Chúa Nhật 2 Mùa Chay C
Phụng vụ Thánh lễ Chúa nhật thứ hai Mùa Chay hôm nay cho các tín hữu chúng ta nghe bài Phúc Âm Chúa Giêsu hiển dung trên núi theo Thánh Luca. Chúng ta đã hiểu câu chuyện quen thuộc này về phương diện chú giải Thánh Kinh, nên ở đây chúng ta cùng nhau đi vào những suy niệm mà bài Phúc Âm gợi ra cho chúng ta trong bối cảnh Mùa Chay.
Chúa Giêsu đã đem theo mình Phêrô, Gioan và Giacôbê lên núi để cầu nguyện. Mùa Chay là thời gian hồng ân để chúng ta cùng lên núi với Chúa mà cầu nguyện. Cầu nguyện là sự tối cần thiết để chúng ta có thể "sám hối tận tâm can", như sứ điệp Mùa Chay của Đức Thánh Cha đã gởi cho đoàn chiên hoàn vũ.
Và trong lúc Chúa Giêsu cầu nguyện với Cha mình, "dung nhan mặt Ngài đã ra khác, y phục Ngài nên trắng ngời chớp sáng". Điều này mặc khải Chúa Giêsu là thánh. Ngài đã hiện ra trong vinh hiển sáng ngời, và đó là chân dung đích thật của Ngài ở trên trời.
Môsê và Êlia đã xuất hiện đàm đạo với Chúa Giêsu, và trong vinh quang, hai vị đã nói đến việc "ra đi của Ngài sắp hoàn tất tại Giêrusalem". Thủ lãnh Môsê đã đem một đoàn dân Do Thái bị bắt làm nô lệ cho Ai Cập, vượt qua biển đỏ ráo chân để tiến về Đất Hứa, nơi "chảy sữa và mật ong". Chúa Giêsu cũng sẽ vượt qua đau khổ và sự chết, để bước vào khải hoàn phục sinh.
Trong lúc những sự kỳ diệu này xảy ra, thì Phêrô và hai bạn mình lại "li bì giấc ngủ". Chúng ta cũng vậy, cầu nguyện thì ít mà li bì giấc ngủ thì nhiều. Satan và ma quỉ cám dỗ chúng ta làm như vậy. Mùa Chay kêu gọi chúng ta tỉnh dậy -- tỉnh dậy khỏi tội lỗi và những say đắm mê ngủ của mình.
Tuy nhiên khi tỉnh dậy, các ông còn được nhìn thấy vinh quang của Chúa Giêsu cùng hai vị đứng với Ngài. Đến lúc hai vị từ biệt Chúa Giêsu, Phêrô đã thưa với Ngài xin dựng ba cái lều cho Chúa Giêsu và hai vị ấy. Thánh sử Luca nói rằng Phêrô "không biết mình nói gì!" Phêrô đã xin một điều ảo vọng!
Môsê và Êlia đi vào đám mây, và một tiếng phán ra từ đám mây đó: "Ngài là Con Ta, kẻ Ta đã chọn, các ngươi hãy nghe Ngài". Tiếng này là tiếng nói của Cha, như Người đã phán lúc Chúa Giêsu chịu phép Rửa của Gioan Tẩy Giả dưới dòng sông Giođan, xác nhận Chúa Giêsu là Con của Cha, được Cha sai xuống trần gian để cứu chuộc loài người trầm luân.
Và tiếng nói của Thiên Chúa Cha đã yêu cầu các môn đồ "hãy nghe Ngài". Mùa Chay cũng nhắc nhở chúng ta như thế. Nghe lời Chúa Giêsu là nghe giáo huấn của Ngài, nghe giới luật mới của Ngài, đó là Giới Luật Yêu Thương. Chúng ta phải tuyệt đối nghe lời Chúa Giêsu, chứ không phải là nghe lời của một ai khác, không nghe lời của thế gian mời mọc mình sa đọa, không nghe lời của xác thịt dục tình réo gọi mình ngày đêm.
