Chúa nhật 2 Thường niên C
Ga 2,1-11
Thưa quý vị,
Chúng ta đang ở trong những ngày đầu năm 2004. Nhiều người hạ những quyết tâm tốt lành, không phải chỉ về thân hình gầy ốm thêm, tập thể dục thường xuyên, giảm giờ coi truyền hình, nhưng còn về luân lý, hạnh phúc, gia đình. Tỉ như kiên nhẫn hơn, nhiều thời gian cho con cái hơn, làm việc từ thiện xã hội… Nhưng thử hỏi chúng ta giữ lời hứa được bao nhiêu phần trăm? Trong thời buổi xô bồ, công việc dồn dập và ít giờ giấc suy nghĩ, nghỉ ngơi, chúng ta thấy mình chẳng thực hiện được chi hết, lại rơi vào thói quen cũ. Chúng ta đã làm những quyết định đẹp đẽ, canh tân nếp sống, không đi vào vết xe đổ. Nhưng thực tế, hiệu quả không như mình muốn, đâu vẫn hoàn đấy. Khi nhận ra mình thất bại, chúng ta chỉ còn giơ hai tay lên trời ta thán: “Vũ như cẩn! Vũ như cẩn!” (vẫn như cũ).
Cũng còn các yếu tố khác khiến chúng ta thất bại. Năm này lướt qua năm nọ mà không có gì thay đổi lớn hơn bỏ lịch cũ thay tờ mới. Mọi việc diễn biến như cuối năm trước hoặc cũng như cả năm trước. Vì vậy chúng ta nghĩ rằng mình vẫn là thế, vẫn những sinh hoạt nề nếp, ăn ngủ, gia đình, bạn bè, trẻ con đi học, người lớn lao động kiếm sống. Nhìn rộng ra xã hội, đất nước, thế giới cũng vẫn rặt một điều: Chiến tranh, nghèo đói, bệnh tật, tranh chấp biên giới, đất đai, tôn giáo, đảng phái, hà hiếp, bóc lột. Có khác chi đâu? Người ta cảm giác mọi sự vũ như cẩn, thì mình cũng như vậy thôi, khó thấy đổi thay trong bản thân!
Cho nên tôi phân vân không hiểu tình cảnh dân Israel thế nào, khi họ trở về từ chốn lưu đày Babylon? Họ cảm thấy thất vọng, buồn chán không? Khi nhìn thành Giêrusalem, xưa kia huy hoàng, nay điêu tàn, đổ nát, đền thờ xưa sang trọng uy nghi, nay chẳng còn viên đá nào nằm trên viên đá nào, thì họ có cùng tâm trạng như chúng ta bây giờ không? Nếu phải xây dựng lại từ đầu, liệu họ có đủ kiên nhẫn mà hoàn tất? Nếu công việc quá sức lực thì làm sao đây? Trước những khó khăn của xã hội, đất nước, thế giới chúng ta cảm thấy quá bé nhỏ, bất lực, thiên về khuynh hướng thoái thác, phủi tay: “Ích chi việc đội đá vá trời như Nữ Oa? Mà làm được gì thì liệu có tác động để thế giới đổi thay? Khó quá, không khác chi hạt muối bỏ bể. Năm tới sẽ trôi qua và bản thân tôi chắc vũ như cẩn. Toàn bộ thế gian là vậy thôi!
