THỨ TƯ LỄ TRO NĂM 2004
Chúa nhật thứ 7 thường niên vừa mới qua, Giáo hội mời gọi ta suy niệm bài Tin Mừng về lòng khoan dung tha thứ, do chính Chúa Giêsu truyền dạy: “Các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho những kẻ ghét mình, hãy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa mình… Các con hãy nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ. Đừng xét đoán, thì các con sẽ khỏi bị xét đoán.; đừng kết án, thì các con khỏi bị kết án; hãy tha thứ thì các con sẽ được tha thứ…” (Lc 6, 27- 38).
Nếu mùa Chay là mùa của lòng bác ái, tha thứ, khoan dung, chia sẻ… thì nội dung của bài Tin Mừng trong Chúa nhật thứ VII vừa qua, thật là một sự chuẩn bị vô cùng thuận lợi, giúp ta lấy đó mà suy xét bản thân mình, lấy đó làm hành trang bước vào mùa Chay. Nhờ đó, lòng mình thật sự có một chất liệu cần thiết, để hôm nay, ngày đầu tiên của mùa chay, bằng việc xức tro lên đầu, ta không xức cho có, không xức tro theo kiểu hình thức, mọi người đi, tôi cũng đi. Nhưng là đường đường chính chính khai mạc mùa Chay bằng một tâm hồn đã chuẩn bị từ trước, chuẩn bị thật sự, giờ đây được thể hiện qua hình ảnh tôi chịu xức tro với một quả tim đã thấm đẫm tình yêu, chan chứa lòng khoan dung, nhân hậu và thứ tha. Cùng với việc khai mạc mùa Chay bằng nghi thức xức tro, và một tâm hồn đã được chuẩn bị như thế, tôi sẽ bước vào mùa Chay và sống mùa Chay với tất cả nỗi lòng của một người biết thống hối. Có ý thức, có dọn lòng ngay từ buổi đầu như thế, mới mong ta sống trọn vẹn ý nghĩa của mùa Chay.
Riêng tôi, được gợi hứng từ Tin Mừng của Chúa nhật thứ VII thường niên, sẽ quyết tâm sống lòng bác ái trong mùa Chay, thể hiện qua một nghĩa cử cụ thể đó là lòng tha thứ cho anh chị em của mình. Bởi tự bản thân, tôi thấy mình còn yếu kém về lòng tha thứ lắm. Đã nhiều lần cố gắng, nhưng rất nhiều lần thất bại. Được gợi hứng từ Tin Mừng, tôi đúc kết thành một lời ngắn gọn khác, làm quyết tâm cụ thể giúp bản thân sống mùa Chay năm 2004 này. Quyết tâm này chẳng phải là một điều gì xa xôi. Nó được rút ra từ ý nghĩa của Lời Chúa trong thư thứ I thánh Phaolô gởi giáo đoàn Côrintô, chương 13: “LÒNG MẾN KHÔNG OÁN GIẬN”.
Hôm nay tôi muốn cùng bạn chia sẻ quyết tâm này đi liền với một tấm gương cao cả và thánh thiện mà vị Cha già kính yêu của Giáo Hội đã từng sống: Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, con người của sự hiếu hòa, con người của lòng mến và không oán giận.
Nói đến lòng mến, thường chúng ta áp dụng cho cả hai chiều kích. Chiều kích thứ nhất: Thiên Chúa và con người. Thiên Chúa yêu con người, tha thứ cho con người. Con người sống tương quan mật thiết với Thiên Chúa: con người yêu mến Thiên Chúa. Còn ở chiều kích thứ hai: con người với nhau: lòng mến là tha thứ cho nhau, bác ái yêu thương nhau, hiền hòa, chịu đựng lẫn nhau… Nhưng ở đây tôi muốn giới hạn thêm: “lòng mến không oán giận” có nghĩa là sự tha thứ dành cho anh chị em của mình.
Tôi học được bài học tha thứ và xin tha thứ của Đức Thánh Cha. Trong cuộc đời làm giáo hoàng của mình, Đức Thánh Cha đã nhiều lần lên tiếng xin lỗi. Đặc biệt cách đây bốn năm, dịp cử hành năm Thánh 2.000, chính Đức Thánh Cha, đại diện cho cả Giáo Hội, xin lỗi thế giới, xin lỗi các giáo hội ly khai và nhiều tôn giáo khác. Đặc biệt hơn, ngài xin Thiên Chúa tha lỗi cho Giáo Hội. Sau đó, Đức Thánh Cha đã làm sổ kê khai nhiều lỗi lầm của Giáo Hội trong suốt thiên niên kỷ thứ II vừa qua.
