Chúa nhật 3 Thường niên C

Lc 1,1 -21

Thưa quý vị,

Khi khởi sự năm phụng vụ C, tức Chúa nhật 1 mùa vọng, chúng ta tập trung nghe Phúc Âm Luca. Một Tin Mừng đầy đủ nhất trong ba Tin Mừng nhất lãm, nó là bảng tổng hợp thánh Matthêu, Marcô và cuộc điều tra cẩn thận của thánh nhân. Nhưng từ ấy đến nay phải phân tán vì những ngoại lệ trích sách Tin Mừng khác. Hôm nay chúng ta lấy lại khí thế ban đầu, gọi là năm Luca. Bởi lẽ cho đến hết năm, các bài đọc đều trích từ thánh nhân, theo một thứ tự ngăn nắp trước sau. Do đó, Tin Mừng chúa nhật này bắt đầu bằng một đoạn dẫn nhập và lời giảng đầu tiên của Chúa Giêsu tại hội đường Nadarét. Chúng ta đang ở trong giai đoạn khởi sự sứ vụ công khai của Ngài và một ý nghĩa nào đó, của Hội Thánh, của mỗi người tín hữu. Riêng đối với Giáo Hội Việt Nam thì cũng là khởi đầu năm thánh truyền giáo, kỷ niệm 470 năm Đức Tin đến với đất nước và con cháu Lạc Hồng.

Tôi phải thành thật thú nhận khi liếc qua bài Tin Mừng, tự nhiên có cảm giác “khổ lắm, biết rồi”. Tôi đã rao giảng nó cách đây ba năm, đúng hơn, nhiều năm trước, vào những năm C. Ở vị trí nhà thuyết giảng đồng thời là kẻ thờ phượng Chúa, tôi bối rối không hiểu còn điều chi mới mẻ để chia sẻ với thính giả? Trái tim, trí óc, lòng muốn còn rung động khi đọc bài Tin Mừng quá quen thuộc này nữa không? Với bổn phận giảng thuyết tôi có thể tìm ra những điểm tiếp cận mới cho năm này? Liệu tôi còn tâm huyết để đi trọn con đường? Quý vị nào cùng cảnh ngộ, xin chung lời cầu khẩn Thần Khí Chúa soi sáng.

Chí ít, tôi tìm ra một nhân vật cùng hoàn cảnh, đó là thánh Luca. Chúng ta nghe ông tâm sự: “Thưa ngài Thêôphilô đáng kính, có nhiều người đã ra công soạn bản tường thuật những sự việc đã được thực hiện giữa chúng ta…” Nghĩa là những điều ông sắp viết không có gì mới mẻ, mọi sự đã được soạn thảo cả rồi, độc giả đã quen với những điều ấy. Tuy nhiên ông vẫn quyết định viết theo thứ tự, ngõ hầu Thêôphilô ngộ ra tính chân thật của những biến cố đó, chứ không phải dối trá bịa đặt. Ở đây, cũng có điểm mới, đó là tính vững chắc của Phúc Âm. Liệu cộng đoàn thánh Luca đã thuộc lòng câu chuyện của Chúa Giêsu chưa? Có đúng nó đã mất tính thời sự và chỉ còn là tranh ảnh treo tường, không mấy ai chú ý trong cuộc sống vội vã hàng ngày?

Thực ra, trong giai đoạn đầu của Phúc Âm Luca, chúng ta khởi sự một hành trình. Hành trình sẽ đem độc giả đến những nơi xa lạ, gặp những người không quen, nhiều linh hồn thực sự thiếu thốn đang tìm kiếm chân lý và cuộc sống thiêng liêng, kẻ khác chỉ là thân hữu, bạn bè giúp sức trên đường đi. Phần đông là thù nghịch. Họ ném nghi ngờ, vật cản trên lối tiến. Tuy nhiên, chúng ta sẽ biến đổi khi đi hết con đường. Chuyện của ông sẽ nuôi dưỡng tâm linh chúng ta và giải quyết nhiều khó khăn, thắc mắc nảy sinh từ cuộc sống. Ba năm qua, mọi sự đã thay đổi nhiều, mặc dù nếp sống của chúng ta dường như vẫn theo lối cũ, chẳng có chi khác thường.

