KHÔNG CẦM KHÔNG THÚ
Phượng hoàng mừng lễ thọ, trăm con chim đến triều bái, có con dơi sống lẻ loi không đến.
Phượng hoàng trách mắng : “Địa vị của ngươi là ở trong tay ta, tại sao ngạo mạn vô phép ?”
Con dơi trả lời : “Tôi có chân thuộc loại thú, tại sao lại đến triều bái ông ?
Qua được một trận thì kì lân tổ chức sinh nhật, trăm thú đều đến chúc mừng, con dơi vẫn cứ không đi, kì lân cũng trách cứ nó.
Con dơi nói : “Tôi có cánh thuộc loại cầm, tại sao lại đến chúc mừng ông ?”
Sau đó, kì lân và phượng hoàng hội kiến với nhau, thảo luận đến vấn đề này thì ta thán quá trời : “Nếu hôm nay phong khí trên thế gian này quá xấu, mà sinh ra loại không thú không cầm này, thì thật là không thể chịu nổi nữa !”
(Tiếu phủ)
Suy tư :
Con dơi nói mình là loài thú vì không phục con phượng hoàng hách dịch, nó cũng chịu không nổi cái “bề trên” của con kì lân nên nói mình là loài cầm.
Con phượng hoàng thua lí con dơi vì con dơi nói mình có chân thuộc loại thú, con kì lân cũng “nhức óc” vì con dơi nói mình có cánh thuộc loài cầm...
Thực ra vấn đề ở chổ là nếu con phượng hoàng không ỷ ta đây là vua của loài chim, và con kì lân không hạch hỏi thì con dơi sẽ vui vẻ đến mừng thượng thọ của phượng hoàng và sinh nhật của kì lân.
Con người ta quý trọng hơn loài cầm thú rất rất nhiều và do đó cũng rất dễ dàng thông cảm với nhau hơn, bởi vì con người có một quả tim biết thông cảm và yêu thương, nhưng quyền hành, danh vọng và vật chất đã làm cho một số người trở thành phượng hoàng, kì lân để hạch sách và hạ bệ những người thấp cổ bé họng, do đó mới có đấu tranh và chiến tranh...
Không ai thích mình trở thành loài thú hay loài cầm, nhưng ai cũng mong muốn và thích người khác đối xử với mình đúng với nhân phẩm của một con người, dù người ấy là ông vua hay bà chúa, bởi vì họ cũng là một con người nhưmọi người...
Phượng hoàng mừng lễ thọ, trăm con chim đến triều bái, có con dơi sống lẻ loi không đến.
Phượng hoàng trách mắng : “Địa vị của ngươi là ở trong tay ta, tại sao ngạo mạn vô phép ?”
Con dơi trả lời : “Tôi có chân thuộc loại thú, tại sao lại đến triều bái ông ?
Qua được một trận thì kì lân tổ chức sinh nhật, trăm thú đều đến chúc mừng, con dơi vẫn cứ không đi, kì lân cũng trách cứ nó.
Con dơi nói : “Tôi có cánh thuộc loại cầm, tại sao lại đến chúc mừng ông ?”
Sau đó, kì lân và phượng hoàng hội kiến với nhau, thảo luận đến vấn đề này thì ta thán quá trời : “Nếu hôm nay phong khí trên thế gian này quá xấu, mà sinh ra loại không thú không cầm này, thì thật là không thể chịu nổi nữa !”
(Tiếu phủ)
Suy tư :
Con dơi nói mình là loài thú vì không phục con phượng hoàng hách dịch, nó cũng chịu không nổi cái “bề trên” của con kì lân nên nói mình là loài cầm.
Con phượng hoàng thua lí con dơi vì con dơi nói mình có chân thuộc loại thú, con kì lân cũng “nhức óc” vì con dơi nói mình có cánh thuộc loài cầm...
Thực ra vấn đề ở chổ là nếu con phượng hoàng không ỷ ta đây là vua của loài chim, và con kì lân không hạch hỏi thì con dơi sẽ vui vẻ đến mừng thượng thọ của phượng hoàng và sinh nhật của kì lân.
Con người ta quý trọng hơn loài cầm thú rất rất nhiều và do đó cũng rất dễ dàng thông cảm với nhau hơn, bởi vì con người có một quả tim biết thông cảm và yêu thương, nhưng quyền hành, danh vọng và vật chất đã làm cho một số người trở thành phượng hoàng, kì lân để hạch sách và hạ bệ những người thấp cổ bé họng, do đó mới có đấu tranh và chiến tranh...
Không ai thích mình trở thành loài thú hay loài cầm, nhưng ai cũng mong muốn và thích người khác đối xử với mình đúng với nhân phẩm của một con người, dù người ấy là ông vua hay bà chúa, bởi vì họ cũng là một con người nhưmọi người...