ĐỊA NGỤC TRỊ TỘI

Có một người chết rồi sống lại nói :

“Lúc vào âm phủ tận mắt thấy diêm la vương đang xét hỏi Lý thị : Năm nọ có rất nhiều người bị khốn, mày chỉ sai vạn người tiếp ứng, quả bất địch chúng đến nổi hại cả sinh mạng con người; lại có năm nọ đói khát, mày không mở kho lương thực, người chết đói vô số; mày lại không điều tra kỉ nên nạn lụt nạn hán do đó mà phát sinh, dân chúng bị hại, cho nên bị phạt trong hỏa ngục là chính đáng”. Lí thị cúi đầu nhận tội, diêm la vương lập tức sai tiểu quỷ áp váo trong ngục a tỳ.

Ông Hão Huyền sau khi nghe được thì thở dài nói : “Giả như mà có xét tội như thế, thì trong âm phủ vẫn còn phải làm nhiều thêm vài địa ngục nữa !?”

(Quảng Tiếu phủ)

Suy tư :

“Giả như mà có xét tội như thế, thì trong âm phủ vẫn còn phải làm nhiều thêm vài địa ngục nữa !?”

Đúng là phải thêm vài tầng địa ngục nữa mới có thể chứa hết những người mắc tội lỗi đức bác ái với anh em chị em của mình, bởi vì trên thế gian này vẫn có rất nhiều người sống như loài thú giữa anh em chị em mình, họ sống mà như không biết người đồng loại bên cạnh mình là những ai, nghĩa là họ dững dưng với hết mọi người...

Làm thêm vài tầng địa ngục nữa thì cũng không thể chứa hết người tội lỗi đức bác ái với tha nhân, bởi vì giữa một xã hội văn minh này người ta chỉ biết có hưởng thụ và có khi hưởng thụ trên xương máu của tha nhân.

Làm thêm vài tầng địa ngục nữa thì cũng không thể chứa hết những người coi thường tình yêu của Thiên Chúa mà lỗi đức bác ái với tha nhân, bởi vì với phương tiện truyền thông hiện đại của ngày hôm nay mà vẫn còn có rất nhiều người giả điếc làm ngơ trước những đau khổ của anh em...

Không có diêm la vương phán xét cũng chẳng có quỷ phán xét, nhưng chỉ có một Thiên Chúa là Đấng quyền uy xét xử nhân loại về luật yêu thương của Ngài đã dạy cho nhân loại qua Con Một của Ngài là Đức Giêsu Kitô mà thôi.

Đúng là “kính mến Thiên Chúa và yêu thương người như chính mình” là hai điều răn trọng nhất vậy !