Chúa Nhật 4 Mùa Chay C
Anh Lê Văn Thiệu, một binh sĩ hải quân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, anh đã xa đất liền hơn một năm, đồn trú ở đảo Hoàng Sa buồn thê thảm, chung quanh chỉ có trời với nước. Vì chưa quen với đời sống hưu quạnh chán chường này, anh ta đâm ra nghiện ngập, tối ngày say sưa lè nhè. Anh đã bị cấp trên cảnh cáo và trừng phạt nhiều lần, nhưng vẫn chứng nào tật ấy, không sao sửa được. Lần này, anh ta say quá, còn gây sự và đánh lộn với đồng bạn nữa, nên lại bị đưa ra tòa. Ông Đại Tá chánh án xử anh nhiều lần đã phát ngán, không biết tính sao, nên ông quay lại hỏi anh ta: "Tôi phải làm gì cho anh bây giờ? Anh đã bị xử phạt nhiều lần mà lại cứ tái phạm mãi thế này. Chúng tôi đã cố gắng đủ cách, bây giờ anh tính sao?"
Viên Đại Úy luật sư biện hộ vội đứng lên thưa: "Thưa Đại Tá, xin cho tôi được xem hồ sơ của anh ta". Sau khi đã xem qua hồ sơ, viên Đại Úy tiếp lời: "Thưa Đại Tá, tôi thấy còn một điều mà chúng ta chưa làm cho anh ta". Đại Tá hỏi lại: "Điều gì vậy?" Viên Đại Úy luật sư đáp lại: "Thưa, đó là chúng ta chưa hề bao giờ tha thứ cho anh ta cả".
Sau khi tham khảo ý kiến với bồi thẩm đoàn, ông Đại Tá Chánh Án trở ra và dõng dạc tuyên bố: "Anh đã bị phạt nhiều lần và lần này thì tòa án tha bổng cho anh. Tòa án còn xóa bỏ tất cả hồ sơ cho anh". Cúi đầu cảm tạ, bước chân ra khỏi tòa án, anh Lê Văn Thiệu tự cảm thấy hối hận, quyết chí sửa đổi, trở thành một người mới. Từ đấy, anh đã là người gương mẫu, luôn biết tôn trọng kỷ luật, sống vui tươi và hào hiệp với mọi người.
I. THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU THƯƠNG
Qua bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Thánh Sử Luca đã thuật lại việc những người thu thuế và những người bị đời liệt vào hàng ngũ những người tội lỗi, đang chăm chú nghe Chúa Giêsu giảng, khiến những biệt phái và luật sĩ lấy làm chướng tai gai mắt, phải thắc mắc khó chịu lẩm bẩm với nhau: "Tại sao ông này lại tiếp đón những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng?"
Trước thái độ kiêu căng, tự mãn, khinh khi, với những lời lẩm bẩm và suy tư thầm kín ấy, Chúa đã muốn cảnh tỉnh lương tâm chai đá lỳ lợm của bọn họ, bằng cách nói với họ một dụ ngôn: "Người con phung phá với người cha nhân từ". Qua dụ ngôn này, Chúa đã mạc khải cho thấy: Thiên Chúa như một Người Cha đầy nhân từ, rất tôn trọng sự tự do của người con thứ, chia gia tài cho con theo lời nó xin... Sau một thời gian đi hoang, tiêu xài phung phí, phá tán hết tài sản, sống kiếp sống trác táng trụy lạc với bọn mãi dâm, chàng đã biết hồi tâm tỉnh ngộ, quyết chí trở về xin cha tha thứ, khiêm tốn tự nhận mình không đáng được hưởng quyền làm con, mà chỉ ước ao được chung số phận với những tôi tớ giúp việc trong nhà cha mình.
Từ khi con ra đi, người cha hằng thương tiếc con, luôn ngóng trông, mong đợi con hối hận trở về, nên vừa khi thấy con còn ở đàng xa, ông đã chạy ra ôm chầm lấy con, hôn con hồi lâu và truyền cho các tôi tớ lấy áo mới cho cậu mặc, giầy đẹp cho cậu đi, nhẫn qúi cho cậu đeo tay và giết bê béo mở tiệc ăn mừng.
Người con cả ở ngoài đồng về, thấy tiệc tùng vui nhộn, đàn hát múa nhảy và sau khi đã biết sự thể, anh ta phát ghen tương phân bì với cậu em, tức tối với người cha nhân từ đã biệt đãi thằng em đi hoang trở về; anh quyết định không thèm vào nhà, cha anh ta đã phải ra năn nỉ và nói với anh: "Hỡi con, con luôn ở với cha, mọi sự của cha đều là của con, nhưng phải mở tiệc ăn mừng, vì em con như đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy".
