LỜI TO NÓI TRƯỚC

Có người nọ nhìn thấy người bán thịt đi qua bèn lớn tiếng : “Đem thịt lại đây”.

Người bán thịt hỏi : “Quan nhân muốn mua mấy cân ?”

Người ấy lớn tiếng nói : “Chúng tôi ở đây đợi người nhà, sao lại hỏi bao nhiêu cân ? Ông đem cái đùi này cân thì tất biết”.

Người bán thịt cân xong thì nói : “Quan nhân, cái đùi này chín cân bốn lạng”.

Người ấy nói : “Cũng được, ông cắt cho tôi bốn lạng, còn dư bao nhiêu để lại cho ông dùng !”

(Quảng Tiếu phủ)

Suy tư :

Trả giá khi mua là chuyện của người tiêu dùng, bán hay không là chuyện của người bán hàng, đó là chuyện thường ngày trong giao dịch bán buôn, nhưng mua chiếc xe dream II mà trả giá có một triệu đồng bạc Việt Nam thì đúng là đáng bị chửi và đuổi ra khỏi cửa tiệm, muốn mua cái máy vi tính đời mới mà trả giá một trăm đô thì bị chửi cũng là đáng đời lắm vậy, bởi vì câu trả giá quá không tương xứng với món hàng.

Có một thứ rất quý, quý hơn cả trân châu bảo ngọc ở đời này cũng như ở trên trời nhưng chỉ được bán có ba mươi đồng bạc bởi lòng tham lam, đó chính là Chúa Giêsu bị tên phản đồ Giuđa tham lam bán cho các kinh sư và biệt phái người Do Thái chỉ có ba mươi đồng bạc...

Giuđa đã bán thầy mình ba mươi đồng bạc vì lòng tham lớn hơn cả tình yêu mà Chúa Giêsu đã dành cho ông.

Có một vài người Kitô hữu cũng vì lòng tham mà bán Chúa Giêsu của mình với những giá cả khác nhau : có người bán Chúa khi biển thủ của công, có người bán Chúa khi suốt đêm đen đỏ cờ bạc, có người bán Chúa với những dâm ô truỵ lạc, có người bán Chúa với những mưu toan ám hại anh em, có người bán Chúa với những kiêu căng hợm mình... và còn rất nhiều cách nhiều giá khác mà chúng ta đã bán Chúa của mình trong cuộc sống thường ngày...

Món hàng tốt mà trả giá quá thấp là người không biết tiêu dùng, nhưng cái đáng chê trách và đáng lãnh án phạt nhất chính là đem nguồn ơn cứu độ của mình -là Chúa Giêsu- bán với giá rẻ mạt trong tội lỗi của mình.