CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY C

Js 5 : 9, 10-12; 2 Cr 5 : 17-21 : Lc 15 : 1-3; 11-32

CHỦ ĐỀ: Lưỡi gươm hận thù mà chúng ta dùng để giết kẻ thù sẽ quay lại để trừng phạt chính chúng ta trước tiên.

Marvin Gaye, người đoạt giải Grammy dành cho các giọng ca chuyên nghiệp đã chết bi thảm ngày 01.4.1983 sau khi bị chính người cha ruột của anh bắn. Một năm sau người bạn thân của anh là Davit Ritz đã viết lại tiểu sử của Gaye. Trong tập ấy, David đã gọi Gaye là “Một tâm hồn bị chia mảnh” (A divided Soul). Thật thế, Gaye là một tâm hồn bị chia hai mảnh vì một đằng anh là một nghệ sĩ, đằng khác lại là một tay chơi. Anh vừa là một người đầy tội lỗi, đồng thời lại là thánh nhân, một tay ma cô đồng thời là một quân tử. Tuổi thơ của Gaye luôn bị người cha độc ác của anh dày vò. Ritz đã phẩm bình về hậu quả sự việc trên như sau: “Anh ấy thực sự rất tin vào Chúa Giêsu, nhưng vẫn không thể áp dụng lời giáo huấn của Ngài vào việc thứ tha cho ông bố, để rồi cuối cùng cả hai đều bị huỷ diệt”

Câu chuyện trên về người cha không biết tha thứ và đứa con ông tương phản rõ rệt với câu chuyện người cha giàu lòng tha thứ và đứa con trai mà Chúa Giêsu kể lại trong Phúc Âm hôm nay. Sự tương phản giữa hai câu chuyện này làm nổi bật vấn đề ngày càng gia tăng trong xã hội hiện nay. Đó là con người không thể và không muốn tha thứ cho nhau. Một trong những lãnh vực rộng lớn nhất nói lên con người không thể và không chấp nhận tha thứ cho nhau đó là tình trạng ly dị hiện nay trên thế giới, nó làm cho một số rất lớn những cặp vợ chồng phải đau khổ, phải chia lìa nhau.

Trong cuốn sách nhan đề “How to Forgive your Ex-husband” (làm thế nào để tha thứ cho người chồng cũ của bạn), Marcia Hootman và Patt Perkins đã mô tả sự thăm dò qui mô về mối giận dữ nơi những phụ nữ đòi ly dị. Từ đó họ rút ra được hai kết luận:

Các phụ nữ này đã phung phí khủng khiếp năng lực và tiền bạc để tìm cách trả thù người chồng cũ của họ.

Vì cứ nuôi mãi căm hận nên nhiều người đang tự gây tổn thương cho chính mình còn nhiều hơn sự thương tổn mà người chồng trước của họ đã gây ra cho họ.

Cô Hootman đã cắt nghĩa lý do tại sao cô lại viết cuốn sách này như sau:

"Chúng tôi hy vọng cuốn sách sẽ giúp cho các phụ nữ này dẹp bỏ lòng căm giận vì nếu họ không huỷ diệt lòng căm giận, thì sự căm giận sẽ huỷ dịêt họ. Nhờ dẹp được lòng căm giận, họ lại có thể tiếp tục sống an vui thanh thản như xưa.

Để thấy rõ lòng căm giận có thể hủy diệt họ thế nào, chúng ta hãy xét đến những nguồn tin bất ngờ do Hội Y Khoa cung cấp. Hội này đã mở ra một cuộc thăm dò với hàng ngàn bác sĩ đa khoa. Các bác sĩ được hỏi như sau: "Trong một tuần lễ, bạn thấy có bao nhiêu bệnh nhân mà bạn xét thấy cần phải điều trị bằng y thuật của bạn?" Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên. Các bác sĩ đều cho rằng họ chỉ điều trị được độ mười phần trăm bệnh nhân của họ. Khi người ta hỏi về số 90% còn lại, các bác sĩ nói rằng những bệnh nhân này thực sự có đau đớn nhưng nỗi đau đớn này lại không mang tính chất hoá học hay thể lý mà lại thuộc lãnh vực tâm lý. Nói cách khác, đó là một vấn đề của cuộc sống: "Mà phương pháp điều trị thuốc men bình thường không giải quyết được. Những nguyên nhân thực sự gây cho họ chính là nỗi căm giận, những sự thù ghét dồn nén, những cảm xúc bất mãn và những thái độ tiêu cực”.

