Chúa Nhật Lễ Hiển Linh
Mt 2,1-12
Thưa quý vị.
Bầu khí lễ hội tưng bừng mừng Thiên Chúa làm người đang tàn lụi dần. Tuy nhiên ở vài nơi vẫn còn rơi rớt một vài dấu vết, thí dụ như trong thánh đường giáo xứ hôm nay. Bạn sẽ là người yếm thế nếu không còn cảm thấy lây nhiễm cái vui của ngày lễ. Bạn sẽ là người chán nản nếu cây thông Noel, quà cáp, nến đèn lung linh, bài ca du dương, diễu hành hoành tráng không tác động đến linh hồn bạn nữa. Mùa Giáng Sinh chưa chấm dứt. Nó không kết thúc vào sáng 26, ngày đi làm, nhưng còn kéo dài mãi tới hôm nay và cả tuần tiếp theo nữa. Thánh lễ sáng nay hãy còn ở trong thời sung mãn của nó. Tâm hồn các tín hữu còn đang hoan hỷ, vui tươi. Dầu vậy, về một khía cạnh nào đó, trong cộng đoàn có những linh hồn cảm thấy lạc lõng, không đồng nhịp với người khác. Họ không phải là những kẻ vô đạo, nhưng có một nỗi đau mà càng đối diện với ngoại cảnh ồn ào thì càng gia tăng cường độ, vào mùa này chẳng hạn. Và bởi vì không muốn phá đám, quấy rầy người khác, họ ngậm tăm, chịu đựng một mình.
Tôi bấm bụng phỏng đoán số linh hồn như thế trong cộng đoàn chúng ta không phải là nhỏ. Dẫu rằng bề ngoài họ vẫn bình thường vui cười như người khác, nhưng tâm hồn không chút phấn khởi: Vui là vui gượng kẻo mà, ai tri âm đó, mặn mà với ai? Nhìn bề ngoài chẳng dễ gì nhận ra! Họ đứng ngoài vòng chơi là bởi nhiều nguyên do. Có thể còn bé họ bị người lớn hành hạ, lạm dụng tình dục, hiếp dâm, bị cha mẹ bỏ rơi, gia đình tan rã, lang thang ngoài đường phố. Có thể do nghèo đói, không đủ khả năng cung cấp các nhu cầu cần thiết cho gia đình, con cái không được học hành đầy đủ, vô sinh, đồng tính luyến ái, con chết, vợ bỏ đi. Có khi phải chịu đựng một chứng bệnh hiểm nghèo, vô phương chữa chạy như ung thư, phong thấp, Parkinson, Alzheimer, trầm cảm, tim mạch,… bệnh tật chẳng biết thời gian, nơi chốn nào cả. Thiên hạ càng vui thì người mang bệnh càng buồn, một xóm buồn, cả làng cùng buồn khi nhìn sang bên cạnh giàu có tổ chức lễ hội tưng bừng, ngôi sao, hang đá to đùng, đèn nến như sao sa.
