mắt ra.
Đức Giê-su đã chuẩn bị bữa ăn sáng cho các ông. Những từ liên quan đến bánh rõ ràng ám chỉ Thánh Thể. Các Ki-tô hữu đầu tiên xem hình ảnh con cá là tượng trưng cho Đức Ki-tô. Tác giả Tin Mừng lưu ý rằng tất cả các môn đệ đều biết đó là Chúa, nên không ai dám hỏi gì … Có lẽ con số 153 chỉ có giá trị tượng trưng, chỉ một số lượng lớn. Với Đức Giê-su Phục Sinh, công cuộc rao giảng Tin Mừng sẽ đạt được thành công mỹ mãn ngoài sức tưởng tượng của con người. Và Người dọn cho các vị thừa sai bữa ăn bồi dưỡng. Chính Người chọn người chăn các chiên của Người - ta đọc thấy điều đó trong phần thứ hai của bài Tin Mừng - Người đòi hỏi người được chọn phải có một tình yêu mãnh liệt, đồng thời cũng báo trước có nhiều thử thách đang chờ họ.
C. CHIA SẺ LỜI CHÚA (Bài Tin Mừng)
1. Trong khi phần lớn các câu chuyện về Phục Sinh đều diễn ra vào "ngày thứ nhất trong tuần", ở Giê-ru-sa-lem hoặc vùng ven thành phố, thì ở đây Đấng Phục Sinh hiện ra ở Ga-li-lê vào buổi sáng sớm của một ngày lao động bình thường. Cảnh tượng xảy ra bên bờ hồ Ti-bê-ri-a, nơi Đức Giê-su đã gọi các môn đệ đầu tiên của Người và hứa cho các ông trở thành những người thu phục người khác.
2. Đức Giê-su gặp lại các môn đệ thân yêu của mình giữa những lo âu thường ngày. Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nhận ra Người trước tiên, nhưng chính Si-môn Phê-rô kéo vào bờ lưới đầy cá, tượng trưng cho vo số các tín hữu. Chính Đức Giê-su chuẩn bị một bữa ăn và mời các ông chia sẻ. Các Tông Đồ và các môn đệ sau này có sứ mạng tập họp vào trong một chiếc lưới, hình ảnh của Nước Thiên Chúa, tất cả những ai sẽ nhận biết Đức Giê-su là Đấng cứu chuộc họ, Đấng Hằng Sống đang đứng trên bờ cuộc đời đầy biến động của họ và cùng đến ăn chung với họ.
3. Thay vì co cụm lại trên chính mình, Giáo Hội sẽ phải mở ra cho hết thảy mọi người. Làm thế nào Giáo Hội có thể đương đầu với những cơn lốc của lịch sử ? Phải chăng nhờ một bộ luật hoặc một nền hành chánh tỉ mỉ ? Ba câu hỏi Đức Giê-su đặt ra cho Phê-rô trước khi trao cho ông nhiệm vụ chăn dắt đoàn chiên của Người thật ra chỉ gồm một điểm, nhưng là điểm then chốt : "Phê-rô, anh có yêu mến Thầy không ?" Chính tình yêu Đức Ki-tô đã thôi thúc Phê-rô trả lời cho Thượng Hội Đồng là phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm (bài đọc 1). Khi trả lời cho vị thượng tế, Phê-rô dựa vào chứng nhân : các Tông Đồ và Chúa Thánh Thần. Đây cũng là nền tảng cho niềm tin của chúng ta. Dần dần, tất cả mọi công cuộc rao giảng Đức Ki-tô Phục Sinh đều liên kết chặt chẽ với chứng từ của các Tông Đồ. Chứng từ này luôn kín múc sức mạnh thường xuyên của Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho chứng từ của các ngài luôn mới mẻ và hợp thời.
4. Từ nay về sau, chính tình yêu can trường đối với Đức Ki-tô mới quan trọng trong công cuộc rao giảng Tin Mừng chứ không phải là cơ cấu tổ chức. Lòng trung tín thực sự - giữa những người đã vất vả suốt đêm mà không có kết quả gì - là có đôi mắt gắn chặt vào Đức Ki-tô hằng sống, hiện diện bên bờ của cuộc đời chúng ta.
