Chúa nhựt 6 /TN/C - Jer 17: 5-7; 1Cor 15: 12, 26-20; Lc 6: 17, 20-26

Phước và Họa, bài giảng đầu tiên của Đức Giêsu.

Giàu sang, phú quý. Ăn sung mặc sướng. Vui cười hả hê. Danh tiếng lẫy lừng. Đó là giấc mơ của loài người, ai cũng mong tìm cho bằng được, thế mà theo Phúc Âm thánh Luca hôm nay lại cho là Hoạ. Trái lại nghèo, đói, buồn sầu, bị khinh chê, cái mà người đời cố tình tránh, lại cho là có Phúc.

Người được thế gian ưu đãi chưa phải là kẻ được Chúa chúc phúc.

Kẻ xem như bất hạnh không phải là kẻ bị Chúa bỏ rơi.

Cũng là lời Chúa mà hai thánh sử Matthêu (Mtt 5:1-12) và Luca (Lc 6:20-26) đã có hai cái nhìn qua hai lăng kính khác nhau.

Matthêu nhìn Đức Giêsu qua ông Môisen, người được Thiên Chúa trao 10 điều răn trên núi Sinai, Đức Giêsu từ trên núi, nhìn xuống đám đông dân chúng, Người công bố tám mối phước thật (Beatitudes) còn gọi là Hiến chương nước trời.

Trái lại Luca, là một lương y, nhìn Đức Giêsu qua một vị bác sĩ một vị lương y giàu lòng từ ái. Luca chọn bối cảnh đồng bằng, nơi mà dân chúng tập họp đông đảo, xô đẩy nhau, chen lấn nhau để được đến gần Chúa, họ mang theo đủ thứ bệnh tật và mong được Chúa chữa lành. Đức Giêsu đứng ơ giữa họ, ngang với họ và chữa lành các thương tích của họ. Đức Giêsu dạy họ qua những tư tương thật rõ ràng, ngắn gọn và dễ hiểu: ai là kẻ được chúc phúc, ai không:

  • Phúc cho ngươi, bây giờ đang nghèo khó.
  • Khốn cho ngươi, bây giờ đang giàu có.
  • Phúc cho ngươi bây giờ phải đói khát.
  • Khốn cho ngươi bây giờ được ăn uống no nê. . . vân vân. . .


Đức Giêsu không chúc lành cho người nghèo cũng không lên án người giàu mà Chúa trực tiếp nói với mỗi người chúng ta (you, là anh, là chị, là ngươi là chính tôi.. . ) và ngay bây giờ đang đói hay đang no, đang khóc hay đang cười ?

Đức Giêsu cảnh giác về một sự lừa dối, một sự phỉnh gạt (deception) của thế gian là đam mê của cải, đam mê ăn uống, đam mê thú vui vật chất, muốn được ca ngợi mà quên đi sự tín thác vào Chúa, làm suy giảm đi niềm tin và hy vọng vào cuộc sống vĩnh cửu.

Khốn cho tôi là kẻ đang vui cười vì thấy đời đẹp quá, đầy đủ quá, thoả mãn với những gì tôi đang mong ước. Don’t worry, be happy! mà quên đi mình đang trên con đường lữ thứ trần gian, quên đi những những kẻ chung quanh đang phải đói rách lầm than.

Thiên Chúa có thể làm đảo ngược những ước mơ, những kỳ vọng của tôi, những gì mà thế gian ban tặng và tôi đã hài lòng về nó.

Tôi cảm nghiệm rằng, Chúa đang ơ với tôi, với con người thực của tôi với đầy tham vọng, muốn được giàu sang, phú quý, thành công, thịnh vượng.

Tôi cũng cảm nghiệm rằng Chúa thấu rõ cái nghèo, cái khổ, những lo âu dằn vật, những thất bại ê chề, ngay cả tội lỗi của tôi nữa. Đó cũng là con người thật của tôi.