Đấy là những vấn đề mà một bác sĩ bình thường không được huấn luyện và trang bị để xử lý. Bàn về những hậu quả do các cảm xúc trên gây ra cho sức khoẻ, Bruce Larson viết: "Những cảm xúc của chúng ta về chính mình, về tha nhân, và tính chất của những mối quan hệ giữa mình và tha nhân thường làm cho chúng ta bị bệnh hoạn hơn là các chủng tử di truyền trong các tế bào của chúng ta, hơn là những thành phần hoá học, sự ăn uống, hay môi trường chung quanh chúng ta. Các bác sĩ đều nhìn nhận rằng vốn liếng họ thu nhận trong thời gian đào tạo quá ít nên khó có thể giúp đỡ các bệnh nhân của họ trong những vấn đề liên quan đến cuộc sống như thế". Điều rõ rệt là khi chúng ta cứ giữ mãi trong tâm mình mối ác cảm, khi chúng ta không chịu tha thứ, hoặc cứ tìm cách báo thù, thì chúng ta đã gây thương tổn cho mình không kém gì những thương tích mình gây ra cho kẻ thù của chúng ta. Nói một cách sống động hơn, mũi gươm chúng ta dùng để gây thương tích cho kẻ thù chúng ta sẽ đâm vào chính thân xác chúng ta trước. Một hình ảnh khác minh hoạ được năng lực tàn phá của lòng căm giận và báo thù được diễn ra trong bộ phim The Karate Kid (Chú bé học Karatê): Trong một màn của bộ phim, ông Miyagi hỏi Daniel lý do tốt đẹp nào khiến cậu muốn học võ karatê, Daniel trả lời: "Để báo thù, như thế đủ chưa?" Ống Miyagi liền đáp; "Ai cứ quyết tâm nuôi mộng báo thù thì nên đào sẵn hai cái huyệt: một cái cho kẻ thù và cái kia cho chính mình".

Tất cả những điều trên góp phần làm sáng tỏ lời dạy của Chúa Giêsu về lòng tha thứ. Đây là sứ điệp mà mọi người ngày hôm nay cần ghi khắc trong lòng: Chúng ta phải tự vấn xem chúng ta đang làm gì đối với nỗi căm giận. Sự chua chát hay mối ác cảm đang làm cho cuộc sống của chúng ta mất bình an?

Cách đây ít lâu, một phụ nữ viết thư cho Ann Landers kể lại mối bất hoà khủng khiếp từng xảy ra giữa bà và người em trai. Mãi đến khi cha của bà chết, bà mới chịu tha thứ và đối xử với cậu ấy như một người em. Sau đó một thời gian, cậu em lại mắc bệnh tim qua đời trong đôi tay của bà. Bà kết thúc lá thư với đoạn văn đầy cảm động sau:

"Tôi hài lòng về những năm tháng tôi và em tôi sống bên nhau. Và mỗi khi nghĩ đến những tháng năm mà chúng tôi đã đánh mất vì quá ương ngạnh, và thiển cận đến nỗi không hoà hợp được với nhau, thì tôi lại muốn khóc to lên. Bây giờ thì cậu ấy đã ra người thiên cổ, còn tôi thì bị bệnh đau tim".

Bài Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta xét lại các mối tương giao trong cuộc sống của chúng ta và đem lời dạy sau đây của Chúa Giêsu áp dụng vào các mối tương giao ấy:

"Hãy yêu kẻ thù của ngươi, hãy làm điều tốt cho kẻ ghét ngươi.. Hãy cầu nguyện cho kẻ xử tệ với ngươi" (Lc 6:27-28)

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện của thánh Phanxicô:

"Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa, để con

đem yêu thương vào nơi oán thù

đem thứ tha vào nơi lăng nhục,

đem an hoà vào nơi tranh chấp,

đem chân lý vào chốn lỗi lầm.

đem tin kính vào nơi nghi nan,

đem trông cậy vào nơi thất vọng,

dọi ánh sáng vào nơi tối tăm,

đem niềm vui đến chốn u sầu.

Lạy Chúa xin hãy dạy con:

tìm an ủi người hơn được người ủi an,

tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết,

tìm yêu mến người hơn được người mến yêu,

vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh,

chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân,

vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ,

chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời".