Chúa đến tỏ mình ra cho mọi dân tộc
Is 60:1-6; Ep 3:2-3a, 5-6; Mt 2:1-12
Câu chuyện Ba vua và ngôi sao lạ đã làm khơi động tính tò mò của loài người về nhiều chi tiết khác nhau. Thời nay những nhà chú giải Thánh kinh gọi Ba vua là ba nhà bác học, nhà thông thái hay hiền triết. Theo truyền thống, người ta mô tả Ba vua với ba màu da khác nhau: một ông da trắng, một ông da đen, ông kia da vàng tượng trưng cho các chủng tộc trên mặt đất. Tất cả những cuộc suy đoán về Ba vua và ngôi sao lạ có thể làm ta sao lãng cái phần thiết yếu của câu chuyện. Phần thiết yếu của câu chuyện là việc Ba vua đi tìm Đấng cứu thế mới sinh và việc Đấng cứu thế tỏ mình ra cho họ. Đây là lần đối diện đầu tiên giữa Đấng Thiên sai và thế giới ngoại đạo.
Ngày lễ mừng cuộc gặp gỡ đầu tiên đó được gọi là lễ Hiển linh, có nghĩa là việc bày tỏ mình cho nhân loại. Trong ngày lễ Giáng sinh, Chúa tỏ mình ra cho người Do thái. Còn trong ngày lễ Ba vua, Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại, nhân danh các vị đạo sĩ. Theo quan niệm Do thái cổ xưa, thì tất cả những ai không thuộc dòng dõi Do thái, đều là dân ngoại. Trước cái biến cố này thì đức tin vào Chúa, được giới hạn vào một dân tộc là dân Do thái. Cái thủ đô và trung tâm thờ phượng của dân tộc họ là Giê-ru-sa-lem. Trong bài trích sách tiên tri I-sa-i-a, vị tiên tri nhìn thấy trước mặt một thành Giê-ru-sa-lem mới có tính cách thiêng liêng và bao quát. Như vậy cái vương quốc mà Chúa hứa cho dân trong đạo cũ bây giờ được mở rộng ra cho các dân tộc muốn vào và ơn cứu độ được hứa cho dân riêng thì bây giờ được đến với các dân tộc. Như vậy Đấng cứu thế đến để cứu chuộc dân Chúa, Người còn là Đấng cứu thế của mọi dân tộc. Chúa đến để thiết lập một Giáo hội cho mọi dân tộc. Do ý định của Thiên Chúa, Giáo hội mở cửa cho những ai muốn gia nhập. Theo nghĩa này thì Giáo hội thuộc mọi chủng tộc, màu gia và ngôn ngữ. Và đó phải là cái đẹp của Giáo hội. Theo nghĩa này thì Giáo hội có thể ví như một vườn hoa gồm trăm hoa đua nở với muôn vàn màu sắc. Và đó là cái đẹp của Giáo hội.
Trong ngày lễ hiển linh, ta cảm đội ơn Chúa đã tỏ mình ra cho dân ngoại vì ta một thời cũng là dân ngoại. Cái thái độ và mục đích của Ba vua trong cuộc hành trình tìm Chúa khiến ta cần tìm hiểu và học hỏi. Họ chân thành tìm Chúa để thờ lạy Người chứ không giả hình như vua Hê-rô-đê. Hê-rô-đê khi nghe tin Đấng cứu thế mới sinh thì bối rối sợ hãi vì sợ mất ngai vàng. Còn các nhà thông thái thì nhửng nhưng vì họ cậy họ có sẵn kho tàng thánh kinh. Họ cho rằng nếu Đấng cứu thế xuất hiện thì tự nhiên họ phải biết chứ không cần đi tìm kiếm. Cái thái độ tự mãn đó đã làm họ mù quáng không nhận ra ngôi sao lạ để đi tìm Chúa.
Được rửa tội từ nhỏ, ta cũng có thể có thái độ tự mãn, giữ đạo theo thói quen hình thức mà không tiếp tục đi tìm Chúa. Ta vẫn phải tiếp tục đi tìm Chúa. Cũng như ngôi sao lạ là dấu chỉ của sự hiện diện của Chúa mới sinh, thì những sự vật trong trời đất, những kỳ công của vũ trụ như núi rừng, biển cả, sông ngòi, mặt trăng, mặt trời, tinh tú, cỏ cây hoa lá là những dấu chỉ cho thấy những dấu vết của việc Chúa hiện diện. Những biến cố thiên nhiên trong vũ trụ như sóng gió, bão táp, lụt lội, động đất cũng là những dấu chỉ về quyền năng của Chúa. Những biến cố trong đời sống như sinh tử, là những dấu chỉ có bàn tay của Thiên Chúa. Để có thể khám phá ra và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa, ta phải biết loại bỏ những chướng ngại vật trong tâm hồn để tâm hồn được bình an và thanh thản hầu có thể nhận ra và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Để con mắt tâm hồn được trong sáng, ta cần rửa mắt khỏi dỉ để có thể nhìn thấy ánh sáng siêu nhiên.
