Chúa nhật 5 Thường niên C

Bài Tin mừng hôm nay tường thuật về mẻ cá lạ lùng mà Phê-rô và các bạn được chứng kiến. Ðây không phải chỉ đơn thuần là một phép lạ lớn lao cho ta ngưỡng phục quyền năng của Thiên chúa. Nhưng qua dấu lạ này, Ðức Giê-su còn muốn mời gọi ta ra khơi truyền giáo. Và qua tiến trình của phép lạ, Ðức Giê-su đã áp dụng một chương trình đào tạo các môn đệ, đặc biệt là Phê-rô, người đứng đầu các môn đệ. Chương trình đào tạo này gồm 4 điểm.

Ðiểm thứ nhất là cảm nghiệm về sự nghèo nàn của bản thân. Phê-rô và các bạn đang giặt lưới. Các ông mệt mỏi sau một đêm thức trắng vật lộn với biển khơi. Tâm trạng các ông chán nản sau thất bại chua cay não nề. Thế mà giờ đây, Ðức Giê-su lại bảo các ông ra khơi. Ra tận chỗ nước sâu. Nước sâu là chỗ nguy hiểm. Nước sâu là chỗ Phê-rô đã gặp thất bại. Ðức Giê-su muốn Phê-rô trở lại chỗ nước sâu để nhận thức rõ sự vô tài bất lực của bản thân. Ðức Giê-su muốn Phê-rô nhìn rõ những thất bại để ông biết khiêm nhường. Khiêm nhường là bài học đầu tiên Ðức Giê-su muốn gửi đến các môn đệ của Người.

Ðiểm thứ hai là cảm nghiệm về sự cao cả của Thiên Chúa. Người tông đồ phải làm chứng về Thiên Chúa. Muốn làm chứng phải có kinh nghiệm. Ai chưa từng gặp được Thiên Chúa, chưa từng tiếp xúc với Người thì không thể làm chứng về Người. Trong những trường hợp đặc biệt, Thiên Chúa thường chủ động tỏ mình ra. Chúa tỏ mình ra cho Mô-sê trong bụi gai cháy đỏ. Chúa tỏ mình ra cho thánh Phao-lô qua làn ánh sáng chói lọi trên đường đi Ða-mát. Hôm nay Chúa tỏ mình ra cho Phê-rô qua mẻ lưới lạ lùng. Lập tức Phê-rô nhận biết sự cao cả, sự thánh thiện của Chúa. Sợ hãi vì thấy mình tội lỗi, Phê-rô vội quì xuống xin Chúa rời xa. Phê-rô đã sống bên cạnh Chúa. Ông đã được tiếp xúc với Chúa. Ông đã cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả của Chúa. Sau này ông đi rao giảng chỉ là để kể lại những gì ông đã mắt thấy tai nghe.

Ðiểm thứ ba trong chương trình đào tạo môn đệ của Chúa đó là sự vâng lời tuyệt đối. Phê-rô hẳn là rất ngạc nhiên khi Ðức Giê-su bảo ông ra khơi đánh cá, lại còn chỉ rõ nơi thả lưới. Không ngạc nhiên sao được khi Phê-rô là người miền biển trong khi Ðức Giê-su là người miền núi. Phê-rô làm nghề chài lưới lâu năm kinh nghiệm trong khi Ðức Giê-su chỉ làm nghề thợ mộc. Thế mà khi Ðức Giê-su bảo ông thả lưới bên phải thuyền, ông đã tăm tắp làm theo. Phê-rô đã vâng lời tuyệt đối. Phê-rô đã học được thái độ vâng lời của người môn đệ. Ông đã thành công. Ông đã thấy kết quả rõ ràng. Và Chúa đã đặt ông làm tông đồ trưởng.

Ðiểm sau cùng mà Chúa muốn người môn đệ phải có đó là sẵn sàng ra đi. Ra đi là một thái độ liều lĩnh. Vì vượt qua những khoảng không gian vật lý cheo leo. Ra khơi là chấp nhận đối đầu với phong ba bão táp.

Vượt qua những khoảng không gian vật lý đã khó. Vượt qua những khoảng không gian tâm lý còn khó hơn. Ra đi là bỏ nơi an toàn để đến nơi bấp bênh. Ra đi là bỏ nơi quen biết để đến nơi xa lạ. Lên đường truyền giáo là bỏ lại tất cả: gia đình, thuyền bè, chài lưới. Bỏ cả nghề nghiệp cũ đã thành thạo để bắt tay vào nghề mới còn chập chững. Bỏ lưới cá để chài người.

Nhưng khó nhất chính là ra khỏi chính mình. Dù có đi xa ngàn dặm nhưng vẫn giữ những thói tật xưa cũ thì người ta vẫn còn ở khởi điểm. Muốn lên đường người môn đệ phải ra khỏi tính tự ái tự mãn của mình. Ra khỏi những quan niệm xưa cũ hẹp hòi. Ra khỏi những ảo tưởng viễn vông. Ra khỏi thói ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.

Khi đã từ bỏ tất cả, người môn đệ sẽ trở nên hoàn toàn nghèo nàn. Gia tài chỉ có niềm cậy tin phó thác hoàn toàn vào Ðấng kêu gọi ta. Vũ khí chỉ có lòng vâng phục tuyệt đối vào Ðấng sai ta.

Mỗi người đang được Chúa huấn luyện. Bao lâu ta chưa cảm nghiệm được sự hèn kém của bản thân, chưa cảm nghiệm được sự thánh thiện cao cả cũng như tình yêu của Thiên Chúa, chưa có niềm vâng phục tuyệt đối, chưa ra đi trong tự do và khó nghèo, ta vẫn chưa thực sự trở thành môn đệ của Chúa. Chưa được đào tạo kỹ lưỡng mà đã làm việc thì phần thành công chắc chắn sẽ ít hơn phần thất bại.

Lạy Chúa, xin hãy dạy bảo con theo đường lối của Chúa. Amen

Gợi Ý Để Chia Sẻ

1- Bạn có tuyệt đối vâng lời Chúa trong mọi hoàn cảnh không ?

2- Bạn có cảm nghiệm về sự vô tài bất lực của mình không ?

3- Bạn đã ra đi khỏi chính mình chưa ?