Tuy nhiên tiên tri Isaia, trong bài đọc một, tuyên bố một viễn tượng tốt đẹp cho dân Do Thái từ chốn lưu đày trở về và chúng ta hôm nay. Ngôn sứ nhìn thấy trước Israel được xây dựng lại, trùng tu viên mãn: “Vì lòng mến Xion, tôi sẽ không nín lặng, vì lòng mến Giêrusalem, tôi nghỉ yên sao đành, tới ngày đức công chính xuất hiện tựa hừng đông, ơn cứu độ của thành rực lên như ngọn đuốc. Rồi muôn dân sẽ được chiêm ngưỡng đức công chính của ngươi, mọi đế vương sẽ được ngắm nhìn vinh quang ngươi tỏ rạng”. Nhưng việc phục hồi là do Thiên Chúa. Dĩ nhiên dân Do Thái phải bắt tay vào việc, và phải làm việc cật lực. Nhưng Thiên Chúa thấu rõ nhu cầu của họ và Ngài sẽ lo liệu để lao động mang tới kết quả. Israel có danh xưng mới, được Thiên Chúa ưu ái: “Người ta sẽ gọi ngươi bằng tên mới, chính là tên miệng Chúa đặt cho.” Một dấu hiệu của tương giao tốt đẹp với Đức Chúa Trời. Tuyển dân sẽ có địa vị cao sang hoàng tộc và chính Thiên Chúa là yên ổn của họ. Ở đây ngôn sứ Isaia lấy lại giọng văn của Hôsê: “Chẳng còn ai réo tên ngươi: “Đồ bị ruồng bỏ, xứ sở ngươi hết bị tiếng là “phận bạc duyên đơn”. Nhưng ngươi được gọi là “Ái khanh lòng Ta hỡi” Xứ sở ngươi nức tiếng là “duyên thắm chỉ hồng””. Hơn nữa dân tộc Do Thái sẽ có một giao ước mới với Đức Chúa so sánh bằng cuộc hôn phối khắng khít và hạnh phúc: “Như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui của chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ” - Bài đọc một vang vọng hình ảnh tiệc cưới Cana của Tin Mừng. Tác giả Aelred R. Rosser nói: “Ít phân đoạn trong Kinh Thánh so sánh bằng bài trích hôm nay. Nó là một khẳng định về mức độ và thể loại tình yêu Thiên Chúa dành cho trái đất. Chẳng lạ gì tình yêu đó không bao giờ phai nhạt”. (The workbook for lectors and Gospel readers p48).
Nhưng thật ngỡ ngàng khi mở đọc bài Tin Mừng chúa nhật này. Nó được trích từ Phúc Âm theo thánh Gioan. Đáng lý năm C, chúng ta đọc Phúc Âm thánh Luca. Tuần tới sẽ theo thứ tự đó. Sự thật là bài đọc ba của Chúa nhật này rất thích hợp dẫn nhập nội dung của các chúa nhật năm C. Bài đọc một đoan hứa Thượng Đế sẽ đến để kết hôn với dân Do Thái, nói riêng, với nhân loại nói chung. Chúa Giêsu là dấu chỉ cuộc hôn phối đã thành hiện thực. Tiệc cưới Cana là hình bóng. Cho nên nó là câu chuyện thích hợp nhất, nói lên việc Thiên Chúa ước ao kết hợp với chúng ta. Một dân tộc đang “oải” được Thiên Chúa - chú rể - làm nhẹ tâng gánh nặng nề và đổi mới tâm thần. Tất cả những lời nói, việc làm của Chúa Giêsu trong các chủ nhật tiếp theo sẽ mặc khải Thiên Chúa vươn tới loài người như một Đấng yêu thương. Không phải yêu thương một cá nhân, một dân tộc nào, nhưng toàn thể nhân loại. Bởi lẽ, tiệc cưới là một dịch vụ công cộng. Toàn thể dân làng họp mừng ngày vui. Toàn thể loài người cử hành giao ước mới với Thượng Đế. Nhưng chúng ta thiếu rượu, không đủ phương tiện để cử hành trọn vẹn niềm vui. Cho nên Thượng Đế đã bước vào, ra tay cứu chữa, để loài người có lý do mà vui mừng. Rượu mới trong kỷ nguyên mới. Nếp sống cũ, thói quen cũ không cần phải được lập lại. Năm tháng trôi qua không nhất thiết với những quyết tâm hão, lời hứa suông. Rượu mới làm tâm thần chúng ta phấn khởi, lòng dạ hân hoan. Cuộc đời đã sang trang không nên luyến tiếc cái cũ, không nên cố chấp, hoá đá, mà phí uổng thời gian.