Thực ra, trước Đức Gioan Phaolô II, Đức Phaolô VI đã có một lần xin lỗi thế giới tại Công Đồng Vatican II. Nhưng sau đó, lời xin lỗi của Đức Phaolô VI chìm vào quá khứ. Vì thế, hành động của Đức Gioan Phaolô II, được coi là một hành động can đảm, một hành động mang tầm cở lịch sử. Ngài cũng được coi là vị Giáo hoàng đầu tiên trong 264 vị Giáo hoàng của Giáo Hội từ xưa tới nay, chính thức xin thế giới, xin các tôn giáo, và xin mọi người đồng thời với việc xin Thiên Chúa tha thứ cho Giáo Hội.
Là một con người hiếu hòa, ưa thích sự hòa giải như thế, Đức Thánh Cha chắc chắn rất đau lòng khi nhìn thấy nhân loại thiếu khoang dung, chỉ nuôi lòng thù hận. Không đau lòng sao được, khi vị lãnh đạo của một tôn giáo lớn, nhìn thấy quê hương của Chúa Giêsu, người Palestine và người Israel cứ mải miết trong bạo lực, hận thù. Bức tường ngăn cách mà người Israel vừa dựng lên là bằng chứng cho thấy lòng khoan dung nơi con người đã thất bại nặng nề.
Mặt khác nguy cơ giết người trên cả thế giới nói chung và tại những điểm nóng của thế giới như: Apganixtan, Iraq…, lớn đến mức làm cho người ta phải sống trong hồi hộp từng ngày. Bởi thế lòng yêu thương con người là cần thiết, là điều kiện trên mọi điều kiện để nhân loại có hòa bình. Vì lòng yêu thương trước hết, sẽ làm cho lòng người không chấp nhất, không oán hận.
Đặc biệt, năm 1980, sau khi bị ám sát trọng thương, Đức Thánh Cha đã phải nằm viện một thời gian lâu. Nhưng ngay sau khi lành bệnh, ngài đã đến nhà tù thăm kẻ đã sát hại mình. Chính trong nhà giam ấy, vị Giáo hoàng của chúng ta như một người cha âu yếm đứa con của mình. Ngài thân thiện đến gần anh, trao cho anh tình thương và sự tha thứ. Ít lâu sau, anh đã được tha bỏng.
Vị Cha chung của Giáo Hội đã đi đầu trong vấn đề yêu thương và không oán hận, lẽ nào chúng ta không lấy đó làm gương cho mình mà sống với anh chị em xung quanh. Nhất là viễn cảnh của mùa Chay, mùa phụng vụ thích hợp nhất để sống tình yêu, lòng bác ái, lời xin lỗi và hối hận vì đã lầm lỗi.
Tôi nghĩ, việc giữ chay kiêng thịt, hy sinh hãm mình của chúng ta chỉ có kết quả thật sự khi bản thân biết xóa bỏ hận thù, oán ghét. Ăn chay mà lòng đầy căm giận thì thật là khó hiểu. Nhưng tha thứ không phải dễ. Ta phải chấp nhận nhiều sự từ bỏ lắm, chấp nhận hạ mình lắm mới mong lòng tha thứ thành công. Bởi vậy, có thể nói, lòng tha thứ chính là sự hy sinh hãm mình lớn nhất để ta sống trọn vẹn ý nghĩa của mùa Chay. Vì thế, bên cạnh nỗ lực cầu nguyện nhiều hơn, siêng năng lãnh bí tích hơn, nhất là bí tích giao hòa, ăn chay, hy sinh, hãm dẹp thói hư tật xấu, xa tránh tội lỗi, xa tránh dịp tội… lòng tha thứ không oán giận đối với anh chị em sẽ là một điểm sáng đáng để chúng ta nhân lên và cố gắng ngày một hơn.
Tuy đây chỉ là một quyết tâm riêng, nhưng cũng có thể coi là một lời đề nghị cụ thể chúng ta sống tinh thần mùa Chay. Vì việc rắc tro lên đầu là việc làm nhắc nhỡ ta tự ý thức mình hèn mọn lắm, bé nhỏ lắm, yếu đuối lắm. Từ đó ta ý thức hơn về bản thân, đừng cố chấp lỗi lầm của anh chị em. Ta rắc tro lên đầu để bày tỏ lòng thống hối, vì thế đừng mang lòng thù hận mà xin rắc tro. Nhưng hãy yêu thương và hãy tha thứ. Vì yêu thương thì không oán giận.