Nhưng ngày lễ hôm nay có lẽ cho chúng ta một tia hy vọng, một niềm vui bất ngờ, khi ngỡ ra rằng, ba vua cũng được hài nhi Giêsu kêu mời tới thờ lạy, nhận phước lành từ tay Thượng Đế. Họ cũng thuộc dân tộc vòng ngoài, những kẻ bên lề, chầu rìa ơn cứu độ của Israel. Lễ Hiển Linh cử hành Thiên Chúa tỏ lộ mình ra cho dân ngoại. Sự kiện này được thể hiện trong ba biến cố: Ngày hôm nay, các hiền sĩ đến thờ lạy Chúa Hài Đồng, dâng lên Ngài vàng, mộc dược và nhũ hương. Tuần tới Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođan và tiếng từ trời phán: “Này là người con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng” (Mt 3,17). Và ở tiệc cưới Cana, Chúa Giêsu làm phép lạ đầu tiên biến nước thành rượu, bày tỏ quyền phép trước mặt nhân loại (chúa nhật 2 thường niên, 18/1). Như vậy là Ngài đã hiện diện ở những địa điểm cần đến Ngài, khi bóng tối xem ra nắm chặt lấy số phận, trái tim và tinh thần nhân loại. Trong bài đọc một, tiên tri Isaia hô lớn: “Đứng lên, bừng sáng lên, Giêrusalem hỡi, vì ánh sáng của người đã đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi. Kìa bóng tối bao trùm mặt đất và mây mù phủ lấy chư dân. Nhưng trên ngươi, Đức Chúa như bình minh chiếu toả, vinh quang người xuất hiện trên ngươi” quả là một lời loan báo vĩ đại, ánh sáng của Thiên Chúa xuất hiện như bình minh. Anh sáng này là Hoàng Tử Hoà Bình vừa mới chào đời tại hang đá Bêlem. Từ “bóng tối” vị ngôn sứ nhắc nhở chúng ta liên tưởng đến: “Bóng tối bao trùm mặt đất” của sáng thế ký (1,1), trước khi Thiên Chúa dựng nên sự sáng. Lúc ấy, sức mạnh của Thiên Chúa chiến thắng bóng tối. Vị tiên tri muốn chỉ bảo độc giả điều chi Thiên Chúa đã làm thì lúc này Ngài vẫn thực hiện. Ngày xưa bóng tối đã bị ánh sáng đẩy lui thì bây giờ cũng vậy. Câu văn chứa đựng nhiều hy vọng vĩ đại bằng một liên từ “nhưng”: Nhưng trên ngươi. Từ này diễn tả một tình trạng đổi ngược, chấm dứt cái cũ và bắt đầu điều mới. Đức Chúa như bình minh chiếu toả. Sau khi chúng ta gọi tên bóng tối, gọi tên những nỗi nhọc nhằn của mình, thì đặt tin cậy vào sức mạnh của Đức Chúa và Ngài sẽ nói “Nhưng” tức thời ánh sáng, hy vọng, niềm vui đến: “Vinh quang của Người xuất hiện trên ngươi”. Trong cảnh ngộ như thế, chi duy Tạo Hoá mới có quyền năng đổi thay. Ngài ban cho chúng ta sức mạnh và can đảm để băng qua khó khăn.
Như vậy là tiên tri Isaia đã sửa soạn cho chúng ta am hiểu bài Tin Mừng. Ông nói các tín hữu sẽ kinh nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa trong bản thân mình, rồi từ ánh sáng của chúng ta, thiên hạ sẽ tiến bước trên con đường công chính. Thiên Chúa với tới dân ngoại qua các tín hữu. Đúng như vậy, ánh sáng huy hoàng của Hội Thánh chiếu tới mọi dân tộc qua nguồn sung mãn của học thuyết thánh thiện, qua sự tinh tuyền luân lý, qua ơn sủng tràn đầy, qua nếp sống đạo đức, qua các tác phẩm vô giá, qua phụng vụ nghiêm trang và vẻ đẹp lộng lẫy của các nhà thờ, cung thánh. Các tín hữu có thể làm tăng thêm ánh sáng này bằng cuộc sống cá nhân. Xin cân nhắc kỹ hành vi của mình như một thành viên của Hội Thánh. Mùa này nhiều dân tộc cảm nhận mình chỉ là dân ngoại, ước ao được nghe nốt nhạc hy vọng của tiên tri Isaia. Họ chờ đợi một tia sáng từ Bêlem. Sẽ có ánh sáng cho họ và muôn dân sẽ tụ tập về Giêrusalem đã được khôi phục. Xin nhớ thời Chúa Giêsu, người Do thái coi dân ngoại, đàn bà, trẻ con là những kẻ ngoài lề. Họ không được phép bước vào tiền đường đền thờ Giêrusalem. Họ chẳng có quyền lợi nào cả trong đạo. Hôm nay chúng ta cũng nên đồng hoá với họ và nghe tiếng tiên tri Isaia nói: “Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa sẽ hướng về ngươi mà tiến bước… mặt mày ngươi sẽ rạng rỡ, lòng dạ ngươi hớn hở tưng bừng” và khi không nhận ra phương hướng hoặc ơn cứu giúp từ chân trời, chúng ta phải dựa vào lời hứa này của dân Do Thái mà tiến bước. Bởi nó không phải là lời hứa suông nhưng rất nặng ký, có nội dung vững chắc. Nó không phải là cái vỗ vai an ủi, khích lệ, mà là sự trung tín của Thiên Chúa. Ngài sẽ ban ánh sáng, hạnh phúc cho những nơi thiếu vắng, ban bình an yêu thương cho những phần đất hận thù, chiến tranh. Chúng ta là những dân ngoại lầm lũi bước trong bóng tối tội lỗi, chúng ta cần tin tưởng vào lời hứa này để đạt được những gì mình vật lộn, khát khao trong bóng tối. Thiên Chúa sẽ thực hiện những công việc, làm loài người phải bật tiếng ngợi khen, tạ ơn.