Câu chuyện Cana không chỉ nguyên nói về nước biến thành rượu. Ý nghĩa của nó rộng rãi gấp trăm. Thánh Gioan gọi là dấu chỉ đầu tiên Chúa Giêsu làm. Chúng ta biết dấu chỉ dẫn đến thực tại. Thực tại ở đây là Thiên Chúa tỏ mình ra cho loài người (nguyên văn Phúc Âm nói: Mạc khải vinh quang Ngài). Nó biểu lộ Chúa Giêsu là Ai, ngõ hầu nhân loại chấp nhận Ngài và cảm thấy sự thân cận của Thiên Chúa mà Ngài là hiện thân. Lúc này người ta đang khao khát cử hành tiệc cưới, nhưng thiếu hẳn phương tiện để tiến hành. Chúa Giêsu hiện diện và ban phương tiện để chúng ta mừng Thiên Chúa ở giữa nhân loại. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa thật gần gũi. Là Chú Rể của tiệc cưới và làm cho cô dâu “loài người” được hoan hỷ. Ngài giữ rượu ngon cho đến lúc cuối chầu. Có nhà bình luận đề nghị phim “Babette’s feast” làm thí dụ cho bài Tin Mừng hôm nay. Xem phim chúng ta sẽ cảm thấy ý nghĩa của rượu mới và tiệc vui hôn nhân.
Cứ theo thói tục tổ chức việc hôn nhân thời Chúa Giêsu và của ngày nay, thì đám cưới Cana chẳng đáng kể là bao. Một làng nhỏ, cô dâu chú rể vô danh, tiệc đang giữa chừng thì rượu hết chứng tỏ nhà nghèo, vặt đầu cá vá đầu tôm, kéo chỗ lành đắp chỗ rách, chẳng sung túc gì, có thể là … tẽn tò, xấu hổ. Nhưng thánh Gioan đã làm nên chuyện, tưởng chừng như một biến cố lớn, có tầm cỡ quan trọng. Thánh nhân có dụng ý. Ông kể lại trong Phúc Âm của mình vỏn vẹn bảy phép lạ, mà ông gọi là “dấu” (Signum). So sánh với ba Phúc Âm khác thì là con số nhỏ. Ngoài ra, phép lạ đầu tiên này mang ý nghĩa nhiều hơn sự kiện. Chúa Giêsu không chỉ thoả mãn nhu cầu tức thời của đôi tân hôn. Ngài cũng không cung cấp chỉ đủ rượu cho bữa tiệc, nhưng ê hề, có tới gần 500 lít rượu và toàn rượu ngon, đến nỗi người chủ tiệc phải ngạc nhiên, bật ra tiếng khen “Anh giữ rượu ngon đến bây giờ”. Câu nói vô tình, nhưng làm chúng ta suy nghĩ nhiều. Chúng ta rời tiệc cưới mà còn văng vẳng bên tai… giữ rượu ngon mãi tới bây giờ. Lúc nào? Bây giờ. Thiên Chúa làm đúng như Isaia tiên báo: Ngài kết hôn với nhân loại trong tình yêu mến tràn đầy và vĩnh viễn. Mối tương giao của Ngài với chúng ta không bủn xỉn, bấp bênh mà là “rượu ngon mãi tới bây giờ”, tức say sưa bền vững đến thiên thu. Nhiệm mầu này ai suy cho thấu? Ai cảm tạ hồng ân cho cân xứng? Ngài cho chúng ta đầy đủ lý do để cử hành tình yêu của Ngài, ngay cả ở những giây phút khó khăn nhất cuộc sống. Quên ơn Ngài, sống trác táng quả là một phản bội không thể tưởng tượng.