Chúa nhật thứ 7 thường niên vừa mới qua, Giáo hội mời gọi ta suy niệm bài Tin Mừng về lòng khoan dung tha thứ, do chính Chúa Giêsu truyền dạy: “Các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho những kẻ ghét mình, hãy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa mình… Các con hãy nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ. Đừng xét đoán, thì các con sẽ khỏi bị xét đoán.; đừng kết án, thì các con khỏi bị kết án; hãy tha thứ thì các con sẽ được tha thứ…” (Lc 6, 27- 38).
Nếu mùa Chay là mùa của lòng bác ái, tha thứ, khoan dung, chia sẻ… thì nội dung của bài Tin Mừng trong Chúa nhật thứ VII vừa qua, thật là một sự chuẩn bị vô cùng thuận lợi, giúp ta lấy đó mà suy xét bản thân mình, lấy đó làm hành trang bước vào mùa Chay. Nhờ đó, lòng mình thật sự có một chất liệu cần thiết, để hôm nay, ngày đầu tiên của mùa chay, bằng việc xức tro lên đầu, ta không xức cho có, không xức tro theo kiểu hình thức, mọi người đi, tôi cũng đi. Nhưng là đường đường chính chính khai mạc mùa Chay bằng một tâm hồn đã chuẩn bị từ trước, chuẩn bị thật sự, giờ đây được thể hiện qua hình ảnh tôi chịu xức tro với một quả tim đã thấm đẫm tình yêu, chan chứa lòng khoan dung, nhân hậu và thứ tha. Cùng với việc khai mạc mùa Chay bằng nghi thức xức tro, và một tâm hồn đã được chuẩn bị như thế, tôi sẽ bước vào mùa Chay và sống mùa Chay với tất cả nỗi lòng của một người biết thống hối. Có ý thức, có dọn lòng ngay từ buổi đầu như thế, mới mong ta sống trọn vẹn ý nghĩa của mùa Chay.
Riêng tôi, được gợi hứng từ Tin Mừng của Chúa nhật thứ VII thường niên, sẽ quyết tâm sống lòng bác ái trong mùa Chay, thể hiện qua một nghĩa cử cụ thể đó là lòng tha thứ cho anh chị em của mình. Bởi tự bản thân, tôi thấy mình còn yếu kém về lòng tha thứ lắm. Đã nhiều lần cố gắng, nhưng rất nhiều lần thất bại. Được gợi hứng từ Tin Mừng, tôi đúc kết thành một lời ngắn gọn khác, làm quyết tâm cụ thể giúp bản thân sống mùa Chay năm 2004 này. Quyết tâm này chẳng phải là một điều gì xa xôi. Nó được rút ra từ ý nghĩa của Lời Chúa trong thư thứ I thánh Phaolô gởi giáo đoàn Côrintô, chương 13: “LÒNG MẾN KHÔNG OÁN GIẬN”.
Hôm nay tôi muốn cùng bạn chia sẻ quyết tâm này đi liền với một tấm gương cao cả và thánh thiện mà vị Cha già kính yêu của Giáo Hội đã từng sống: Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, con người của sự hiếu hòa, con người của lòng mến và không oán giận.
Nói đến lòng mến, thường chúng ta áp dụng cho cả hai chiều kích. Chiều kích thứ nhất: Thiên Chúa và con người. Thiên Chúa yêu con người, tha thứ cho con người. Con người sống tương quan mật thiết với Thiên Chúa: con người yêu mến Thiên Chúa. Còn ở chiều kích thứ hai: con người với nhau: lòng mến là tha thứ cho nhau, bác ái yêu thương nhau, hiền hòa, chịu đựng lẫn nhau… Nhưng ở đây tôi muốn giới hạn thêm: “lòng mến không oán giận” có nghĩa là sự tha thứ dành cho anh chị em của mình.
Tôi học được bài học tha thứ và xin tha thứ của Đức Thánh Cha. Trong cuộc đời làm giáo hoàng của mình, Đức Thánh Cha đã nhiều lần lên tiếng xin lỗi. Đặc biệt cách đây bốn năm, dịp cử hành năm Thánh 2.000, chính Đức Thánh Cha, đại diện cho cả Giáo Hội, xin lỗi thế giới, xin lỗi các giáo hội ly khai và nhiều tôn giáo khác. Đặc biệt hơn, ngài xin Thiên Chúa tha lỗi cho Giáo Hội. Sau đó, Đức Thánh Cha đã làm sổ kê khai nhiều lỗi lầm của Giáo Hội trong suốt thiên niên kỷ thứ II vừa qua.
