CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH C
Gioan 21: 1-19
Theo Thánh sử Gioan thì đây là lần cuối cùng Chúa hiện ra với các môn đệ, nên buổi gặp gỡ này hết sức quan trọng cho tất cả mọi thành phần tham dự. Chính trong buổi gặp gỡ hôm nay chúng ta có thể nói rằng đây là giây phút Phêrô được đăng quang, chính thức trở thành vị Giáo Hoàng đầu tiên, thay thế Chúa Kitô điều khiển Giáo Hội của Ngài trên trần gian này.
Khi Chúa hỏi Phêrô ba lần cùng một câu hỏi, chúng ta liên tưởng đến việc Phêrô chối Chúa ba lần, nên nay Chúa hỏi ba lần để rồi tha thứ cho Phêrô. Nhưng ý nghĩa ở đây nói lên một tập tục của nhân gian. Khi người ta tin tưởng ở nhau, chỉ cần nhắc lại điều gì đó và được xác định đến ba lần, theo thói thường của nhân gian đó là dấu ấn của một giao kèo, hoặc khế ước không cần văn bản. Hôm nay Chúa đã thực hiện một giao kèo với Phêrô : Chăm sóc đoàn chiên của Chúa. Giao kèo này được thực hiện trước mặt các môn đệ khác -là những nhân chứng-, nói lên tính công khai, hợp lý, hợp tình, không thể phủ nhận được của quyền bính Phêrô.
Vào năm 1708, vị Linh mục cuối cùng đang sống ở nước Nhật, thuộc Dòng Tên bị chém đầu. Ngài bị bắt năm năm trước về tội nhập lén vào đảo quốc này. Hoàng đế nước Nhật nghĩ rằng đây là vị Linh mục cuối cùng trên quê hương của ông ta bị giết chết, Công giáo vừa mới chớm nở tại đây coi như chấm hết. Nhưng ông ta đã lầm ! Vào năm 1859, sau khi thuyền trưởng Perry nhập bến Nhật bản, ký kết một hiệp ước với quốc gia này, là cho phép thuyền nước ngoài được ghé thăm các hải cảng của Nhật, và các giáo sĩ được sống tại những thành phố cảng này, một số Linh mục lại đến sống ở đây.
Sáu năm sau (1865), một nhóm người từ một làng rất xa xôi đến gặp một trong những Linh mục trên. Họ muốn nhìn xem nhà nguyện, sau khi nhìn thấy tận mắt các nghi thức của bí tích được cử hành tại nguyện đường, họ hài lòng. Tuy nhiên người trưởng nhóm hỏi vị Linh mục hai câu hỏi :”Linh mục có tôn kính Đức Trinh nữ Maria không ?” và “Có phải Đức Thánh Cha ở Rôma là vị lãnh đạo Giáo Hội không ?”. Sau khi nghe vị Linh mục trả lời “Có” cho cả hai câu hỏi, người trưởng nhóm nói rằng :” Như thế ngài có cùng niềm tin như chúng tôi. Chúng ta là người Công giáo”. Câu chuyện này cho thấy sau gần 150 năm, tuy không có người giảng dạy, nhưng những con người mộc mạc, đơn sơ trên đây, vẫn hiểu và nhớ những quy định của Giáo hội về căn tính của người Công giáo. Họ tùng phục Giáo hội do Đưc Giáo Hoàng lãnh đạo và sùng kính, mến yêu Đức Mẹ là Mẹ của Hội Thánh.
Tóm lại, hôm nay Chúa trao quyền bính cho Phêrô lãnh đạo đoàn chiên của Ngài, trước mặt các môn đệ khác, cho thấy rằng chỉ có một Giáo hội duy nhất, do Phêrô và những người kế vị Phêrô chỉ huy Giáo hội của Chúa ở trần thế này. Đây là chân lý bất di bất dịch, cho nên những người tín hữu khiêm tốn, đơn sơ nhất vẫn có thể nhận dạng, xác định được căn cước của mình và người khác. Thiên Chúa vẫn hiện diện và quan phòng mặc dù chúng ta không nhận ra, như Phêrô hôm nay. Ngày xưa, sau khi nhận ra Chúa, Phêrô khoác áo vào rồi chạy đến gặp gỡ Chúa. Hôm nay người công giáo chúng ta, nếu chưa nhận ra Chúa, chỉ cần khoác vào người chiếc áo Mân côi -với những chục Mân côi thường ngày- là có thể gặp gỡ được Chúa, người anh cả chí tôn nơi Đức Trinh nữ Maria, vì Đức Mẹ là điểm hẹn và là giao điểm của mỗi người tín hữu chúng ta và con cực Thánh của Mẹ. Ước gì qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta cùng nhìn lại chính mình -về hai điều cần có-, rồi thử so sánh với những người quê mùa ở Nhật bản năm xưa, hầu nhận biết để điều chỉnh cuộc sống cho xứng hợp với danh xưng người Công giáo của mình.