Như vậy Thiên Chúa chúng ta thật vĩ đại, không để chúng ta thiếu thốn điều chi. Cuộc sống con người theo thời gian không hề giảm bớt ý nghĩa và triển vọng. Ngày nay người ta thần thánh hoá tuổi trẻ. Già là một tai nạn, cái khổ. Nhưng đó là thái độ lầm lẫn. Với Thiên Chúa, với rượu ngon của Chúa Giêsu, cuộc sống luôn tăng trưởng. Thân xác có thể tàn lụi dần, nhưng linh hồn luôn lớn mạnh trong tình yêu bình an, kinh nghiệm thiêng liêng và hạnh phúc vĩnh cửu. Khi con người bên ngoài chết dần đi, là lúc con người bên trong nếm hương vị ngọt ngào của những đường hướng mới, năm tháng mới. Những giá trị thực của đời sống được bộc lộ rõ ràng. Chúng ta sẽ uống rượu làm cho mình ngày một lành thánh hơn, hoan hỷ hơn. Nó sẽ dẫn đưa chúng ta đến thứ Rượu Ngon Nhất trong bàn tiệc trên nước trời. Hiện thời chúng ta có rượu Thánh Thể. Rượu này Thiên Chúa tuyên bố luôn dư thừa, thoả mãn mọi ước vọng của con người. Chúa Giêsu sẽ luôn ban cho mỗi người lý do để cử hành vui, giận, mừng, lo trên bước đường lữ thứ trần gian. Ở Cana Thiên Chúa được mặc khải trong thì hiện tại. Nghĩa là chúng ta không bao giờ thiếu rượu, thiếu dấu chỉ để biến giây phút mình đang sống thành niềm vui. Ngay cả khi phải chịu mất mát, hy sinh, người thân yêu qua đời, nghề nghiệp tan vỡ, bạn bè phản trắc, tài sản tiêu tan. Thiên Chúa của tiệc cưới Cana luôn hiện diện bên mỗi người. Đúng vậy, trong nhiều trường hợp Ngài luôn ban khả năng để chúng ta có thể nói: “Tại đây, lúc này, con xin tạ ơn Ngài suốt cả đời con. Rượu con uống ngọt ngào quá đỗi”. Sau này, chúng ta sẽ được nghe Ngài nói: “Ta đến để cho chúng được sống và sống dồi dào” (10,10).
Nhưng xin đừng quên: Tất cả những ơn huệ này, là lời yêu cầu của Đức Maria trong tiệc cưới Cana. Không có Mẹ, thì đôi tân hôn chẳng được rượu ngon, và chúng ta cũng chẳng có lý do để vui mừng trong cuộc sống. Mẹ đã làm cho “giờ của Chúa Giêsu” mau đến. Nghĩa là “ơn cứu độ” được ban trước cho loài người, mặc dù giờ tử nạn trên thánh giá, mở màn nhiệm cục cứu chuộc, chưa đến. Quý vị nghĩ thế nào? Có đáng tán tụng cả hai? Xin cho mỗi người nhận thức được bổn phận mình, sống vui tươi, thánh thiện, cậy trông, mà tạ ơn Thiên Chúa toàn năng và Đức Trinh Nữ Maria đến muôn thuở muôn đời. Amen.
Ga 2,1-11
Thưa quý vị,
Chúng ta đang ở trong những ngày đầu năm 2004. Nhiều người hạ những quyết tâm tốt lành, không phải chỉ về thân hình gầy ốm thêm, tập thể dục thường xuyên, giảm giờ coi truyền hình, nhưng còn về luân lý, hạnh phúc, gia đình. Tỉ như kiên nhẫn hơn, nhiều thời gian cho con cái hơn, làm việc từ thiện xã hội… Nhưng thử hỏi chúng ta giữ lời hứa được bao nhiêu phần trăm? Trong thời buổi xô bồ, công việc dồn dập và ít giờ giấc suy nghĩ, nghỉ ngơi, chúng ta thấy mình chẳng thực hiện được chi hết, lại rơi vào thói quen cũ. Chúng ta đã làm những quyết định đẹp đẽ, canh tân nếp sống, không đi vào vết xe đổ. Nhưng thực tế, hiệu quả không như mình muốn, đâu vẫn hoàn đấy. Khi nhận ra mình thất bại, chúng ta chỉ còn giơ hai tay lên trời ta thán: “Vũ như cẩn! Vũ như cẩn!” (vẫn như cũ).
Cũng còn các yếu tố khác khiến chúng ta thất bại. Năm này lướt qua năm nọ mà không có gì thay đổi lớn hơn bỏ lịch cũ thay tờ mới. Mọi việc diễn biến như cuối năm trước hoặc cũng như cả năm trước. Vì vậy chúng ta nghĩ rằng mình vẫn là thế, vẫn những sinh hoạt nề nếp, ăn ngủ, gia đình, bạn bè, trẻ con đi học, người lớn lao động kiếm sống. Nhìn rộng ra xã hội, đất nước, thế giới cũng vẫn rặt một điều: Chiến tranh, nghèo đói, bệnh tật, tranh chấp biên giới, đất đai, tôn giáo, đảng phái, hà hiếp, bóc lột. Có khác chi đâu? Người ta cảm giác mọi sự vũ như cẩn, thì mình cũng như vậy thôi, khó thấy đổi thay trong bản thân!