II. CHÚNG TA ĐỀU LÀ NHỮNG TỘI NHÂN
Tất cả chúng ta đều phải tự nhận mình là những tội nhân, biết bao lần chúng ta đã xúc phạm đến Chúa; phụ bạc tình yêu thương của Chúa dành cho chúng ta; phá tán biết bao ơn phúc Chúa ban cho chúng ta, sống bất xứng với ơn chúng ta được làm con cái Chúa. Mỗi khi chúng ta biết hối lỗi trở về làm hòa xin ơn tha thứ, Chúa nhân từ tha thứ tất cả mọi tội lỗi, dường như Người đã quên hết và không hề chấp tội chúng ta nữa; vì: "Nếu Chúa chấp tội, nào ai có thể sống nổi".
Quả thật, Thiên Chúa là Cha nhân từ vô cùng, là Tình Thương vô biên như lời Thánh Kinh: "Thiên Chúa là Đấng giao hòa thế gian với chính mình Người trong Đức Kitô, nên không kể chi đến tội lỗi của loài người" (2 Cor.5:19).
Cũng như người cha trong dụ ngôn, không những Chúa tha thứ và quên đi tất cả mọi lỗi lầm, mọi phản bội, mọi ngỗ nghịch chúng ta đã phạm đến Chúa; mà Chúa còn biệt đãi chúng ta hơn cả những kẻ chưa hề lỗi phạm đến Người, đến khiến họ phát ghen phân bì. Hơn nữa, tình Chúa yêu thương tha thứ, còn phục hồi cho chúng ta quyền làm con cái Chúa, quyền thừa hưởng gia nghiệp vĩnh cửu Thiên Quốc, bằng cách cho chúng ta được phục sức bằng những ơn thánh siêu nhiên, là các nhân đức và sự thánh thiện, nhờ công nghiệp của Chúa Kitô, để chúng ta được xứng đáng trở nên những Hoàng Tử và Công Chúa của Thượng Đế, Vua trên muôn vua, Đấng toàn năng vĩnh cửu và thánh thiện vô cùng.
III. ĐỂ HƯỞNG TÌNH CHÚA YÊU THƯƠNG
Để sống xứng đáng tình Chúa yêu thương tha thứ chúng ta phải làm gì? Chúng ta hãy lo sinh hoa kết trái xứng với lòng sám hối, mỗi khi chúng ta lỗi lầm sa ngã trở về làm hòa với Chúa. Chúng ta cũng hãy học nơi Chúa lòng nhân từ tha thứ, để chúng ta biết khoan dung và quên đi tất cả mọi lầm lỗi tha nhân đã xúc phạm đến chúng ta, vì chính Chúa đã hằng đối xử nhân từ với chúng ta. Như Chúa Kitô đã dạy chúng ta dâng lời cầu xin lên Cha Hằng Hữu: "Xin Cha tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Đó chính là điều kiện Chúa đòi buộc, để xứng đáng được Chúa ban ơn tha thứ, chúng ta cũng phải tha thứ lỗi lầm cho những người xúc phạm đến chúng ta.
Kết Luận
Để tiêu diệt tội ác, thanh tẩy tệ đoạn, cải thiện và canh tân xã hội, cần phải lên án và trừng phạt phạm nhân cân xứng với tội trạng; nhưng trong lãnh vực tinh thần và đạo đức, lên án và trừng phạt cân xứng chưa phải là phương thế hữu hiệu và tuyệt hảo.
Phương thế hữu hiệu và tuyệt hảo chính là lòng nhân từ, khoan dung tha thứ, như Chúa đã truyền dạy và nêu gương cho chúng ta noi theo bắt chước. Nhờ phương thế này, chúng ta sẽ chinh phục được tội nhân, cảm hóa được kẻ thù địch, khuất phục được người gian ác, cải thiện và canh tân được xã hội bất công.
Kết quả của lòng độ lượng khoan dung tha thứ, mà anh Lê Văn Thiệu, một binh sĩ phạm pháp đã biết hối hận, quyết chí sửa đổi, trở thành người mới, luôn biết tôn trọng kỷ luật, sống lương thiện vui tươi và hào hiệp với mọi người trong câu truyện trên đây là một bằng chứng hiển nhiên.
