KINH NGUYỆT CỦA HOÀ THƯỢNG

Có một hoà thượng nọ mỗi khi ra khỏi nhà thì bị bệnh, nên nằm nghỉ trong thư phòng và mời thầy thuốc đến chữa bệnh.

Thầy thuốc nhìn thấy trong thư phòng bày biện rất thanh nhã thì cho rằng đây là phòng của con gái, còn hoà thượng thì sức khoẻ yếu nên không thể ngủ trên giường, thầy thuốc ngồi trước giường, cách sau bức màn bắt mạch, lúc sau thầy thuốc chẩn đoán nói : “Bệnh này thuộc về kinh nguyệt không điều, là bệnh thường thấy trước và sau khi mang thai, không quan hệ gì, uống thuốc là khỏi ngay”.

Hòa thượng vội vàng ngồi dậy, mở tung bức màn nhìn thầy thuốc cười ha ha.

Thầy thuốc không cách gì thoát được.

(Quảng Tiếu phủ)

Suy tư :

Thời nay cũng có những bác sĩ chẩn đoán bệnh tầm bậy, hể bệnh nhân bị nóng thì nói là bị thương hàn, nếu bệnh nhân bị đau bụng thì chẩn đoán là bị đau bao tử mà không tìm cho ra rõ ràng cho căn bệnh.

Hòa thượng bị bệnh nằm trong căn phòng bày biện trang nhã mà đoán bệnh nhân là đàn bà con gái rồi “phán” một câu : kinh nguyệt không điều thì đúng là hết nước nói.

Có một vài Kitô hữu cũng thích “đoán bệnh” anh em chị em mình cách tầm bậy trong khi chính bản thân mình mang “bệnh” cách trầm trọng :

- Thấy anh em đi lễ trể một vài lần thì “chẩn đoán” là đi lễ không thành và Chúa không ban ơn, trong lúc đó bản thân mình thì thường hay bỏ lễ chủ nhật.

- Thấy người chị em mặc áo quần hơi diện một chút khi đi lễ thì “chẩn đoán” rằng lễ lạt gì, đi coi hát thì có, trong lúc đó bản thân mình thì diện “hết cở ông địa” rất chướng mắt người khác...

Lang băm chữa đoán bệnh sai vì chuyên môn không có thì chỉ có một số ít người, nhưng thời nay có rất nhiều người vì thiếu đức ái mà “chẩn đoán” tầm bậy tâm hồn của anh em chị em mình.

Sự dữ cũng từ đó mà phát sinh vậy !