Các vị đạo sĩ bước vào thờ lạy (lễ này xin đọc bài thơ nổi tiếng T.S. Eliot, nhan đề cuộc hành trình của ba vua, mà năm vừa rồi tôi đã trích vài câu căn bản). Họ đã thực hiện cuộc hành trình dài, vất vả để đi tìm sự thật. Họ bỏ lại đàng sau tất cả, gia đình, vợ con, châu báu, ngai vàng, bạn bè thân thuộc, nghề nghiệp, nếp sống ấm cúng… để đến Giêrusalem tìm một bé thơ nghèo nàn. Họ không có Thánh Kinh của Do Thái Giáo hướng dẫn. Họ phải hỏi vua Hêrôđê để biết chỗ con trẻ sinh ra ở đâu. Đến lượt Hêrôđê phải hỏi các thầy thông luật (tức hội đồng Sinhedrin) và được biết Đấng Mêsia, Thiên Sai của Thiên Chúa được sinh ra tại Bêlem. Thật lạ lùng nếu như Hêrôđê không nắm được thông tin này! Và những lãnh đạo tôn giáo lại không cất công tìm kiếm Đấng các tiên tri nói tới, toàn dân tộc trông đợi. Thay vì họ, các đạo sĩ, những kẻ ngoài rìa truyền thống lại nỗ lực thử vận mệnh của mình. Họ là những kẻ mở rộng tương lai cho những điều mới lạ.
Cho nên, xin hãy gạt sang một bên những luật lệ tôn giáo cũ. Ngày hôm nay chúng ta có một nhật kỳ đầy ánh sáng Phúc Âm khác. Chúng ta có thể đẩy quá khứ về phía sau, và để câu chuyện ba vua hướng dẫn mình làm cuộc hành trình, dầu vất vả, đến nơi sự thật cư ngụ. Hôm nay là ngày người ta nên rũ bỏ mọi hình thức trói buộc tinh thần mình, làm những quyết tâm mới và tiến theo hướng Đấng có khả năng ban cho chúng ta tham vọng mới. Lễ này có tính phổ quát. Nghĩa là mọi người đều được Thiên Chúa mời gọi tiến vào vòng tay cứu độ của Ngài. Các tâm hồn ngoài truyền thống Do Thái chẳng có chi phải sợ hãi.
Lễ vật của các đạo sĩ gợi nhớ thánh vịnh 72, câu 10 và câu 11: “Từ Tarsit và hải đảo xa xăm, hàng vương giả sẽ về triều cống. Cả những vua Ả Rập, Xơva cũng đều tới tiến dâng lễ vật. Mọi quân vương phủ phục trước bệ rồng, muôn dân nước thảy đều phụng sự”. Vàng tượng trưng cho quyền quý cao sang, mộc dược để ướp xác kẻ chết, nhũ hương để tôn thờ thần linh. Ba lễ vật gói ghém hiện tại tương lai của bé thơ Giêsu. Cuộc đời mỗi người đều là hành trình về quê hương thiên quốc. Cũng giống như ba vua, chúng ta phải thăm dò, lạc đường, tìm lối, nguy hiểm để vượt quãng đừơng xa. Khi mười năm, hai mươi năm, năm sáu bảy chục năm, lâu nữa thì hàng trăm năm, thử hỏi ai không vấp ngã? Và chúng ta biết mình đi về đâu? Với Thiên Chúa, Đấng tinh tuyền vô biên! Cho nên sợ hãi vô cùng, không cầu nguyện, ăn chay hãm mình làm sao đứng vững? Lại còn phải nhờ bàn tay Thiên Chúa dẫn dắt. Tuy hôm nay Ngài đến với mỗi linh hồn như món quà Thiên Chúa thương ban, nhưng phần đa số không