ĐÁNH RƠI ĐẾ GIÀY

Có một thợ làm giày đã nhiều năm làm giày cho người ta, nhưng chỉ dùng qua có một đế giày mà thôi. Số là giày của ông ta mà mang ra khỏi nhà thì nhất định phải rớt đế.

Có một lần, ông ta đứng chực chờ sau lưng khách, đợi cho đế giày rớt xuống, thì lập tức nhặt lại để huề vốn.

Một hôm, ông ta cùng theo khách về đến nhà nhưng vẫn không thấy đế giày rớt xuống, ông ta rất thất vọng, nói : “Vốn của ta đã cụt rồi”.

Ông ta mặt mày ủ dột trở về nhà, vừa về đến hiệu giày thì nhìn thấy đế giày. Té ra là đế giày đã rớt trong nhà từ trước !

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Có những tiệm vàng bạc hay làm thiếu cân lượmg của khách hàng, có những tiệm ăn treo đầu dê bán thịt chó, có những người miệng nói “yêu thương” nhưng hành động thì như kẻ thù...

Đa số là người ta thích đến những tiệm có người công giáo làm chủ, bởi vì người ta đều biết người Kitô hữu có một tâm hồn rất ngay thẳng và công bằng không hề lừa dối ai, đó là một nét son của người công giáo.

Có một vài người Kitô hữu cũng “treo đầu dê bán thịt chó” khi họ khoác trên mình cái nhãn hiệu công giáo, nhưng trong cuộc sống thì y như là người không có niềm tin vào Chúa, những người này thường ăn to nói lớn nhưng không muốn bắt tay vào việc, họ thường chỉ trích những người đạo đức là giữ đạo bên ngoài nhưng chính họ là những người rất coi trọng hình thức “treo đầu dê”, nhưng lòng dạ thì “bán thịt chó” mà không biết xấu hổ với lương tâm.

Người Kitô hữu nếu đánh mất cái bản chất Kitô hữu trong tâm hồn của mình, thì cũng giống như người thợ tham lam làm đế giày dỏm mau rớt ra khỏi chiếc giày vậy !