Cho nên tôi phân vân không hiểu tình cảnh dân Israel thế nào, khi họ trở về từ chốn lưu đày Babylon? Họ cảm thấy thất vọng, buồn chán không? Khi nhìn thành Giêrusalem, xưa kia huy hoàng, nay điêu tàn, đổ nát, đền thờ xưa sang trọng uy nghi, nay chẳng còn viên đá nào nằm trên viên đá nào, thì họ có cùng tâm trạng như chúng ta bây giờ không? Nếu phải xây dựng lại từ đầu, liệu họ có đủ kiên nhẫn mà hoàn tất? Nếu công việc quá sức lực thì làm sao đây? Trước những khó khăn của xã hội, đất nước, thế giới chúng ta cảm thấy quá bé nhỏ, bất lực, thiên về khuynh hướng thoái thác, phủi tay: “Ích chi việc đội đá vá trời như Nữ Oa? Mà làm được gì thì liệu có tác động để thế giới đổi thay? Khó quá, không khác chi hạt muối bỏ bể. Năm tới sẽ trôi qua và bản thân tôi chắc vũ như cẩn. Toàn bộ thế gian là vậy thôi!
Tuy nhiên tiên tri Isaia, trong bài đọc một, tuyên bố một viễn tượng tốt đẹp cho dân Do Thái từ chốn lưu đày trở về và chúng ta hôm nay. Ngôn sứ nhìn thấy trước Israel được xây dựng lại, trùng tu viên mãn: “Vì lòng mến Xion, tôi sẽ không nín lặng, vì lòng mến Giêrusalem, tôi nghỉ yên sao đành, tới ngày đức công chính xuất hiện tựa hừng đông, ơn cứu độ của thành rực lên như ngọn đuốc. Rồi muôn dân sẽ được chiêm ngưỡng đức công chính của ngươi, mọi đế vương sẽ được ngắm nhìn vinh quang ngươi tỏ rạng”. Nhưng việc phục hồi là do Thiên Chúa. Dĩ nhiên dân Do Thái phải bắt tay vào việc, và phải làm việc cật lực. Nhưng Thiên Chúa thấu rõ nhu cầu của họ và Ngài sẽ lo liệu để lao động mang tới kết quả. Israel có danh xưng mới, được Thiên Chúa ưu ái: “Người ta sẽ gọi ngươi bằng tên mới, chính là tên miệng Chúa đặt cho.” Một dấu hiệu của tương giao tốt đẹp với Đức Chúa Trời. Tuyển dân sẽ có địa vị cao sang hoàng tộc và chính Thiên Chúa là yên ổn của họ. Ở đây ngôn sứ Isaia lấy lại giọng văn của Hôsê: “Chẳng còn ai réo tên ngươi: “Đồ bị ruồng bỏ, xứ sở ngươi hết bị tiếng là “phận bạc duyên đơn”. Nhưng ngươi được gọi là “Ái khanh lòng Ta hỡi” Xứ sở ngươi nức tiếng là “duyên thắm chỉ hồng””. Hơn nữa dân tộc Do Thái sẽ có một giao ước mới với Đức Chúa so sánh bằng cuộc hôn phối khắng khít và hạnh phúc: “Như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui của chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ” - Bài đọc một vang vọng hình ảnh tiệc cưới Cana của Tin Mừng. Tác giả Aelred R. Rosser nói: “Ít phân đoạn trong Kinh Thánh so sánh bằng bài trích hôm nay. Nó là một khẳng định về mức độ và thể loại tình yêu Thiên Chúa dành cho trái đất. Chẳng lạ gì tình yêu đó không bao giờ phai nhạt”. (The workbook for lectors and Gospel readers p48).