trân trọng, có linh hồn coi nó rẻ mạt cho đến giờ hấp hối. Lúc ấy mới thấy là quý giá vô cùng, nhưng đã muộn! May thay còn đức tin bảo đảm cho định mệnh của mình. Và không giống như các đạo sĩ, chúng ta chẳng cần mang theo lễ vật. Chỉ duy bản thân và lòng tin kính Đức Kitô. Mọi thứ khác để lại phía sau. Khi ra giảng đạo, Ngài sẽ nói cho chúng ta hay phải làm thế nào: Dấn thân phục vụ người khác, mang lương thực cho kẻ đói nghèo, áo mặc cho kẻ rách rưới, chỗ ở cho kẻ lang thang, thuốc men cho những ai đau yếu, tha nợ cho kẻ túng thiếu, giải phóng kẻ tù tội, hiện diện bên những người cô đơn (Mt 25). Hôm nay chính thức Đức Chúa Trời tỏ mình ra cho nhân loại như món quà quý báu. Việc đó Chúa thực hiện, không phải chúng ta, và vì ích lợi cho mỗi linh hồn, cho thế giới, mọi nơi, mọi thời đại. Trước mắt, Ngài thể hiện món quà này trong bí tích Thánh Thể và trong ơn hiển linh chúng ta cử hành hôm nay.
Chẳng mấy bữa nữa, thiên hạ sẽ dọn dẹp cây Noel, hang đá, đèn sao, nhà cửa trở về nếp sống bình thường. Nhưng đừng bao giờ quên rằng trung tâm của mùa Giáng Sinh là Đức Kitô bé thơ, quà tặng Thiên Chúa ban. Chúng ta tin tưởng vào đường lối của Ngài trên đường về quê trời. Ngài là ngôi sao giáng sinh luôn trung tín dẫn lối. Chúng ta làm việc để mỗi ngày đem thêm Ngài vào linh hồn mình và vào tình hình thế giới. Lễ Hiển Linh là ngày hội của những kẻ lữ hành, nó luôn nhắc mọi người bé thơ Giêsu sinh ra trong hang bò lừa, nhưng luôn cùng tiến bước với nhân loại trở về với Thiên Chúa hằng sống. Amen.
Mt 2,1-12
Thưa quý vị.
Bầu khí lễ hội tưng bừng mừng Thiên Chúa làm người đang tàn lụi dần. Tuy nhiên ở vài nơi vẫn còn rơi rớt một vài dấu vết, thí dụ như trong thánh đường giáo xứ hôm nay. Bạn sẽ là người yếm thế nếu không còn cảm thấy lây nhiễm cái vui của ngày lễ. Bạn sẽ là người chán nản nếu cây thông Noel, quà cáp, nến đèn lung linh, bài ca du dương, diễu hành hoành tráng không tác động đến linh hồn bạn nữa. Mùa Giáng Sinh chưa chấm dứt. Nó không kết thúc vào sáng 26, ngày đi làm, nhưng còn kéo dài mãi tới hôm nay và cả tuần tiếp theo nữa. Thánh lễ sáng nay hãy còn ở trong thời sung mãn của nó. Tâm hồn các tín hữu còn đang hoan hỷ, vui tươi. Dầu vậy, về một khía cạnh nào đó, trong cộng đoàn có những linh hồn cảm thấy lạc lõng, không đồng nhịp với người khác. Họ không phải là những kẻ vô đạo, nhưng có một nỗi đau mà càng đối diện với ngoại cảnh ồn ào thì càng gia tăng cường độ, vào mùa này chẳng hạn. Và bởi vì không muốn phá đám, quấy rầy người khác, họ ngậm tăm, chịu đựng một mình.
