MIỆNG VÀ CHÂN TRANH CHẤP

Chân nói với miệng : “Trên thế giới không có gì dễ tham lam cho bằng mày, ta đi lui đi tới rất là khổ cực để tìm thức ăn, thì đều bị mày ăn hết”.

Miệng trả lời : “Không nên tranh chấp, tôi không ăn thì anh cũng không thể bước đi, phải không nào ?”

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Miệng không ăn thì chân sẽ không thể bước đi vì đói meo, chân không chạy tới chạy lui kiếm thức ăn thì miệng cũng đành chịu...đói vậy.

Giáo xứ là thân thể mầu nhiệm nho nhỏ của Chúa Kitô, cho nên giáo xứ cũng có những cái chân cái tay cái miệng.v.v... để bổ túc cho nhau mà sống.

Thấy một cô gái mô-đen vào ca đoàn thì mấy người có tiếng là đạo đức xầm xì phê bình : “Nó mà hát với hò gì, đến ngựa thì có” ; thấy có anh thanh niên thích uống rượu được cha sở mời vào trong ban khánh tiết của giáo xứ thì những người ấy nói to nói nhỏ : “Cha sở không biết nó hay sao, cái mặt thằng ấy mà làm được gì, vào để say xỉn thì có...”

Ai cũng có khuyết điểm và ai cũng có ưu điểm, cái quan trọng là chúng ta có vui vẻ chấp nhận những khuyết điểm của người anh em chị em hay không mà thôi.

Trong cộng đoàn mỗi người có một cái hay riêng mà người khác không có, mỗi người có một vẻ đẹp riêng không giống nhau, nhưng cái hay hoặc vẻ đẹp ấy thì đều để làm cho cộng đoàn ngày trưởng thành và thăng tiến hơn, cho nên không có gì phải phân bì trach chấp nhau cái hơn thua ấy...