Nhưng thật ngỡ ngàng khi mở đọc bài Tin Mừng chúa nhật này. Nó được trích từ Phúc Âm theo thánh Gioan. Đáng lý năm C, chúng ta đọc Phúc Âm thánh Luca. Tuần tới sẽ theo thứ tự đó. Sự thật là bài đọc ba của Chúa nhật này rất thích hợp dẫn nhập nội dung của các chúa nhật năm C. Bài đọc một đoan hứa Thượng Đế sẽ đến để kết hôn với dân Do Thái, nói riêng, với nhân loại nói chung. Chúa Giêsu là dấu chỉ cuộc hôn phối đã thành hiện thực. Tiệc cưới Cana là hình bóng. Cho nên nó là câu chuyện thích hợp nhất, nói lên việc Thiên Chúa ước ao kết hợp với chúng ta. Một dân tộc đang “oải” được Thiên Chúa - chú rể - làm nhẹ tâng gánh nặng nề và đổi mới tâm thần. Tất cả những lời nói, việc làm của Chúa Giêsu trong các chủ nhật tiếp theo sẽ mặc khải Thiên Chúa vươn tới loài người như một Đấng yêu thương. Không phải yêu thương một cá nhân, một dân tộc nào, nhưng toàn thể nhân loại. Bởi lẽ, tiệc cưới là một dịch vụ công cộng. Toàn thể dân làng họp mừng ngày vui. Toàn thể loài người cử hành giao ước mới với Thượng Đế. Nhưng chúng ta thiếu rượu, không đủ phương tiện để cử hành trọn vẹn niềm vui. Cho nên Thượng Đế đã bước vào, ra tay cứu chữa, để loài người có lý do mà vui mừng. Rượu mới trong kỷ nguyên mới. Nếp sống cũ, thói quen cũ không cần phải được lập lại. Năm tháng trôi qua không nhất thiết với những quyết tâm hão, lời hứa suông. Rượu mới làm tâm thần chúng ta phấn khởi, lòng dạ hân hoan. Cuộc đời đã sang trang không nên luyến tiếc cái cũ, không nên cố chấp, hoá đá, mà phí uổng thời gian.
Câu chuyện Cana không chỉ nguyên nói về nước biến thành rượu. Ý nghĩa của nó rộng rãi gấp trăm. Thánh Gioan gọi là dấu chỉ đầu tiên Chúa Giêsu làm. Chúng ta biết dấu chỉ dẫn đến thực tại. Thực tại ở đây là Thiên Chúa tỏ mình ra cho loài người (nguyên văn Phúc Âm nói: Mạc khải vinh quang Ngài). Nó biểu lộ Chúa Giêsu là Ai, ngõ hầu nhân loại chấp nhận Ngài và cảm thấy sự thân cận của Thiên Chúa mà Ngài là hiện thân. Lúc này người ta đang khao khát cử hành tiệc cưới, nhưng thiếu hẳn phương tiện để tiến hành. Chúa Giêsu hiện diện và ban phương tiện để chúng ta mừng Thiên Chúa ở giữa nhân loại. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa thật gần gũi. Là Chú Rể của tiệc cưới và làm cho cô dâu “loài người” được hoan hỷ. Ngài giữ rượu ngon cho đến lúc cuối chầu. Có nhà bình luận đề nghị phim “Babette’s feast” làm thí dụ cho bài Tin Mừng hôm nay. Xem phim chúng ta sẽ cảm thấy ý nghĩa của rượu mới và tiệc vui hôn nhân.
Cứ theo thói tục tổ chức việc hôn nhân thời Chúa Giêsu và của ngày nay, thì đám cưới Cana chẳng đáng kể là bao. Một làng nhỏ, cô dâu chú rể vô danh, tiệc đang giữa chừng thì rượu hết chứng tỏ nhà nghèo, vặt đầu cá vá đầu tôm, kéo chỗ lành đắp chỗ rách, chẳng sung túc gì, có thể là … tẽn tò, xấu hổ. Nhưng thánh Gioan đã làm nên chuyện, tưởng chừng như một biến cố lớn, có tầm cỡ quan trọng. Thánh nhân có dụng ý. Ông kể lại trong Phúc Âm của mình vỏn vẹn bảy phép lạ, mà ông gọi là “dấu” (Signum). So sánh với ba Phúc Âm khác thì là con số nhỏ. Ngoài ra, phép lạ đầu tiên này mang ý nghĩa nhiều hơn sự kiện. Chúa Giêsu không chỉ thoả mãn nhu cầu tức thời của đôi tân hôn. Ngài cũng không cung cấp chỉ đủ rượu cho bữa tiệc, nhưng ê hề, có tới gần 500 lít rượu và toàn rượu ngon, đến nỗi người chủ tiệc phải ngạc nhiên, bật ra tiếng khen “Anh giữ rượu ngon đến bây giờ”. Câu nói vô tình, nhưng làm chúng ta suy nghĩ nhiều. Chúng ta rời tiệc cưới mà còn văng vẳng bên tai… giữ rượu ngon mãi tới bây giờ. Lúc nào? Bây giờ. Thiên Chúa làm đúng như Isaia tiên báo: Ngài kết hôn với nhân loại trong tình yêu mến tràn đầy và vĩnh viễn. Mối tương giao của Ngài với chúng ta không bủn xỉn, bấp bênh mà là “rượu ngon mãi tới bây giờ”, tức say sưa bền vững đến thiên thu. Nhiệm mầu này ai suy cho thấu? Ai cảm tạ hồng ân cho cân xứng? Ngài cho chúng ta đầy đủ lý do để cử hành tình yêu của Ngài, ngay cả ở những giây phút khó khăn nhất cuộc sống. Quên ơn Ngài, sống trác táng quả là một phản bội không thể tưởng tượng.
