Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

Khi Chúa Giêsu dìm mình dưới dòng sông Giođan, là lúc các tầng trời mở ra, Chúa Thánh Thần xuất hiện, và Chúa Cha lên tiếng. Một cuộc hiển lộ công khai giữa trời và đất, giữa Thiên Chúa và con người: “Vậy khi tất cả dân chúng chịu phép rửa, và chính lúc Chúa Giêsu cũng đã chịu phép rửa xong, Người đang cầu nguyện, thì trời mở ra và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Người dưới hình chim bồ câu và có tiếng từ trời phán: “Con là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp lòng Cha” (Luc 3: 21-22).

Gioan làm phép rửa bên dòng sông Giođan, nhưng chắc chắn một điều là nước sông Giođan không thể rửa sạch tội khiên của những người được rửa. Nước sông ấy cũng không thay đổi gì đối với Chúa Giêsu, Đấng vô tội và là Con Thiên Chúa, vì thế, Gioan đã ngần ngại không dám rửa cho Ngài: “Chính tôi cần được Ngài rửa cho, tại sao Ngài lại đến với tôi” (Mt 3:14). Nhưng Chúa Giêsu đã nói với Gioan rằng Ngài cần phải hoàn tất mọi lề luật, trong đó có phép rửa của chính ông: “Hãy cứ làm như thế bây giờ, vì chúng ta cần phải chu toàn mọi điều Thiên Chúa truyền dậy” (Mt 3:15). Chính do thái độ Ngài khiêm tốn chấp nhận phép rửa của Gioan, Chúa Giêsu đã làm Chúa Cha vui lòng. Hành động ấy còn mang một ý nghĩa khác, đó là phép rửa mà Ngài sẽ thiết lập sau này.

Con là Con yêu dấu Cha, Con đẹp lòng Cha” (Lc 3:22). Chúa Cha đã tặng Chúa Con một lời khen bao gồm tất cả mọi vẻ đẹp với một ý nghĩa bao trùm vạn vật, vũ trụ. Đọc Thánh Luca, ta có cảm tưởng như Chúa Con đang đứng đó, giữa tâm điểm của vũ trụ, núi sông hùng vỹ, và giữa thanh thiên, bạch nhật, tiếng Chúa Cha đã vang dội đất trời với sự chứng giám của Thánh Thần. Thiên Chúa Ba Ngôi đã xuất hiện, nhận lấy nhân loại qua từng thời đại được tái sinh trong bí tích Rửa Tội, và hài lòng về công trình sáng tạo cũng như cứu chuộc và thánh hóa của mình: “Con là Con yêu dấu Cha, Con đẹp lòng Cha”.

Dòng sông Giođan, do đó, là biểu tượng cho một dòng sông tình thương đổ vào biển cả tình yêu Thiên Chúa. Dòng sông đưa nhân loại về với Thiên Chúa, với vĩnh hằng. Nó cũng chính là Đức Kitô, Đấng Thiên Sai.

Nước sông Giođan, vì thế cũng chỉ là biểu tượng cho ân sủng tràn đầy mà Chúa Cha muốn chuyển lưu vào tâm hồn con người. Cùng với ơn thánh hóa của Thánh Thần, tình yêu Thiên Chúa sẽ cuốn trôi quá khứ tội lỗi của con người, và làm bừng lên sức sống mới một cách dồi dào, phong phú. Nước ấy cũng là biểu tượng cho những giọt mồ hôi Con Thiên Chúa sẽ phải đổ ra trên hành trình truyền giáo trong khi chinh phục các tâm hồn. Nó còn là hình bóng những giọt mồ hôi hòa máu qua cơn hấp hối khi Ngài gánh lấy tội thiên hạ trong vườn Cây Dầu. Và là tượng trưng những giọt nước đổ ra từ cạnh sườn Ngài trên thập giá. Trên cây thập giá, Chúa Giêsu đã khai mở thượng nguồn con sông tình yêu và xót thương mà trải qua mọi thời đại, tất cả những ai dìm mình dưới dòng sông ấy đều được rửa sạch, thánh hóa, và được Chúa Cha yêu thương.

Thiên Chúa Cha vui vì Chúa Con. Ngài cũng sẽ vui khi thấy Chúa Con đưa về cho Ngài những anh em mình, là mỗi Kitô hữu, những người sẽ lãnh nhận quyền làm con Thiên Chúa qua Bí Tích Thánh Tẩy. Những người sẽ hiệp thông với Chúa Cha qua quyền năng Chúa Thánh Thần, và được sống trong dòng sông ân sủng của Ngài.

Chúa Giêsu không những chỉ là một dòng sông, Ngài còn là ánh sáng soi cho muôn dân trên con đường về trời. Ánh sáng soi muôn dân, đó là một trong 5 ý tưởng chính mà Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã muốn mọi Kitô hữu phải suy niệm khi thêm vào những điều mà Ngài gọi là Mầu Nhiệm Ánh Sáng trong kinh Mân Côi. Ở đó, biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa được coi là biến cố bắt đầu cho những chuỗi ngày hoạt động và truyền giáo của Chúa Giêsu. Ngài là ánh sáng của Chúa Cha, được cả Chúa Cha và Chúa Thánh Thần liên kết giới thiệu với nhân loại.

Nhưng để được gọi là “con yêu dấu của Cha”, và để được xem như những người con “làm đẹp lòng Cha”, người Kitô hữu cũng phải tự dìm mình trong dòng thánh sủng. Dòng sông đã được khai thông qua phép rửa, và được tài bồi do phù sa do cái chết và phục sinh của Chúa Giêsu. Một dòng sông không ngừng được khai quang, thánh hóa bởi quyền năng của Thánh Thần.

Nước của dòng sông Giođan mang tính cách gột rửa. Tâm hồn người Kitô hũu khi đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội cũng phải hòa mình vào dòng chính của đời sống Ba Ngôi Thiên Chúa. Họ cần phải để Ngài thanh tẩy. Họ phải can đảm gột bỏ quá khứ, cái quá khứ từng làm họ bị lệ thuộc và nô lệ cho đam mê, dục vọng, và cho quyền lực của Satan. Nhưng điểm quan trọng hơn là khi lên khỏi bờ, được hồi sinh trong ơn Thánh, cũng là lúc họ phải ra đi đem tin mừng đến cho mọi người như dòng sông chuyển lưu phù sa, làm tươi mát, và đem lại hoa mầu cho những lưu vực quanh nó.

Chúa Giêsu chịu phép rửa là để mở màn cho cuộc đời công khai rao truyền lời chân lý. Người Kitô hữu sau khi lãnh Bí Tích Rửa Tội cũng cần bước vào một cuộc sống thân mật và chứng nhân cho tin mừng cứu độ. Vì qua phép Rửa Tội, người Kitô hữu cũng được tham dự vào ơn gọi làm tiên tri, vương giả, và tư tế. Sự gột rửa và rũ bỏ quá khứ là để chuẩn bị họ bước vào một cuộc đời mới, một sứ mạng mới trong đó họ sẽ là những chứng nhân. Và cũng như Chúa Giêsu, họ phải trở nên những dòng sông chuyên chở, và ánh sáng chiếu soi của Tin Mừng giữa thế giới hôm nay.

Trích Dong Cong Net