Tôi cảm nghiệm rằng Chúa đang đứng bên tôi, nơi đồng bằng, ngang vai với tôi, nơi tôi đang mang thương tích, nơi tôi đang vật lộn với đời để tìm miếng cơm manh áo, nơi tôi đang chiến đấu để gìn giữ đức tin.

Tôi cảm nghiệm rằng tôi có thể sờ đến Người và được Người sờ đến tôi để chữa lành tôi và tôi đặt hết tin tương ơ nơi Người.

Trong quyển nhật ký của người đàn bà, nuôi mẹ già bệnh hoạn, có mấy giòng như sau: Tôi thật có phúc được đền đáp phần nào công ơn của mẹ. Tôi thật có phước được ơ gần bên mẹ trong những ngày cuối của cuộc đời bà. Được nhìn lần cuối nụ cười héo hắt nơ trên môi mẹ. Được nghe tiếng nói phều phào: Mẹ thương con. Tôi được Chúa chúc phúc mỗi lần tôi thay tả cho mẹ.Tôi được chúc phúc mỗi lần tôi đút muổng cháo cho mẹ và tôi được diễm phúc được khóc khi mất mẹ!

Lời của Đức Kitô trên núi nơi Matthêu hay ơ dưới đồng nơi Luca hàm chứa trong cái vui có cái buồn, bên kia nụ cười là nước mắt, bên kia giàu sang sung túc là nghèo đói, túng thiếu, bên kia hân hoan, khen thương là bị lạm dụng, chế diêu, bắt bớ tù đày. Nhưng tôi cảm nghiệm rõ ràng rằng quyền năng và sức mạnh của Chúa, sự hiện diện của Chúa rõ ràng nhất mỗi khi tôi tôi làm một việc lành, dù là rất bé nhỏ. Khi tôi giúp đơ một người nào đó trong cơn hoạn nạn, qua ánh mắt, người đó như thầm nói với tôi: Đức Giêsu đang ơ với bạn, tôi đã gặp Đức Giêsu nơi bạn.

Các bạn thân mến, Thiên Chúa có thể làm nhiều hơn nữa với chúng ta và qua chúng ta nếu chúng ta mơ rộng lòng mình hơn nữa cho Người.

Hạnh phúc thật không gặp được nơi giàu sang phú quý, trong các bữa ăn thịnh soạn, trong các trận cười thâu đêm hay trong những lời khen tặng của người đời mà hạnh phúc thật chỉ tìm được nơi tín thác vào Chúa và làm công việc của Chúa là biết yêu thương (loving) biết săn sóc (caring) chữa lành (healing) biết chia sẻ (sharing) và biết tha thứ (forgiving).

Phúc thay cho các goá phụ vất vả nuôi đàn con dại và dạy cho chúng biết mến Chúa yêu người.

Phúc cho những đứa con đang lo chăm sóc cho cha mẹ già bệnh hoạn thay vì đưa các ngài vào nursing homes.

Phúc thay cho những người cha biết dành thì giờ với con cái thay vì đi tìm những thú vui hoan lạc cho riêng mình.

Phúc cho những ai biết chia sẻ những gì mình đang có, tinh thần cũng như vật chất, cho kẻ khác khi cần.

Phúc cho những ai tín thác vào Chúa và dõi theo đường lối của Người.

Họ như cây được trồng bên suối nước mà Tiên tri Jeremia đã nói trong bài đọc 1, cành lá sum sê bốn mùa tươi tốt và không ngừng trổ sinh hoa trái.

Để kết thúc bài suy niệm hôm nay, tôi xin mượn lời Thánh Phao-lồ trong bài đọc hai: Nếu chúng ta không đặt hết tin tương vào Đức Kitô mà chỉ tin tương vào đời nầy mà thôi thì chúng ta là kẻ đáng thương hại nhất trên cõi đời nầy.

Xin Chúa chúc lành cho mỗi người chúng ta./.