Thực ra, trước Đức Gioan Phaolô II, Đức Phaolô VI đã có một lần xin lỗi thế giới tại Công Đồng Vatican II. Nhưng sau đó, lời xin lỗi của Đức Phaolô VI chìm vào quá khứ. Vì thế, hành động của Đức Gioan Phaolô II, được coi là một hành động can đảm, một hành động mang tầm cở lịch sử. Ngài cũng được coi là vị Giáo hoàng đầu tiên trong 264 vị Giáo hoàng của Giáo Hội từ xưa tới nay, chính thức xin thế giới, xin các tôn giáo, và xin mọi người đồng thời với việc xin Thiên Chúa tha thứ cho Giáo Hội.
Là một con người hiếu hòa, ưa thích sự hòa giải như thế, Đức Thánh Cha chắc chắn rất đau lòng khi nhìn thấy nhân loại thiếu khoang dung, chỉ nuôi lòng thù hận. Không đau lòng sao được, khi vị lãnh đạo của một tôn giáo lớn, nhìn thấy quê hương của Chúa Giêsu, người Palestine và người Israel cứ mải miết trong bạo lực, hận thù. Bức tường ngăn cách mà người Israel vừa dựng lên là bằng chứng cho thấy lòng khoan dung nơi con người đã thất bại nặng nề.
Mặt khác nguy cơ giết người trên cả thế giới nói chung và tại những điểm nóng của thế giới như: Apganixtan, Iraq…, lớn đến mức làm cho người ta phải sống trong hồi hộp từng ngày. Bởi thế lòng yêu thương con người là cần thiết, là điều kiện trên mọi điều kiện để nhân loại có hòa bình. Vì lòng yêu thương trước hết, sẽ làm cho lòng người không chấp nhất, không oán hận.
Đặc biệt, năm 1980, sau khi bị ám sát trọng thương, Đức Thánh Cha đã phải nằm viện một thời gian lâu. Nhưng ngay sau khi lành bệnh, ngài đã đến nhà tù thăm kẻ đã sát hại mình. Chính trong nhà giam ấy, vị Giáo hoàng của chúng ta như một người cha âu yếm đứa con của mình. Ngài thân thiện đến gần anh, trao cho anh tình thương và sự tha thứ. Ít lâu sau, anh đã được tha bỏng.
Vị Cha chung của Giáo Hội đã đi đầu trong vấn đề yêu thương và không oán hận, lẽ nào chúng ta không lấy đó làm gương cho mình mà sống với anh chị em xung quanh. Nhất là viễn cảnh của mùa Chay, mùa phụng vụ thích hợp nhất để sống tình yêu, lòng bác ái, lời xin lỗi và hối hận vì đã lầm lỗi.
Tôi nghĩ, việc giữ chay kiêng thịt, hy sinh hãm mình của chúng ta chỉ có kết quả thật sự khi bản thân biết xóa bỏ hận thù, oán ghét. Ăn chay mà lòng đầy căm giận thì thật là khó hiểu. Nhưng tha thứ không phải dễ. Ta phải chấp nhận nhiều sự từ bỏ lắm, chấp nhận hạ mình lắm mới mong lòng tha thứ thành công. Bởi vậy, có thể nói, lòng tha thứ chính là sự hy sinh hãm mình lớn nhất để ta sống trọn vẹn ý nghĩa của mùa Chay. Vì thế, bên cạnh nỗ lực cầu nguyện nhiều hơn, siêng năng lãnh bí tích hơn, nhất là bí tích giao hòa, ăn chay, hy sinh, hãm dẹp thói hư tật xấu, xa tránh tội lỗi, xa tránh dịp tội… lòng tha thứ không oán giận đối với anh chị em sẽ là một điểm sáng đáng để chúng ta nhân lên và cố gắng ngày một hơn.
Tuy đây chỉ là một quyết tâm riêng, nhưng cũng có thể coi là một lời đề nghị cụ thể chúng ta sống tinh thần mùa Chay. Vì việc rắc tro lên đầu là việc làm nhắc nhỡ ta tự ý thức mình hèn mọn lắm, bé nhỏ lắm, yếu đuối lắm. Từ đó ta ý thức hơn về bản thân, đừng cố chấp lỗi lầm của anh chị em. Ta rắc tro lên đầu để bày tỏ lòng thống hối, vì thế đừng mang lòng thù hận mà xin rắc tro. Nhưng hãy yêu thương và hãy tha thứ. Vì yêu thương thì không oán giận.