A. CÁC BẢN VĂN KINH THÁNH
Bài đọc 1 Cv 5,27-32.40b-41
Trước kia các Tông Đồ nhút nhát và thường nản lòng, nhưng bây giờ hết sức vui mừng được chịu đau khổ vì Đức Giê-su Ki-tô. Các ngài mời gọi chúng ta cũng can đảm làm chứng cho Chúa mà không hề sợ hãi.
Lời Chúa trong sách Công vụ Tông Đồ.
27 Bấy giờ, các Tông đồ bi điệu đến giữa Thượng Hội Đồng; vị thượng tế hỏi các ông rằng : 28 "Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy về danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi !" 29 Bấy giờ ông Phê-rô và các Tông Đồ khác đáp lại rằng : "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm. 30 Đức Giê-su đã bị các ông treo lên cây gỗ mà giết đi; nhưng Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy, 31 và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Ít-ra-en ơn sám hối và ơn tha tội. 32 Về những sự kiện đó, chúng tôi xin làm chứng, cùng với Thánh Thần, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người."
40b Bấy giờ, họ cho gọi các Tông Đồ lại mà đánh đòn và cấm các ông không được nói đến danh Đức Giê-su, rồi thả các ông ra. 41 Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su.
Đó là lời Chúa.
Đáp ca Tv 29
Tác giả thánh vịnh suýt chết và ông đã kêu cầu Chúa. Nhờ kinh nghiệm, bây giờ ông mới hiểu rằng Thiên Chúa ban sự sống cho ông. Đây là lời tạ ơn của Đức Ki-tô Phục Sinh và của hết thảy những chứng nhân đã nếm mùi thử thách.
Câu đáp : Lạy Chúa, con ca tụng Chúa, vì Chúa đã cứu con.
Bài đọc 2 Kh 5,11-14
Thánh Gio-an được phúc chiêm ngưỡng thiên quốc trong đó Đức Giê-su, Con Chiên Vượt Qua, từ nay đã chiến thắng và toàn thể triều thần thánh cùng muôn loài thụ tạo lần lượt đến tôn thờ Người.
Lời Chúa trong sách Khải huyền của thánh Gio-an tông đồ.
11 Tôi là Gio-an, tôi thấy, và tôi nghe tiếng muôn vàn thiên thần ở chung quanh ngai, các Con Vật và các Kỳ Mục. Số các thiên thần có tới ức ức triệu triệu. 12 Các vị lớn tiếng hô :
"Con Chiên đã bị giết nay xứng đáng lãnh nhận
phú quý và uy quyền, khôn ngoan cùng sức mạnh,
danh dự với vinh quang, và muôn lời cung chúc."
13 Tôi lại nghe mọi loài thụ tạo trên trời, dưới đất, trong lòng đất, ngoài biển khơi và vạn vật ở các nơi đó, tất cả đều tung hô:
"Xin kính dâng Đấng ngự trên ngai và Con Chiên
lời chúc tụng cùng danh dự, vinh quang và quyền năng
đến muôn thuở muôn đời!"
14 Bốn Con Vật thưa : "A-men." Và các Kỳ Mục phủ phục xuống thờ lạy.
Đó là lời Chúa.
Tung hô Tin Mừng Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a.
Đức Ki-tô nay đã Phục sinh / chính Người đã tạo thành vạn vật /
và xót thương cứu độ loài người. Ha-lê-lui-a.
Bài Tin Mừng Ga 21,1-19
Việc Đức Giê-su Phục Sinh hiện ra bên bờ hồ có một ý nghĩa đặc biệt đối với các Tông Đồ là những người hành nghề đánh cá. Và toàn thể câu chuyện gợi lên sự sống của Giáo Hội : sứ vụ rao giảng, bữa tiệc Thánh Thể, sự hiện diện sống động của Đức Giê-su.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Bấy giờ, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này. 2 Ông Si-môn Phe-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. 3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông : "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp : "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. 5 Người nói với các ông : "Này các chú, không có gì ăn ư ?" Các ông trả lời : "Thưa không." 6 Người bảo các ông : "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. 7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô : "Chúa đó !" Vừa nghe nói "Chúa đó !", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. 8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.
