SỢ CHÌM XUỐNG SÔNG

Có người nọ bình thường rất sợ nước, trước đây không bao giờ ngồi thuyền.

Có một lần cần phải ngồi thuyền mới có thể qua sông, anh ta sợ rơi xuống nước mà chết, bèn nhờ người ta lấy dây buộc chặt anh ta trên thuyền và dặn đi dặn lại đôi ba lần : “Phải qua đến bờ rồi mới mở dây ra nhé”.

Sau khi đến bờ, anh ta hỏi người bên cạnh : “Lúc trở về có còn ngồi thuyền để qua sông không ?”

Mọi người nói : “Phải qua chứ”.

Người ấy nói : “Nếu vậy thì tôi tình nguyện thêm tiền thuê vài người khiêng luôn cả thuyền, để khi trở về thì đừng có buộc chặt nữa !”

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Không qua cầu, không qua đò, không qua thuyền thì không thể qua sông khô ráo, đó là chuyện đương nhiên của nhân loại.

Không qua đau khổ thì không thể có vinh quang, không qua cái chết thập giá thì không thể phục sinh, đó là chân lí của Kitô giáo, bởi vì chân lí là chính Chúa Giêsu và Ngài đã làm như thế : đã đi qua đau khổ, chết trên thập giá và sống lại vinh quang.

Kitô hữu là những người bước đi theo sau Chúa Giêsu, là những người học nơi Chúa Giêsu cách chịu đau khổ và hi sinh, cho nên cuộc sống của họ cũng toả sáng lên niềm tin yêu trong đau khổ, mĩm cười trong hi sinh và hân hoan trong niềm hi vọng phục sinh với Chúa Kitô.

Người không có đức tin thì coi đau khổ là một sự trừng phạt của ông trời, người có đức tin...nửa chừng thì coi đau khổ là một trừng phạt và sự trừng phạt là thử thách của Thiên Chúa, nhưng người có đức tin thật thì coi sự đau khổ là một ân sủng đặc biệt và là tình yêu của Thiên Chúa dành cho họ, để họ ngày càng trở nên giống Chúa Kitô hơn...

Không ai có thể nên thánh mà không qua đau khổ và thử thách, người hân hoan giang tay đón nhận đau khổ và thử thách vì yêu mến Chúa là người đang bước vào cửa nên thánh vậy !