Như vậy Thiên Chúa chúng ta thật vĩ đại, không để chúng ta thiếu thốn điều chi. Cuộc sống con người theo thời gian không hề giảm bớt ý nghĩa và triển vọng. Ngày nay người ta thần thánh hoá tuổi trẻ. Già là một tai nạn, cái khổ. Nhưng đó là thái độ lầm lẫn. Với Thiên Chúa, với rượu ngon của Chúa Giêsu, cuộc sống luôn tăng trưởng. Thân xác có thể tàn lụi dần, nhưng linh hồn luôn lớn mạnh trong tình yêu bình an, kinh nghiệm thiêng liêng và hạnh phúc vĩnh cửu. Khi con người bên ngoài chết dần đi, là lúc con người bên trong nếm hương vị ngọt ngào của những đường hướng mới, năm tháng mới. Những giá trị thực của đời sống được bộc lộ rõ ràng. Chúng ta sẽ uống rượu làm cho mình ngày một lành thánh hơn, hoan hỷ hơn. Nó sẽ dẫn đưa chúng ta đến thứ Rượu Ngon Nhất trong bàn tiệc trên nước trời. Hiện thời chúng ta có rượu Thánh Thể. Rượu này Thiên Chúa tuyên bố luôn dư thừa, thoả mãn mọi ước vọng của con người. Chúa Giêsu sẽ luôn ban cho mỗi người lý do để cử hành vui, giận, mừng, lo trên bước đường lữ thứ trần gian. Ở Cana Thiên Chúa được mặc khải trong thì hiện tại. Nghĩa là chúng ta không bao giờ thiếu rượu, thiếu dấu chỉ để biến giây phút mình đang sống thành niềm vui. Ngay cả khi phải chịu mất mát, hy sinh, người thân yêu qua đời, nghề nghiệp tan vỡ, bạn bè phản trắc, tài sản tiêu tan. Thiên Chúa của tiệc cưới Cana luôn hiện diện bên mỗi người. Đúng vậy, trong nhiều trường hợp Ngài luôn ban khả năng để chúng ta có thể nói: “Tại đây, lúc này, con xin tạ ơn Ngài suốt cả đời con. Rượu con uống ngọt ngào quá đỗi”. Sau này, chúng ta sẽ được nghe Ngài nói: “Ta đến để cho chúng được sống và sống dồi dào” (10,10).
Nhưng xin đừng quên: Tất cả những ơn huệ này, là lời yêu cầu của Đức Maria trong tiệc cưới Cana. Không có Mẹ, thì đôi tân hôn chẳng được rượu ngon, và chúng ta cũng chẳng có lý do để vui mừng trong cuộc sống. Mẹ đã làm cho “giờ của Chúa Giêsu” mau đến. Nghĩa là “ơn cứu độ” được ban trước cho loài người, mặc dù giờ tử nạn trên thánh giá, mở màn nhiệm cục cứu chuộc, chưa đến. Quý vị nghĩ thế nào? Có đáng tán tụng cả hai? Xin cho mỗi người nhận thức được bổn phận mình, sống vui tươi, thánh thiện, cậy trông, mà tạ ơn Thiên Chúa toàn năng và Đức Trinh Nữ Maria đến muôn thuở muôn đời. Amen.