ĐỂ CÁI MẤT ĐI TRỞ THÀNH CÁI ĐÁNG YÊU

Có một lão ông

lúc xe lửa đang chạy,

vì không cẩn thận

nên một chiếc giày mới mua rớt bên ngoài cửa sổ,

những người chung quanh đều lấy làm tiếc rẻ.

Không ngờ,

ông lão ấy lập tức đem chiếc giày còn lại quăng ra ngoài cửa sổ,

khiến cho mọi người hết sức kinh ngạc.

Ông lão giải thích :

“Chiếc giày này, dù cho nó quý đến mấy

thì đối với tôi cũng là vô dụng,

nếu có người nhặt được đôi giày này thì có thể mang được !”


Hiển nhiên,

hành vi của ông lão đã có giá trị trong phán đoán :

khư khư bảo thủ, chi bằng từ bỏ quả đoán.

Chúng ta đều có một thứ quan trọng nào đó,

mà mất đi,

thì phần lớn ở trong tâm chiếu xuống một bóng đen.

Truy cứu nguyên nhân của nó

là vì chúng ta hoàn toàn không điều chỉnh trạng thái của tâm hồn,

đối diện với sự mất mát,

mà trong tâm không thừa nhận sự mất mát

thế là ngập sâu xuống không ngoi lên được và nó đã không tồn tại.

Trên sự thật,

Vì bị mất mát mà ảo não, chi bằng nhìn thẳng vào hiện thực,

đổi một góc độ, cần một vấn đề :

có lẽ cái anh bị mất đi, thì chính người khác lại được nó.

Fuskin đã viết trong một bài thơ :

“Tất cả đều là tạm thời, tất cả đều mất đi,

để cái mất đi trở thành cái đáng yêu”.


Có lúc,

cái mất đi không nhất định là thương đau,

nhưng trở thành một thứ rất đẹp;

mất đi không nhất định là mất mát,

nhưng cũng có thể là dâng hiến.

Chỉ cần chúng ta ôm nó, tích cực lạc quan

thì cái mất đi cũng sẽ trở thành cái đáng yêu...

------------------

Sr. Bùi Thị Sen sưu tầm (tiếng Hoa)

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, dịch.