Một điều chân thật: Lời Chúa không bao giờ bế tắc, tù đọng, nhưng luôn tuôn chảy. Nó không phải là chuyện ngày xưa, xảy ra từ lâu lắm như các chuyện cổ tích. Mặc dù văn phạm trong Phúc Âm đang ở thì quá khứ “đã”. Nhưng thực chất là chuyện hiện tại. Nó “đang” cần cho những tâm hồn theo Chúa Giêsu đích thực. Họ cần nghe Lời Chúa và gẫm xem các việc Người làm. Nếu như “đã” thì làm thế nào “thấm” được? Cho nên, ai đó cảm thấy năm phụng vụ C này là chuyện “khổ lắm biết rồi nói mãi” (Déja vu, all over again) thì xin ăn chay, cầu nguyện Thánh Linh Chúa để Ngài ban phước lành trước khi khởi sự hành trình. Thực ra trong năm Luca, chúng ta đi hành hương hơn là du lịch, cầu nguyện hơn là tìm thú vui chơi. Trên đường chúng ta sẽ nghỉ ngơi và suy gẫm. Như những người hành hương đạo đức khi xưa, chúng ta cùng tiến bước về thánh địa. Khởi sự mỗi chặng đường đi người ta có thói quen cầu xin phước lành. Cũng vậy khởi sự một năm phụng vụ mới, chúng ta cần ơn Thánh Linh để hoàn tất hành trình. Để rằng mọi người sẽ có sức sống mới, nhiệt huyết mới, phấn khởi mới ngõ hầu cùng nhau tiến tới trong đức tin. Mỗi ngày theo quy luật tự nhiên, vạn vật đổi mới, thì mỗi ngày theo quy luật sự sống, con người cần tiến tới. Không tiến tới, hoá thạch, là phản tự nhiên, phản siêu nhiên. Cho nên khi nghe Chúa Giêsu tuyên bố: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi…” chúng ta phải cầu xin Thánh Linh ngự trên mỗi người, đổi mới mỗi người, sai chúng ta đi rao giảng Lời Chúa. Đó là nhiệm vụ phải chu toàn, nếu muốn làm môn đệ Ngài, ngoài ra là dối trá. Hiện thời, chúng ta suy gẫm sâu xa hơn về Tin Mừng chu kỳ C, chúng ta khẩn nài Thiên Chúa đốt lửa sốt sắng trong lòng mình. Thần Khí Chúa sẽ ngự trong mỗi con tim để chúng ta đủ nhiệt tâm gieo vãi Lời Chúa cho thế gian, đang lầm lạc, đói khát chân lý và phần rỗi cho linh hồn mình. Ôi lạy Chúa Thánh Thần, xin giúp chúng con cảm nghiệm được lửa Lời Chúa và đam mê rao giảng Nước Trời “thuận tiện cũng như không thuận tiện”. Khi lãnh phép thanh tẩy, mọi tín hữu đều được kêu gọi công bố “Tin Mừng” cho khắp thế gian bằng lời nói việc làm. Xin đừng để lu mờ ơn gọi đó, nhưng ngày càng sáng tỏ và thôi thúc. Phúc Âm hôm nay nhắc lại mệnh lệnh rao giảng cho mỗi người. Theo thánh Luca Chúa Giêsu còn sai 72 môn đệ, ngoài 12 tông đồ, đi khắp các làng mạc Palestine rao giảng Nước Trời.

Xin lưu ý, bài đọc 3 hôm nay cho thấy rõ sự thật trong toàn bộ Phúc Âm thánh Luca: Sứ vụ của Chúa Giêsu hoàn toàn đặt dưới tác động của Chúa Thánh Linh: “Thần Khí Chúa đậu trên tôi, Ngài sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”. Thánh Gioan Tiền Hô xác nhận: “Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa”. Sau đó là một loạt những công việc yêu thương Chúa Giêsu thực hiện trên toàn cõi Giuđêa dưới sự thúc giục của Chúa Ba Ngôi. Các hình ảnh Chúa dùng để rao giảng cũng mang đặc trưng Năm Hồng Ân mà người Do Thái quen thuộc. Những điều kẻ nghèo khó, người khốn khổ, kẻ tù đày, bị áp bức mong mỏi suốt cuộc đời, thì nay đã trở nên hiện thực nơi Đức Giêsu. Họ được giải phóng, chữa lành, nghe Tin Mừng. Như vậy Năm Hồng Ân, năm được Thiên Chúa chấp nhận, thực tế đã khai mở và được công bố cho toàn thể địa cầu. Điều chỉ là giấc mơ, niềm hy vọng trong trái tim dân tộc Israel thì nơi Đức Kitô đã trở thành thực tế. Khoảng trống rỗng trong lịch sử nhân loại nay được lấp đầy bằng sự hiện diện của Chúa Cứu Thế. Thực ra, những điều nghe trong bản văn quá khứ, chúng ta phải hiểu hiện tại. Nội dung của nó là cho ngày nay. Ai hiểu nó chỉ trong lịch sử đã qua thì hoàn toàn sai lầm. Lời Chúa không phải cho kẻ chết, mà chủ yếu cho người sống, uốn nắn và dạy bảo linh hồn nên hoàn thiện. Bài diễn văn công bố sứ vụ thiên sai công khai của Chúa Giêsu cũng không phải dành cho tương lai, một ngày nào đó, thế giới bị quên lãng của nghèo đói, khổ cực sẽ được nhìn ra và nhu cầu được thoả mãn, sửa chữa. Đúng hơn, Ngài phán bảo chúng ta bây giờ. Những sai lầm của thế giới hiện nay cần được sửa chữa, những điều lành thánh cần được thăng hoa, nhân rộng. Hơn nữa Ngài không chỉ nói về thế giới vô hình mà cả thế giới hữu hình. Ngài tuyên bố Năm Hồng Ân cho tất cả mọi loài, mọi vật. Hình ảnh Năm Hạnh Phúc có trong sách Lêvi ký đoạn 25, câu 8 đến 55. Người Do Thái nào cũng thuộc lòng và hiểu rõ ý nghĩa của nó, không thể nhầm lẫn. Thánh Luca khi viết những dòng này đã tra hỏi kỹ lưỡng “nhiều người”, cho nên tư tưởng của ông là chính xác và cụ thể, không tưởng tượng viển vông: “Có nhiều người đã ra công tường thuật những sự việc đã được thực hiện giữa chúng ta. Họ viết theo những điều mà các người đã được chứng kiến ngay từ đầu… kể lại cho chúng ta… mong ngài nhận thức được rằng giáo huấn ngài học hỏi là vững chắc.” Chẳng còn gì rõ ràng hơn! Hết chỗ để nghi nan bài bác.