Khi tiếng của Cha phát ra, thì chỉ còn "một mình" Chúa Giêsu. Ngài trở về với thực tại và sứ mạng trần thế của mình. Ngài sẽ phải đi con đường khổ nạn như ý muốn của Cha mình. Ngài sẽ phải vác cây gỗ nặng nề lên đồi Can-vê một mình, bị đóng đinh đớn đau một mình, rồi hy sinh tử nạn một mình, trong cô đơn của nhân tính. Nhưng sau ba ngày, Ngài sẽ hiển vinh phục sinh trong quyền năng Thánh Thần.
Khi nghe lời nói của Thiên Chúa Cha, các môn đồ đã "nín thinh". Các ông không thể nói ra điều gì trong tình cảnh lạ lùng này. Phêrô không còn có thể lên tiếng xin dựng lều cho Thầy mình nữa, bởi ông đã hiểu rằng Ngài không muốn điều ấy, Ngài không muốn ông xây nhà cho mình trên ngọn núi này. Ngài đã sống như một người nghèo, nghèo hơn bất cứ người nghèo nào khác, còn nghèo hơn chim trời vì chúng còn có tổ, còn nghèo hơn cả loài chồn vì chúng còn có hang, trong khi Con Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng trời đất giầu có vô song, lại không có đến một viên đá để gối đầu. Nhưng đó là sự chọn lựa tự do của Ngài: Ngài đã hủy mình ra không!
Chúa Giêsu và ba môn đồ xuống núi… Và các ông "không hề mách lại gì cho ai hay các điều mình đã được trông thấy cho đến mãi về sau". Chúa Giêsu đã căn dặn các ông giữ kín bí mật - bí mật thiên sai - cho tới khi Ngài sống lại từ kẻ chết.
Chúng ta cũng vậy, sống Mùa Chay là giữ kín cuộc thương khó của Chúa Giêsu trong cầu nguyện và suy niệm, nghĩa là chúng ta phải sống mầu nhiệm cứu độ của Ngài trong cuộc đời mình, suốt cuộc hành trình từ đất về trời, từ cõi tạm dung về cõi vĩnh hằng.
Phụng vụ Thánh lễ Chúa nhật thứ hai Mùa Chay hôm nay cho các tín hữu chúng ta nghe bài Phúc Âm Chúa Giêsu hiển dung trên núi theo Thánh Luca. Chúng ta đã hiểu câu chuyện quen thuộc này về phương diện chú giải Thánh Kinh, nên ở đây chúng ta cùng nhau đi vào những suy niệm mà bài Phúc Âm gợi ra cho chúng ta trong bối cảnh Mùa Chay.
Chúa Giêsu đã đem theo mình Phêrô, Gioan và Giacôbê lên núi để cầu nguyện. Mùa Chay là thời gian hồng ân để chúng ta cùng lên núi với Chúa mà cầu nguyện. Cầu nguyện là sự tối cần thiết để chúng ta có thể "sám hối tận tâm can", như sứ điệp Mùa Chay của Đức Thánh Cha đã gởi cho đoàn chiên hoàn vũ.
Và trong lúc Chúa Giêsu cầu nguyện với Cha mình, "dung nhan mặt Ngài đã ra khác, y phục Ngài nên trắng ngời chớp sáng". Điều này mặc khải Chúa Giêsu là thánh. Ngài đã hiện ra trong vinh hiển sáng ngời, và đó là chân dung đích thật của Ngài ở trên trời.
Môsê và Êlia đã xuất hiện đàm đạo với Chúa Giêsu, và trong vinh quang, hai vị đã nói đến việc "ra đi của Ngài sắp hoàn tất tại Giêrusalem". Thủ lãnh Môsê đã đem một đoàn dân Do Thái bị bắt làm nô lệ cho Ai Cập, vượt qua biển đỏ ráo chân để tiến về Đất Hứa, nơi "chảy sữa và mật ong". Chúa Giêsu cũng sẽ vượt qua đau khổ và sự chết, để bước vào khải hoàn phục sinh.