9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa. 10 Đức Giê-su bảo các ông : "Đem ít cá mới bắt được tới đây !" 11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách. 12 Đức Giê-su nói : "Anh em đến mà ăn !" Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai ?", vì các ông biết rằng đó là Chúa. 13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy. 14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.
15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông : "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy." 16 Người lại hỏi : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy." 17 Người hỏi lần thứ ba : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?" Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần : "Anh có yêu mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo : "Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn." 19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : "Hãy theo Thầy."
Đó là lời Chúa.
B. GIÚP HIỂU CÁC BÀI ĐỌC
Bài đọc 1 (Cv 5,27-32.40-41)
Việc các Tông Đồ chữa lành cho một số bệnh nhân khiến vị thượng tế và hội đồng cố vấn của vị này nổi giận. Bị tống giam và được giải thoát cách lạ lùng, Phê-rô cùng các Tông Đồ khác lại xuất hiện và tiếp tục giảng dạy cho dân chúng trong Đền thờ. Khi bị điệu đến giữa Thượng Hội Đồng và bị vị thượng tế bắt bẻ, thánh Phê-rô đã trả lời một cách quả quyết : "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm." Đoạn văn bỏ qua một đoạn trong đó Ga-ma-li-en, một tiến sĩ luật, nhắc nhở Thượng Hội Đồng coi chừng việc làm của các ông chống lại chính Thiên Chúa. Tuy nhiên các Tông Đồ vẫn bị đánh đòn. Nhưng không gì có thể ngăn cản các ông tiếp tục giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Đức Ki-tô Giê-su; các ông vui mừng vì được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su, xác tín về đời sống chứng nhân của mình và trở nên mạnh mẽ vì Chúa Thánh Thần luôn ở cùng các ông.
Bài đọc 2 (Kh 5,11-14)
Đoạn văn mô tả một lễ nghi phụng vụ nhằm tôn kính Con Chiên, tượng trưng cho Đức Giê-su, đã bị loài người giết chết nhưng giờ đây đang chiến thắng. Hình ảnh Con Chiên gợi lên con chiên vuợt qua mà sách Xuất hành đã đề cập đến; và nghi thức sát tế chiên vượt qua nhắc dân chúng nhớ lại lúc kết thúc thời kỳ nô lệ của dân chúng. Hình ảnh Con Chiên cũng gợi lên con chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông. Bị sát tế, nhưng từ nay đã trỗi dậy, Con Chiên được vô số các thiên thần tung hô như một vị vua và Thiên Chúa. Trên trời, bảy từ (số bảy có ý nghĩa hoàn hảo) được dùng để ca tụng sự cao cả của Người. Còn đối với mọi loài thụ tạo, thì sử dụng bốn từ. Đấng ngự trên ngai là Chúa, Đấng đưa ra lời phán xử cuối cùng và thưởng công hoặc luận tội mỗi người tuỳ theo việc họ đã làm
Bài Tin Mừng (Ga 21,1-19)
Các chuyên viên Thánh Kinh thấy trong chương 21 Tin Mừng Gio-an công trình của một môn đệ. Quả thật, chương 20 đã kết thúc bằng một lời kết (xem Tin Mừng Chúa nhật thứ 2 Phục Sinh). Biến cố nhắc lại mẻ cá lạ lùng co Lu-ca kể lại vào lúc Đức Giê-su bắt đầu sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Lúc đó các môn đệ gồm bảy người sinh sống tại Ga-li-lê, nơi lao động thường xuyên của các ông. Phê-rô giữ một vai trò quyết định. Người môn đệ Đức Giê-su yêu quý thường không được nêu tên ra, nhưng ông luôn nhạy bén trong tình yêu đối với Đức Giê-su. Hai thời điểm khác nhau của việc đánh cá tượng trưng cho các giai đoạn của công cuộc rao giảng Tin Mừng. Trước tiên các môn đệ chỉ có một mình trong đêm tối, và những cố gắng của các ông trở nên vô ích. Các ông không nhận ra Đức Giê-su khi Người đến, ngay cả khi Người nói với các ông. Chỉ nhờ mẻ cá lạ lùng các ông thu hoạch được theo lệnh Đức Giê-su, các ông mới mở mắt ra.
