CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY C

Mới thoạt nghe hoặc đọc qua trích đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật tuần này, ta có cảm tưởng như không ăn nhập gì với trích đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật tuần trước. Một đàng tả cảnh Chúa Giêsu uy nghi, sáng láng và hiển lộ trên núi cao. Và một đàng diễn lại cảnh mấy người Galilê bị Philatô giết, hoặc 18 người bị tháp Silôe đổ xuống đè chết. Và nhất là hình ảnh một cây vả không sinh trái bị ông chủ định cho chặt bỏ.

Nhưng nếu đem những hình ảnh và biến cố ấy đặt vào ý nghĩa của Mùa Chay, mùa suy niệm về cuộc Khổ Nạn và chuẩn bị đón mừng sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, ta lại thấy những so sánh này có nhiều ý nghĩa. Chúa Giêsu đó, uy nghi và cao cả, nhưng vì tình thương vô biên, Ngài đã chấp nhận cực hình, và chịu chết một cách tức tưởi cho con người tội nhân, hư hỏng, và không sinh được hoa trái nào trước mặt Thiên Chúa.

Nếu dụ ngôn cây vả được diễn tả bằng ngôn ngữ tự nhiên của con người, thì ta có thể nói rằng, ông chủ vườn này là người thích ăn trái vả, nên ông đã cẩn thận lựa giống vả tốt để trồng. Rất tiếc năm này qua năm khác, chờ mãi mà không thấy cây vả của mình sinh hoa kết trái. Và vì là một người thực tế, nên ông đã muốn chặt nó đi để trồng cây khác. Nhưng người làm vườn không nỡ nhìn thấy cây vả bị chặt bỏ, nên đã nói với ông chủ: “Thưa ông, xin để cho nó một năm này nữa, tôi sẽ đào đất chung quanh và bón phân; may ra nó có quả chăng, bằng không năm tới ông sẽ chặt nó đi” (Luc 13:8-9).

Trong nhãn quan siêu nhiên, thì cây vả đây không gì khác hơn là hình ảnh mỗi Kitô hữu chúng ta. Chúng ta được Thiên Chúa yêu thương và rất mực săn sóc như người chủ vườn thích ăn trái vả và đã cố ý trồng một cây vả để đem lại trái ngon cho mình. Do sự yếu đuối, do những cám dỗ, chúng ta đã sai lỗi, đã không đem lại những hoa trái thiêng liêng về cho Thiên Chúa, cũng như cây vả trồng mãi mà không sinh trái. Chúng ta đáng bị Thiên Chúa loại bỏ.

Nhưng rồi nhờ có người làm vườn, là Chúa Giêsu, đã đứng ra bảo lãnh cho mà chúng ta không bị loại bỏ. Cũng như người làm vườn, muốn cứu nguy cây vả đã phải đào đất, tưới bón, Chúa Giêsu vì muốn cứu lấy tất cả mọi người chúng ta khỏi bị hư đi đã nghĩ ra một cách hết sức táo bạo, đó là lấy chính máu mình để tưới và lấy thân xác mình làm phân bón cho cây vả mỗi người chúng ta. Hình ảnh được tìm thấy qua cái chết ghê gớm của những người bị Philatô luận xử, cũng như những người bị tháp Silôe đè xuống chính là hình ảnh Chúa Giêsu sau này cũng bị Philatô luận xử. Ngài đã bị đè bẹp bởi đức công bằng của Thiên Chúa, do tội lỗi nhân loại qua cây thập tự giá.

Nhưng thông thường, khi một cây được trồng theo đúng cách thức, được chăm nom và tưới bón thì sẽ sinh hoa trái. Đó cũng là lý do tại sao người làm vườn đã năn nỉ ông chủ khoan chặt cây vả vì hy vọng rằng với sự chăm sóc của mình, cây vả qua năm sẽ có trái. Còn chúng ta, chúng ta phải nghĩ gì sau bao năm được tưới gội bằng ân sủng qua những Bí Tích Thánh của Chúa, được nuôi dưỡng bằng Mình và Máu Thánh Người, chúng ta đã thấy mình sinh được những hoa trái thiêng liêng nào chưa. Hay rồi cũng vẫn bắt Thiên Chúa phải chờ mãi hết năm này, qua năm khác.

Nếu Mùa Chay là mùa ăn năn, trở về cùng Thiên Chúa, thì cũng là cơ hội để chúng ta nhìn lại phần tâm linh của mình, và tự hỏi, mình đã làm gì để sinh lợi cho Chúa chưa. Nếu chưa, thì đây chính là thời gian thuận tiện nhất để làm việc đó. Vì không ai muốn rằng sẽ có một ngày mình sẽ phải ân hận mà than thỡ rằng: “Thôi đã hết rồi, cơ hội tốt đã đi qua và không bao giờ trở lại”. Và lúc đó cũng là lúc chủ vườn sẽ chặt bỏ cây vả vô tích sự, ăn cớm đất, và chật vườn.

Dongcong.net