Is 60:1-6; Ep 3:2-3a, 5-6; Mt 2:1-12
Câu chuyện Ba vua và ngôi sao lạ đã làm khơi động tính tò mò của loài người về nhiều chi tiết khác nhau. Thời nay những nhà chú giải Thánh kinh gọi Ba vua là ba nhà bác học, nhà thông thái hay hiền triết. Theo truyền thống, người ta mô tả Ba vua với ba màu da khác nhau: một ông da trắng, một ông da đen, ông kia da vàng tượng trưng cho các chủng tộc trên mặt đất. Tất cả những cuộc suy đoán về Ba vua và ngôi sao lạ có thể làm ta sao lãng cái phần thiết yếu của câu chuyện. Phần thiết yếu của câu chuyện là việc Ba vua đi tìm Đấng cứu thế mới sinh và việc Đấng cứu thế tỏ mình ra cho họ. Đây là lần đối diện đầu tiên giữa Đấng Thiên sai và thế giới ngoại đạo.
Ngày lễ mừng cuộc gặp gỡ đầu tiên đó được gọi là lễ Hiển linh, có nghĩa là việc bày tỏ mình cho nhân loại. Trong ngày lễ Giáng sinh, Chúa tỏ mình ra cho người Do thái. Còn trong ngày lễ Ba vua, Chúa tỏ mình ra cho dân ngoại, nhân danh các vị đạo sĩ. Theo quan niệm Do thái cổ xưa, thì tất cả những ai không thuộc dòng dõi Do thái, đều là dân ngoại. Trước cái biến cố này thì đức tin vào Chúa, được giới hạn vào một dân tộc là dân Do thái. Cái thủ đô và trung tâm thờ phượng của dân tộc họ là Giê-ru-sa-lem. Trong bài trích sách tiên tri I-sa-i-a, vị tiên tri nhìn thấy trước mặt một thành Giê-ru-sa-lem mới có tính cách thiêng liêng và bao quát. Như vậy cái vương quốc mà Chúa hứa cho dân trong đạo cũ bây giờ được mở rộng ra cho các dân tộc muốn vào và ơn cứu độ được hứa cho dân riêng thì bây giờ được đến với các dân tộc. Như vậy Đấng cứu thế đến để cứu chuộc dân Chúa, Người còn là Đấng cứu thế của mọi dân tộc. Chúa đến để thiết lập một Giáo hội cho mọi dân tộc. Do ý định của Thiên Chúa, Giáo hội mở cửa cho những ai muốn gia nhập. Theo nghĩa này thì Giáo hội thuộc mọi chủng tộc, màu gia và ngôn ngữ. Và đó phải là cái đẹp của Giáo hội. Theo nghĩa này thì Giáo hội có thể ví như một vườn hoa gồm trăm hoa đua nở với muôn vàn màu sắc. Và đó là cái đẹp của Giáo hội.
Trong ngày lễ hiển linh, ta cảm đội ơn Chúa đã tỏ mình ra cho dân ngoại vì ta một thời cũng là dân ngoại. Cái thái độ và mục đích của Ba vua trong cuộc hành trình tìm Chúa khiến ta cần tìm hiểu và học hỏi. Họ chân thành tìm Chúa để thờ lạy Người chứ không giả hình như vua Hê-rô-đê. Hê-rô-đê khi nghe tin Đấng cứu thế mới sinh thì bối rối sợ hãi vì sợ mất ngai vàng. Còn các nhà thông thái thì nhửng nhưng vì họ cậy họ có sẵn kho tàng thánh kinh. Họ cho rằng nếu Đấng cứu thế xuất hiện thì tự nhiên họ phải biết chứ không cần đi tìm kiếm. Cái thái độ tự mãn đó đã làm họ mù quáng không nhận ra ngôi sao lạ để đi tìm Chúa.
Được rửa tội từ nhỏ, ta cũng có thể có thái độ tự mãn, giữ đạo theo thói quen hình thức mà không tiếp tục đi tìm Chúa. Ta vẫn phải tiếp tục đi tìm Chúa. Cũng như ngôi sao lạ là dấu chỉ của sự hiện diện của Chúa mới sinh, thì những sự vật trong trời đất, những kỳ công của vũ trụ như núi rừng, biển cả, sông ngòi, mặt trăng, mặt trời, tinh tú, cỏ cây hoa lá là những dấu chỉ cho thấy những dấu vết của việc Chúa hiện diện. Những biến cố thiên nhiên trong vũ trụ như sóng gió, bão táp, lụt lội, động đất cũng là những dấu chỉ về quyền năng của Chúa. Những biến cố trong đời sống như sinh tử, là những dấu chỉ có bàn tay của Thiên Chúa. Để có thể khám phá ra và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa, ta phải biết loại bỏ những chướng ngại vật trong tâm hồn để tâm hồn được bình an và thanh thản hầu có thể nhận ra và cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa. Để con mắt tâm hồn được trong sáng, ta cần rửa mắt khỏi dỉ để có thể nhìn thấy ánh sáng siêu nhiên.