Đức Giê-su đã chuẩn bị bữa ăn sáng cho các ông. Những từ liên quan đến bánh rõ ràng ám chỉ Thánh Thể. Các Ki-tô hữu đầu tiên xem hình ảnh con cá là tượng trưng cho Đức Ki-tô. Tác giả Tin Mừng lưu ý rằng tất cả các môn đệ đều biết đó là Chúa, nên không ai dám hỏi gì … Có lẽ con số 153 chỉ có giá trị tượng trưng, chỉ một số lượng lớn. Với Đức Giê-su Phục Sinh, công cuộc rao giảng Tin Mừng sẽ đạt được thành công mỹ mãn ngoài sức tưởng tượng của con người. Và Người dọn cho các vị thừa sai bữa ăn bồi dưỡng. Chính Người chọn người chăn các chiên của Người - ta đọc thấy điều đó trong phần thứ hai của bài Tin Mừng - Người đòi hỏi người được chọn phải có một tình yêu mãnh liệt, đồng thời cũng báo trước có nhiều thử thách đang chờ họ.
C. CHIA SẺ LỜI CHÚA (Bài Tin Mừng)
1. Trong khi phần lớn các câu chuyện về Phục Sinh đều diễn ra vào "ngày thứ nhất trong tuần", ở Giê-ru-sa-lem hoặc vùng ven thành phố, thì ở đây Đấng Phục Sinh hiện ra ở Ga-li-lê vào buổi sáng sớm của một ngày lao động bình thường. Cảnh tượng xảy ra bên bờ hồ Ti-bê-ri-a, nơi Đức Giê-su đã gọi các môn đệ đầu tiên của Người và hứa cho các ông trở thành những người thu phục người khác.
2. Đức Giê-su gặp lại các môn đệ thân yêu của mình giữa những lo âu thường ngày. Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nhận ra Người trước tiên, nhưng chính Si-môn Phê-rô kéo vào bờ lưới đầy cá, tượng trưng cho vo số các tín hữu. Chính Đức Giê-su chuẩn bị một bữa ăn và mời các ông chia sẻ. Các Tông Đồ và các môn đệ sau này có sứ mạng tập họp vào trong một chiếc lưới, hình ảnh của Nước Thiên Chúa, tất cả những ai sẽ nhận biết Đức Giê-su là Đấng cứu chuộc họ, Đấng Hằng Sống đang đứng trên bờ cuộc đời đầy biến động của họ và cùng đến ăn chung với họ.
3. Thay vì co cụm lại trên chính mình, Giáo Hội sẽ phải mở ra cho hết thảy mọi người. Làm thế nào Giáo Hội có thể đương đầu với những cơn lốc của lịch sử ? Phải chăng nhờ một bộ luật hoặc một nền hành chánh tỉ mỉ ? Ba câu hỏi Đức Giê-su đặt ra cho Phê-rô trước khi trao cho ông nhiệm vụ chăn dắt đoàn chiên của Người thật ra chỉ gồm một điểm, nhưng là điểm then chốt : "Phê-rô, anh có yêu mến Thầy không ?" Chính tình yêu Đức Ki-tô đã thôi thúc Phê-rô trả lời cho Thượng Hội Đồng là phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm (bài đọc 1). Khi trả lời cho vị thượng tế, Phê-rô dựa vào chứng nhân : các Tông Đồ và Chúa Thánh Thần. Đây cũng là nền tảng cho niềm tin của chúng ta. Dần dần, tất cả mọi công cuộc rao giảng Đức Ki-tô Phục Sinh đều liên kết chặt chẽ với chứng từ của các Tông Đồ. Chứng từ này luôn kín múc sức mạnh thường xuyên của Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho chứng từ của các ngài luôn mới mẻ và hợp thời.
4. Từ nay về sau, chính tình yêu can trường đối với Đức Ki-tô mới quan trọng trong công cuộc rao giảng Tin Mừng chứ không phải là cơ cấu tổ chức. Lòng trung tín thực sự - giữa những người đã vất vả suốt đêm mà không có kết quả gì - là có đôi mắt gắn chặt vào Đức Ki-tô hằng sống, hiện diện bên bờ của cuộc đời chúng ta.