Gioan 21: 1-19
Theo Thánh sử Gioan thì đây là lần cuối cùng Chúa hiện ra với các môn đệ, nên buổi gặp gỡ này hết sức quan trọng cho tất cả mọi thành phần tham dự. Chính trong buổi gặp gỡ hôm nay chúng ta có thể nói rằng đây là giây phút Phêrô được đăng quang, chính thức trở thành vị Giáo Hoàng đầu tiên, thay thế Chúa Kitô điều khiển Giáo Hội của Ngài trên trần gian này.
Khi Chúa hỏi Phêrô ba lần cùng một câu hỏi, chúng ta liên tưởng đến việc Phêrô chối Chúa ba lần, nên nay Chúa hỏi ba lần để rồi tha thứ cho Phêrô. Nhưng ý nghĩa ở đây nói lên một tập tục của nhân gian. Khi người ta tin tưởng ở nhau, chỉ cần nhắc lại điều gì đó và được xác định đến ba lần, theo thói thường của nhân gian đó là dấu ấn của một giao kèo, hoặc khế ước không cần văn bản. Hôm nay Chúa đã thực hiện một giao kèo với Phêrô : Chăm sóc đoàn chiên của Chúa. Giao kèo này được thực hiện trước mặt các môn đệ khác -là những nhân chứng-, nói lên tính công khai, hợp lý, hợp tình, không thể phủ nhận được của quyền bính Phêrô.
Vào năm 1708, vị Linh mục cuối cùng đang sống ở nước Nhật, thuộc Dòng Tên bị chém đầu. Ngài bị bắt năm năm trước về tội nhập lén vào đảo quốc này. Hoàng đế nước Nhật nghĩ rằng đây là vị Linh mục cuối cùng trên quê hương của ông ta bị giết chết, Công giáo vừa mới chớm nở tại đây coi như chấm hết. Nhưng ông ta đã lầm ! Vào năm 1859, sau khi thuyền trưởng Perry nhập bến Nhật bản, ký kết một hiệp ước với quốc gia này, là cho phép thuyền nước ngoài được ghé thăm các hải cảng của Nhật, và các giáo sĩ được sống tại những thành phố cảng này, một số Linh mục lại đến sống ở đây.
Sáu năm sau (1865), một nhóm người từ một làng rất xa xôi đến gặp một trong những Linh mục trên. Họ muốn nhìn xem nhà nguyện, sau khi nhìn thấy tận mắt các nghi thức của bí tích được cử hành tại nguyện đường, họ hài lòng. Tuy nhiên người trưởng nhóm hỏi vị Linh mục hai câu hỏi :”Linh mục có tôn kính Đức Trinh nữ Maria không ?” và “Có phải Đức Thánh Cha ở Rôma là vị lãnh đạo Giáo Hội không ?”. Sau khi nghe vị Linh mục trả lời “Có” cho cả hai câu hỏi, người trưởng nhóm nói rằng :” Như thế ngài có cùng niềm tin như chúng tôi. Chúng ta là người Công giáo”. Câu chuyện này cho thấy sau gần 150 năm, tuy không có người giảng dạy, nhưng những con người mộc mạc, đơn sơ trên đây, vẫn hiểu và nhớ những quy định của Giáo hội về căn tính của người Công giáo. Họ tùng phục Giáo hội do Đưc Giáo Hoàng lãnh đạo và sùng kính, mến yêu Đức Mẹ là Mẹ của Hội Thánh.
Tóm lại, hôm nay Chúa trao quyền bính cho Phêrô lãnh đạo đoàn chiên của Ngài, trước mặt các môn đệ khác, cho thấy rằng chỉ có một Giáo hội duy nhất, do Phêrô và những người kế vị Phêrô chỉ huy Giáo hội của Chúa ở trần thế này. Đây là chân lý bất di bất dịch, cho nên những người tín hữu khiêm tốn, đơn sơ nhất vẫn có thể nhận dạng, xác định được căn cước của mình và người khác. Thiên Chúa vẫn hiện diện và quan phòng mặc dù chúng ta không nhận ra, như Phêrô hôm nay. Ngày xưa, sau khi nhận ra Chúa, Phêrô khoác áo vào rồi chạy đến gặp gỡ Chúa. Hôm nay người công giáo chúng ta, nếu chưa nhận ra Chúa, chỉ cần khoác vào người chiếc áo Mân côi -với những chục Mân côi thường ngày- là có thể gặp gỡ được Chúa, người anh cả chí tôn nơi Đức Trinh nữ Maria, vì Đức Mẹ là điểm hẹn và là giao điểm của mỗi người tín hữu chúng ta và con cực Thánh của Mẹ. Ước gì qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta cùng nhìn lại chính mình -về hai điều cần có-, rồi thử so sánh với những người quê mùa ở Nhật bản năm xưa, hầu nhận biết để điều chỉnh cuộc sống cho xứng hợp với danh xưng người Công giáo của mình.