Cho nên vào thời điểm người ta tâm linh hoá quá đáng Kinh Thánh, làm cho nó trở nên linh thiêng, tối tăm, thì chúng ta cần coi lại. Chúa Giêsu tuyên bố cuộc giải phóng toàn diện của Năm Hồng Ân: Kẻ què đi được, người mù sáng mắt, kẻ bị giam cầm được tự do. Không phải chỉ trên bình diện tinh thần mà còn cả vật chất. Vì thế mọi hình thức áp bức, kìm kẹp, bất công trong Giáo Hội phải bị loại trừ. Nhân phẩm con người phải được tôn trọng triệt để bất cứ ở đâu, tuổi nào, trẻ cũng như già, con nít cũng như người lớn. Phá thai là một trọng tội phạm đến sự sống con người. Tước bỏ quyền tự do, hạnh phúc người khác phải được coi là tội bất công. Chúa Giêsu nói về thời của Ngài và sự giải phóng do Ngài đem lại cho dân chúng, cho toàn thể thế giới. Thánh Luca áp dụng nó nơi cộng đoàn của mình và chỉ ra tinh thần giải phóng và tự do đang tiến hành trong Hội Thánh, kêu gọi mọi thành phần góp tay, chung sức xây dựng lợi ích chung, ngõ hầu Nước Thiên Chúa được tỏ hiện rõ nét trước mặt chư dân. Ngày nay cũng vậy, những điều Chúa công bố trong sứ vụ của Ngài, phải được thi hành trong các Giáo Hội, để biểu lộ Ngài đang hiện diện. Theo truyền thống, vị Tổng Thống mới của Hoa Kỳ, khi lên nhậm chức, đều đọc trước quốc dân bài diễn văn, tường trình công việc tương lai, những dự tính, những chiến thuật chiến lược kinh tế, dân sự, quốc phòng. Bài diễn văn của Chúa Giêsu trong hội đường Nadarét không chỉ trong kỳ hạn của Ngài, mà còn cho toàn thế giới mọi nơi, mọi thời. Nhất là trong đời sống của những kẻ tình nguyện theo Ngài. Chúng ta phải làm rõ những đặc tính ấy bằng lời nói việc làm. Nếu không chỉ là dối trá, lừa đảo bàn dân thiên hạ. Đối với người Hy Lạp, Thần Khí bất định hình mà Chúa Giêsu rao giảng không hiểu được. Họ yêu chuộng cụ thể, trật tự, hài hoà. Nghệ thuật còn lại ngày này của họ chỉ rõ điều đó. Nhưng chính Thánh Thần và lửa bất định hình của Chúa Giêsu lại mạnh mẽ nói lên tự do của ơn thánh. Chúng ta có nhiệm vụ làm thế nào cho thế giới ngày nay hiểu. Chính tính chất vô định của Thánh Linh mà nhân loại được giải phóng khỏi áp bức, bất công.

Ước chi năm phụng vụ C, Chúa Giêsu làm cuộc hành trình lên Giêrusalem, theo như thánh Luca kể lại, cho thấy những dấu chỉ cụ thể Ngài tuyên bố, trở nên Tin Mừng cho thế giới hôm nay. Xin cho chúng ta, những người tin kính và rao giảng Nước Đức Chúa Trời, được tràn đầy Thần Khí, miệng lưỡi tự do, lòng trí sốt sắng, công bố cho toàn thế giới: Họ được giải phóng theo tuyên ngôn của Chúa Giêsu tại hội đường Nadarét. Ngõ hầu cùng nhau sống hạnh phúc, thánh thiện suốt Năm Hồng Ân Luca. Amen.