Trong lúc những sự kỳ diệu này xảy ra, thì Phêrô và hai bạn mình lại "li bì giấc ngủ". Chúng ta cũng vậy, cầu nguyện thì ít mà li bì giấc ngủ thì nhiều. Satan và ma quỉ cám dỗ chúng ta làm như vậy. Mùa Chay kêu gọi chúng ta tỉnh dậy -- tỉnh dậy khỏi tội lỗi và những say đắm mê ngủ của mình.
Tuy nhiên khi tỉnh dậy, các ông còn được nhìn thấy vinh quang của Chúa Giêsu cùng hai vị đứng với Ngài. Đến lúc hai vị từ biệt Chúa Giêsu, Phêrô đã thưa với Ngài xin dựng ba cái lều cho Chúa Giêsu và hai vị ấy. Thánh sử Luca nói rằng Phêrô "không biết mình nói gì!" Phêrô đã xin một điều ảo vọng!
Môsê và Êlia đi vào đám mây, và một tiếng phán ra từ đám mây đó: "Ngài là Con Ta, kẻ Ta đã chọn, các ngươi hãy nghe Ngài". Tiếng này là tiếng nói của Cha, như Người đã phán lúc Chúa Giêsu chịu phép Rửa của Gioan Tẩy Giả dưới dòng sông Giođan, xác nhận Chúa Giêsu là Con của Cha, được Cha sai xuống trần gian để cứu chuộc loài người trầm luân.
Và tiếng nói của Thiên Chúa Cha đã yêu cầu các môn đồ "hãy nghe Ngài". Mùa Chay cũng nhắc nhở chúng ta như thế. Nghe lời Chúa Giêsu là nghe giáo huấn của Ngài, nghe giới luật mới của Ngài, đó là Giới Luật Yêu Thương. Chúng ta phải tuyệt đối nghe lời Chúa Giêsu, chứ không phải là nghe lời của một ai khác, không nghe lời của thế gian mời mọc mình sa đọa, không nghe lời của xác thịt dục tình réo gọi mình ngày đêm.
Khi tiếng của Cha phát ra, thì chỉ còn "một mình" Chúa Giêsu. Ngài trở về với thực tại và sứ mạng trần thế của mình. Ngài sẽ phải đi con đường khổ nạn như ý muốn của Cha mình. Ngài sẽ phải vác cây gỗ nặng nề lên đồi Can-vê một mình, bị đóng đinh đớn đau một mình, rồi hy sinh tử nạn một mình, trong cô đơn của nhân tính. Nhưng sau ba ngày, Ngài sẽ hiển vinh phục sinh trong quyền năng Thánh Thần.
Khi nghe lời nói của Thiên Chúa Cha, các môn đồ đã "nín thinh". Các ông không thể nói ra điều gì trong tình cảnh lạ lùng này. Phêrô không còn có thể lên tiếng xin dựng lều cho Thầy mình nữa, bởi ông đã hiểu rằng Ngài không muốn điều ấy, Ngài không muốn ông xây nhà cho mình trên ngọn núi này. Ngài đã sống như một người nghèo, nghèo hơn bất cứ người nghèo nào khác, còn nghèo hơn chim trời vì chúng còn có tổ, còn nghèo hơn cả loài chồn vì chúng còn có hang, trong khi Con Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng trời đất giầu có vô song, lại không có đến một viên đá để gối đầu. Nhưng đó là sự chọn lựa tự do của Ngài: Ngài đã hủy mình ra không!
Chúa Giêsu và ba môn đồ xuống núi… Và các ông "không hề mách lại gì cho ai hay các điều mình đã được trông thấy cho đến mãi về sau". Chúa Giêsu đã căn dặn các ông giữ kín bí mật - bí mật thiên sai - cho tới khi Ngài sống lại từ kẻ chết.
Chúng ta cũng vậy, sống Mùa Chay là giữ kín cuộc thương khó của Chúa Giêsu trong cầu nguyện và suy niệm, nghĩa là chúng ta phải sống mầu nhiệm cứu độ của Ngài trong cuộc đời mình, suốt cuộc hành trình từ đất về trời, từ cõi tạm dung về cõi vĩnh hằng.