ĐẠO HIỆU SÚC SINH

Thái uý Đảng rất vụng về.

Một lần nọ, có người gởi thư đến nói : “Ngẫu nhiên có nó đi, mượn một đoàn tuấn túc”.

Thái uý rất kinh ngạc nói : “Ta chỉ có hai cái chân, nếu cho nó mượn thì ta làm sao mà đi ?”

Thuộc hạ nói với ông ta : “Lời nói trong thư là xin mượn ngựa của ngài, “tuấn túc”chỉ là cách nói tôn trọng mà thôi”.

Thái uý cười nói : “Ngày nay đạo không giống nhau, té ra đây là một loại súc sinh mà cũng có một đạo hiệu”.

(Quảng Tiếu phủ)

Suy tư :

Con người ta ai cũng thích được nổi tiếng, nổi tiếng rồi thì muốn được người ta coi trọng mình cho nên đặt ra cho mình một cái “hiệu”...

Có những bác sĩ được dân chúng thêm cho cái đạo hiệu là “bác sĩ mát tay” bởi vì chữa bệnh cho ai thì người ấy đều lành bệnh; có những thầy giáo được học trò đặt cho cái hiệu là “ông thầy đục” vì ông thầy này hay đục (đánh) học trò, có người có số đào hoa nhưng lợi dụng tình cảm của các cô gái thì người ta đặt cho cái đạo hiệu là “kĩ sư đào mỏ”, vân vân và vân vân...

Cái “đạo hiệu” nó phù hợp với việc làm và cuộc sống tốt hau xấu của người có “đạo hiệu”.

Cái đạo hiệu của tôi là linh mục, là tu sĩ, là giáo dân, nếu một ngày nào đó có người gọi tôi là “linh mục say xỉn”, “ông thầy cờ bạc”, “bà sơ chằn tinh” thì thật đáng thương cho tôi và tội nghiệp cho Chúa Giêsu cũng như Hội Thánh của Ngài lắm vậy...