Dongcong.net
Anh Lê Văn Thiệu, một binh sĩ hải quân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, anh đã xa đất liền hơn một năm, đồn trú ở đảo Hoàng Sa buồn thê thảm, chung quanh chỉ có trời với nước. Vì chưa quen với đời sống hưu quạnh chán chường này, anh ta đâm ra nghiện ngập, tối ngày say sưa lè nhè. Anh đã bị cấp trên cảnh cáo và trừng phạt nhiều lần, nhưng vẫn chứng nào tật ấy, không sao sửa được. Lần này, anh ta say quá, còn gây sự và đánh lộn với đồng bạn nữa, nên lại bị đưa ra tòa. Ông Đại Tá chánh án xử anh nhiều lần đã phát ngán, không biết tính sao, nên ông quay lại hỏi anh ta: "Tôi phải làm gì cho anh bây giờ? Anh đã bị xử phạt nhiều lần mà lại cứ tái phạm mãi thế này. Chúng tôi đã cố gắng đủ cách, bây giờ anh tính sao?"
Viên Đại Úy luật sư biện hộ vội đứng lên thưa: "Thưa Đại Tá, xin cho tôi được xem hồ sơ của anh ta". Sau khi đã xem qua hồ sơ, viên Đại Úy tiếp lời: "Thưa Đại Tá, tôi thấy còn một điều mà chúng ta chưa làm cho anh ta". Đại Tá hỏi lại: "Điều gì vậy?" Viên Đại Úy luật sư đáp lại: "Thưa, đó là chúng ta chưa hề bao giờ tha thứ cho anh ta cả".
Sau khi tham khảo ý kiến với bồi thẩm đoàn, ông Đại Tá Chánh Án trở ra và dõng dạc tuyên bố: "Anh đã bị phạt nhiều lần và lần này thì tòa án tha bổng cho anh. Tòa án còn xóa bỏ tất cả hồ sơ cho anh". Cúi đầu cảm tạ, bước chân ra khỏi tòa án, anh Lê Văn Thiệu tự cảm thấy hối hận, quyết chí sửa đổi, trở thành một người mới. Từ đấy, anh đã là người gương mẫu, luôn biết tôn trọng kỷ luật, sống vui tươi và hào hiệp với mọi người.
I. THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU THƯƠNG
Qua bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Thánh Sử Luca đã thuật lại việc những người thu thuế và những người bị đời liệt vào hàng ngũ những người tội lỗi, đang chăm chú nghe Chúa Giêsu giảng, khiến những biệt phái và luật sĩ lấy làm chướng tai gai mắt, phải thắc mắc khó chịu lẩm bẩm với nhau: "Tại sao ông này lại tiếp đón những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng?"
Trước thái độ kiêu căng, tự mãn, khinh khi, với những lời lẩm bẩm và suy tư thầm kín ấy, Chúa đã muốn cảnh tỉnh lương tâm chai đá lỳ lợm của bọn họ, bằng cách nói với họ một dụ ngôn: "Người con phung phá với người cha nhân từ". Qua dụ ngôn này, Chúa đã mạc khải cho thấy: Thiên Chúa như một Người Cha đầy nhân từ, rất tôn trọng sự tự do của người con thứ, chia gia tài cho con theo lời nó xin... Sau một thời gian đi hoang, tiêu xài phung phí, phá tán hết tài sản, sống kiếp sống trác táng trụy lạc với bọn mãi dâm, chàng đã biết hồi tâm tỉnh ngộ, quyết chí trở về xin cha tha thứ, khiêm tốn tự nhận mình không đáng được hưởng quyền làm con, mà chỉ ước ao được chung số phận với những tôi tớ giúp việc trong nhà cha mình.
Từ khi con ra đi, người cha hằng thương tiếc con, luôn ngóng trông, mong đợi con hối hận trở về, nên vừa khi thấy con còn ở đàng xa, ông đã chạy ra ôm chầm lấy con, hôn con hồi lâu và truyền cho các tôi tớ lấy áo mới cho cậu mặc, giầy đẹp cho cậu đi, nhẫn qúi cho cậu đeo tay và giết bê béo mở tiệc ăn mừng.
Người con cả ở ngoài đồng về, thấy tiệc tùng vui nhộn, đàn hát múa nhảy và sau khi đã biết sự thể, anh ta phát ghen tương phân bì với cậu em, tức tối với người cha nhân từ đã biệt đãi thằng em đi hoang trở về; anh quyết định không thèm vào nhà, cha anh ta đã phải ra năn nỉ và nói với anh: "Hỡi con, con luôn ở với cha, mọi sự của cha đều là của con, nhưng phải mở tiệc ăn mừng, vì em con như đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy".
