54. CÂY DÂU SINH CÂY MẬN.
N2T

Có một người tên là Trương Trợ, lúc trồng hoa màu ở trong ruộng thì phát hiện một cây mận, định là sẽ nhổ đi, tình cờ nhìn thấy trong lổ hổng của cây dâu rỗng ruột có một ít đất, bèn đem cây mận trồng ở trong đó, tưới thêm chút nước.
Về sau, có người nhìn thấy trên cây dâu mọc ra một cây mận lớn thì rất kinh ngạc, liền bắt đầu đồn cho nhau, vừa đúng lúc có một người bị đau mắt, sau khi hướng lên cây mận cầu khẩn, thì mắt liền bớt đau.
Cứ như thế, anh một tiếng tôi một tiếng phụ họa đồn rằng: “Thần cây mận có thể làm cho người mù được thấy ánh sáng”. Gần xa dông động, dưới cây xe cộ hàng trăm hàng ngàn, mọi người ùn ùn kéo đến dâng đồ cúng tế, thịt rượu trong chốc lát chất thành núi nhỏ.
Thời gian cách một năm sau, Trương Trợ đi xa trở về, nhìn thấy tình hình như thế không khỏi cảm thấy nực cười, nói:
- “Cây này có thần linh gì chứ ? Chẳng qua là tôi tự ý trồng nó ấy mà”.
Thế là thuận tay chặt quách nó.
(Sưu Thần kí)

Suy tư 54:
Trên thế gian này, có rất nhiều người vỗ ngực tuyên bố: “Tôi là người vô thần, nghĩa là tôi không tin vào ai cả”, và khi họ tuyên bố như trên, thì họ đã trở thành một con người nói dối vô căn cứ. Nhưng thử hỏi những người “vô thần” ấy có lúc nào họ cầu mong cho mình được bằng an không ? Có lúc nào khi bị cấp trên “đì sói trán”, hay tham nhũng, hối lộ bị ra toà, họ có cầu mong cho họ được bình an tai qua nạn khỏi không ? Có lúc nào trong cuộc sống họ cầu mong cho được làm ăn thuận lợi, có vợ đẹp con ngoan không ?…
Nếu họ trả lời là tôi không cầu mong gì cả, tôi không ước muốn gì cả…, thì chúng ta tạm công nhận họ là người vô thần chính hiệu “con nai vàng”. Bởi vì khi cầu mong, ước muốn, là tự mình tin rằng, “trời” hay một sức mạnh linh thiêng nào đó có thể đổi buồn thành vui, đổi tai nạn thành sự bằng an…
“Ông Trời” đó, sức mạnh linh thiêng nào đó, thì người Công Giáo tin rằng đó chinh là Thiên Chúa, Đấng an bài mọi trật tự trong vũ trụ, Đấng đã vạch đường cho mặt trời đi, ấn định chỗ cho các vì sao, và là Đấng yêu thương con người và vạn vật cách đặc biệt…
Có nhiều tín hữu vào trong nhà thờ, không bái gối chào Đức Chúa Giê-su Thánh Thể, vì họ muốn “chứng tỏ” mình là người có đức tin “trưởng thành”: thờ Chúa trong lòng, coi nhà tạm (nhà chầu) như một biểu tượng đức tin ấu trĩ dành cho mấy bà già, con nít và người “dốt” giáo lý.
Thật tội nghiệp cho đức tin “ trưởng thành” của họ, họ đã trở thành người Pha-ri-siêu kiêu ngạo mà chính họ cũng không biết.
Ôi, buồn thay !!

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư

--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info