Chúa Nhật 3 Mùa Chay C

Hồi mới qua Mỹ, một anh bạn khuyên tôi nên chọn ít là một bộ môn thể thao để chơi vì con trai ở Mỹ mà không biết chơi thể thao thì các cô sẽ cười là công tử giấy (paper boy). Suy đi tính lại, tôi thấy soccer thì không ai đá, football thì không đủ sức, tennis thì không có tiền mua vợt và banh, baseball thì không thể bắt banh bằng tay trái mà nếu bắt bằng tay phải thì tay trái không ném nổi banh, v.v... Sau cùng tôi thấy chỉ còn bóng rổ (basketball) là thích hợp nhất và thế là tôi mê bóng rổ từ đó. Cũng vì mê bóng rổ mà Chúa nhật nào tôi cũng phải đi hai nhà thờ: đi lễ vì bổn phận người Công giáo, đi cầu nguyện với Tin lành vì họ có sân bóng rổ trong nhà gym. Một trong những điều hay tôi học được từ nhà thờ Tin lành là bao giờ họ cũng kết thúc giờ cầu nguyện bằng bài hát Do All The Good You Can mà mãi đến bây giờ tôi vẫn còn thuộc nằm lòng: "Do all the good you can, by all the means you can, in all the ways you can, in every place you can, at all the times you can, to everyone you can, as long as you ever can." (Tạm dịch: "Hãy làm việc lành nhiều bao nhiêu có thể, bằng mọi cách thức, với mọi phương thế, trong mọi nơi, mọi lúc, cho hết mọi người, bao lâu bạn còn có thể làm được").

Thông thường chúng ta hiểu Mùa Chay là quãng thời gian để gia tăng các việc đạo đức cá nhân mà không nghĩ đến ý nghĩa chính yếu của Mùa Chay là lời mời gọi thống hối và trở về với Thiên Chúa. Những người Do thái trong bài Phúc âm hôm nay nghĩ rằng họ là người tốt đang ở trong tình trạng sạch tội vì họ không bị quan Philatô xử tử tập thể hoặc không bị tháp Siloam đè chết như những người khác. Chúng ta cũng vậy, rất có thể tự lừa dối chính mình về tình trạng linh hồn khi thấy cuộc đời cứ êm ả trôi không gặp hoạn nạn, rủi ro. Do đó, chúng ta rất dễ lạc quan tưởng rằng mình không cần phải thống hối trở về. Nếu một cuộc đời đầy may mắn và thành công chưa hẳn là một cuộc đời thành tựu thì một cuộc sống thiếu vắng rủi ro chưa hẳn là một cuộc đời đạo hạnh. Như cây vả trong bài Phúc âm hôm nay, cuộc sống của mỗi người chúng ta không chỉ có lo sao cho to cành xanh lá nhưng còn phải sinh hoa bác ái và kết trái yêu thương nữa.

Không phải những điều sai, điều lỗi ngăn cản việc chúng ta kết hợp với Chúa nhưng là những điều chúng ta bỏ qua không chịu làm. Đó là tội không quan tâm hoặc quan tâm chưa đủ đối với những người sống chung quanh chúng ta. Đây là điều ngãng trở khiến chúng ta không thể sống đời Kitô hữu một cách trọn vẹn được. Lời mời gọi thống hối trở về của Mùa Chay không phải chỉ có việc kêu gọi chúng ta xa lánh tội lỗi mà chính yếu là lời khẩn khoản kêu mời chúng ta hãy chú tâm đến việc giúp đỡ tha nhân. Vì chưng, lòng mến Chúa được đo lường bằng cán cân bác ái với tha nhân.

Tha nhân bao gồm tất cả mọi người, ở mọi nơi và mọi lúc. Vì bác ái thì đi từ trong ra ngoài, nên chúng ta phải quan tâm trước hết tới những người sống gần chúng ta nhất, tức là những người sống chung dưới một mái nhà. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc để ý đến những nhu cầu của vợ hoặc chồng hơn, nhẹ nhàng với con cái hơn trong lời ăn tiếng nói, nhất là khi cần phải nhắc bảo điều gì. Ngoài phạm vi gia đình, chúng ta có thể bày tỏ lòng bác ái trong cộng đoàn, giáo xứ qua nhiều cách thức khác nhau. Một chuyến viếng thăm những người già cô đơn trong viện dưỡng lão, một chén cơm đạm bạc cho người nghèo đói, một nụ cười thông cảm cho kẻ khát tình thân, một cuộc thăm viếng kẻ yếu đau, tù đày v.v... Tất cả đều thắt chặt và đưa chúng ta đến gần Chúa hơn.

Khi nào chúng ta thực hiện những điều trên? Vẫn biết rằng Chúa rất nhân hậu, từ bi và kiên nhẫn, nhưng lòng nhẫn nại của Ngài cũng có giới hạn như trong dụ ngôn cây vả. Cho nên nếu không kịp thời thống hối ngay từ bây giờ thì không chừng chúng ta cũng sẽ rơi vào tình trạng như những người Do thái bị tháp Siloam đè chết. Thử hỏi trong những người bị tháp đè hôm đó có ai ngờ rằng buổi sáng đó là lần sau cùng trong đời họ được nhìn thấy vẻ đẹp của bình minh? Và đối với chúng ta, biết đâu Mùa Chay 2004 này chẳng là Mùa Chay sau cùng của cuộc đời?

Xin Mẹ Maria, Đấng biết lợi dụng tất cả mọi giây phút cuộc đời để chiếm đoạt Chúa, ban ơn giúp sức để chúng con dám can đảm thực thi việc thống hối trở về từ chính giây phút này. Ước gì bài hát kết thúc buổi cầu nguyện của người Tin lành cũng luôn vang vọng trong mỗi giây phút của cuộc đời chúng ta: "Hãy làm việc lành nhiều bao nhiêu có thể, bằng mọi cách thức, với mọi phương thế, trong mọi nơi, mọi lúc, cho hết mọi người, bao lâu bạn còn có thể làm được".

Dongcong.net