II. CHÚNG TA ĐỀU LÀ NHỮNG TỘI NHÂN
Tất cả chúng ta đều phải tự nhận mình là những tội nhân, biết bao lần chúng ta đã xúc phạm đến Chúa; phụ bạc tình yêu thương của Chúa dành cho chúng ta; phá tán biết bao ơn phúc Chúa ban cho chúng ta, sống bất xứng với ơn chúng ta được làm con cái Chúa. Mỗi khi chúng ta biết hối lỗi trở về làm hòa xin ơn tha thứ, Chúa nhân từ tha thứ tất cả mọi tội lỗi, dường như Người đã quên hết và không hề chấp tội chúng ta nữa; vì: "Nếu Chúa chấp tội, nào ai có thể sống nổi".
Quả thật, Thiên Chúa là Cha nhân từ vô cùng, là Tình Thương vô biên như lời Thánh Kinh: "Thiên Chúa là Đấng giao hòa thế gian với chính mình Người trong Đức Kitô, nên không kể chi đến tội lỗi của loài người" (2 Cor.5:19).
Cũng như người cha trong dụ ngôn, không những Chúa tha thứ và quên đi tất cả mọi lỗi lầm, mọi phản bội, mọi ngỗ nghịch chúng ta đã phạm đến Chúa; mà Chúa còn biệt đãi chúng ta hơn cả những kẻ chưa hề lỗi phạm đến Người, đến khiến họ phát ghen phân bì. Hơn nữa, tình Chúa yêu thương tha thứ, còn phục hồi cho chúng ta quyền làm con cái Chúa, quyền thừa hưởng gia nghiệp vĩnh cửu Thiên Quốc, bằng cách cho chúng ta được phục sức bằng những ơn thánh siêu nhiên, là các nhân đức và sự thánh thiện, nhờ công nghiệp của Chúa Kitô, để chúng ta được xứng đáng trở nên những Hoàng Tử và Công Chúa của Thượng Đế, Vua trên muôn vua, Đấng toàn năng vĩnh cửu và thánh thiện vô cùng.
III. ĐỂ HƯỞNG TÌNH CHÚA YÊU THƯƠNG
Để sống xứng đáng tình Chúa yêu thương tha thứ chúng ta phải làm gì? Chúng ta hãy lo sinh hoa kết trái xứng với lòng sám hối, mỗi khi chúng ta lỗi lầm sa ngã trở về làm hòa với Chúa. Chúng ta cũng hãy học nơi Chúa lòng nhân từ tha thứ, để chúng ta biết khoan dung và quên đi tất cả mọi lầm lỗi tha nhân đã xúc phạm đến chúng ta, vì chính Chúa đã hằng đối xử nhân từ với chúng ta. Như Chúa Kitô đã dạy chúng ta dâng lời cầu xin lên Cha Hằng Hữu: "Xin Cha tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Đó chính là điều kiện Chúa đòi buộc, để xứng đáng được Chúa ban ơn tha thứ, chúng ta cũng phải tha thứ lỗi lầm cho những người xúc phạm đến chúng ta.
Kết Luận
Để tiêu diệt tội ác, thanh tẩy tệ đoạn, cải thiện và canh tân xã hội, cần phải lên án và trừng phạt phạm nhân cân xứng với tội trạng; nhưng trong lãnh vực tinh thần và đạo đức, lên án và trừng phạt cân xứng chưa phải là phương thế hữu hiệu và tuyệt hảo.
Phương thế hữu hiệu và tuyệt hảo chính là lòng nhân từ, khoan dung tha thứ, như Chúa đã truyền dạy và nêu gương cho chúng ta noi theo bắt chước. Nhờ phương thế này, chúng ta sẽ chinh phục được tội nhân, cảm hóa được kẻ thù địch, khuất phục được người gian ác, cải thiện và canh tân được xã hội bất công.
Kết quả của lòng độ lượng khoan dung tha thứ, mà anh Lê Văn Thiệu, một binh sĩ phạm pháp đã biết hối hận, quyết chí sửa đổi, trở thành người mới, luôn biết tôn trọng kỷ luật, sống lương thiện vui tươi và hào hiệp với mọi người trong câu truyện trên đây là một bằng chứng hiển nhiên.
Dongcong.net