NHẤT ĐỊNH LÀ CON CHÓ ẤY


Lục Dư Khánh bắt đầu làm thượng thư, về sau vì năng lực không đủ nên chuyển qua làm trưởng sứ Lạc châu.

Con trai của ông ta cười phụ thân không có năng lực, len lén viết mấy chữ bỏ nơi bàn viết của bố : "Ngòi bút của Lục Dư Khánh không có lực, mồm miệng thì nói cứng, một ngày nhận kiện cáo, mười ngày xử không xong"

Lục Dư Khánh vừa nhìn thấy liền biết ngay là ai viết, lớn tiếng chửi : "Nhất định là con chó ấy làm", thế là đánh cho cho thằng con một trận.

(Triều Dã Thiểm Tải)


Suy tư :

Trong gia đình, con cái thường cảm phục ông bố hơn bà mẹ, vì đối với các em, bố là người "việc chi cũng biết" làm cái gì cũng xong, nhưng khi con cái lớn lên thì cái cảm phục này cũng đi xuống từ từ, vì xã hội tiến quá nhanh, nhanh đến mức bố mẹ trở thành lạc hậu đối với con cái.

Nhưng dù cho xã hội tiến nhanh đến đâu, con cái học hành đến cở nào, chúng nó cũng sẽ không bao giờ mất đi sự kính trọng và cảm phục nơi bố mẹ nếu bố mẹ sống đạo đức, yêu mến Lời Chúa và hướng dẫn con cái sống theo tinh thần của Chúa dạy.

Bố đạo gốc nhưng rất ít đi lễ nhà thờ, mẹ đạo dòng nhưng thường hay gây gổ với hàng xóm, thì thử hỏi con cái sẽ nghĩ như thế nào về bố mẹ của chúng nó ? Chúng nó sẽ không viết giấy tố cáo bố mẹ là không có năng lực giáo lí rồi len lén để trên bàn bố, nhưng chúng nó sẽ công khai bắt chước bố mẹ không đi lễ nhà thờ, không thèm đi học giáo lí, và cuối cùng là li khai gia đình đi bụi với bạn bè, bởi vì chỉ có hai con đường mà chúng nó sẽ phải chọn một trong hoàn cảnh đó : một là học hỏi bố mẹ không đi lễ nhà thờ, hai là bắt chước bạn bè xấu đi bụi đời ?

Bố mẹ là người thầy thứ nhất dạy con cái nên người tốt, nên người tốt chứ không phải nên người thông minh xuất chúng, cho nên cái cần thiết nơi bố mẹ là làm gương tốt cho con cái noi theo, mà gương lành tốt đẹp nhất chính là kính mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận, và dạy cho con cái cũng biết thực hành như thế.