Tôi bấm bụng phỏng đoán số linh hồn như thế trong cộng đoàn chúng ta không phải là nhỏ. Dẫu rằng bề ngoài họ vẫn bình thường vui cười như người khác, nhưng tâm hồn không chút phấn khởi: Vui là vui gượng kẻo mà, ai tri âm đó, mặn mà với ai? Nhìn bề ngoài chẳng dễ gì nhận ra! Họ đứng ngoài vòng chơi là bởi nhiều nguyên do. Có thể còn bé họ bị người lớn hành hạ, lạm dụng tình dục, hiếp dâm, bị cha mẹ bỏ rơi, gia đình tan rã, lang thang ngoài đường phố. Có thể do nghèo đói, không đủ khả năng cung cấp các nhu cầu cần thiết cho gia đình, con cái không được học hành đầy đủ, vô sinh, đồng tính luyến ái, con chết, vợ bỏ đi. Có khi phải chịu đựng một chứng bệnh hiểm nghèo, vô phương chữa chạy như ung thư, phong thấp, Parkinson, Alzheimer, trầm cảm, tim mạch,… bệnh tật chẳng biết thời gian, nơi chốn nào cả. Thiên hạ càng vui thì người mang bệnh càng buồn, một xóm buồn, cả làng cùng buồn khi nhìn sang bên cạnh giàu có tổ chức lễ hội tưng bừng, ngôi sao, hang đá to đùng, đèn nến như sao sa.
Nhưng ngày lễ hôm nay có lẽ cho chúng ta một tia hy vọng, một niềm vui bất ngờ, khi ngỡ ra rằng, ba vua cũng được hài nhi Giêsu kêu mời tới thờ lạy, nhận phước lành từ tay Thượng Đế. Họ cũng thuộc dân tộc vòng ngoài, những kẻ bên lề, chầu rìa ơn cứu độ của Israel. Lễ Hiển Linh cử hành Thiên Chúa tỏ lộ mình ra cho dân ngoại. Sự kiện này được thể hiện trong ba biến cố: Ngày hôm nay, các hiền sĩ đến thờ lạy Chúa Hài Đồng, dâng lên Ngài vàng, mộc dược và nhũ hương. Tuần tới Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođan và tiếng từ trời phán: “Này là người con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng” (Mt 3,17). Và ở tiệc cưới Cana, Chúa Giêsu làm phép lạ đầu tiên biến nước thành rượu, bày tỏ quyền phép trước mặt nhân loại (chúa nhật 2 thường niên, 18/1). Như vậy là Ngài đã hiện diện ở những địa điểm cần đến Ngài, khi bóng tối xem ra nắm chặt lấy số phận, trái tim và tinh thần nhân loại. Trong bài đọc một, tiên tri Isaia hô lớn: “Đứng lên, bừng sáng lên, Giêrusalem hỡi, vì ánh sáng của người đã đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi. Kìa bóng tối bao trùm mặt đất và mây mù phủ lấy chư dân. Nhưng trên ngươi, Đức Chúa như bình minh chiếu toả, vinh quang người xuất hiện trên ngươi” quả là một lời loan báo vĩ đại, ánh sáng của Thiên Chúa xuất hiện như bình minh. Anh sáng này là Hoàng Tử Hoà Bình vừa mới chào đời tại hang đá Bêlem. Từ “bóng tối” vị ngôn sứ nhắc nhở chúng ta liên tưởng đến: “Bóng tối bao trùm mặt đất” của sáng thế ký (1,1), trước khi Thiên Chúa dựng nên sự sáng. Lúc ấy, sức mạnh của Thiên Chúa chiến thắng bóng tối. Vị tiên tri muốn chỉ bảo độc giả điều chi Thiên Chúa đã làm thì lúc này Ngài vẫn thực hiện. Ngày xưa bóng tối đã bị ánh sáng đẩy lui thì bây giờ cũng vậy. Câu văn chứa đựng nhiều hy vọng vĩ đại bằng một liên từ “nhưng”: Nhưng trên ngươi. Từ này diễn tả một tình trạng đổi ngược, chấm dứt cái cũ và bắt đầu điều mới. Đức Chúa như bình minh chiếu toả. Sau khi chúng ta gọi tên bóng tối, gọi tên những nỗi nhọc nhằn của mình, thì đặt tin cậy vào sức mạnh của Đức Chúa và Ngài sẽ nói “Nhưng” tức thời ánh sáng, hy vọng, niềm vui đến: “Vinh quang của Người xuất hiện trên ngươi”. Trong cảnh ngộ như thế, chi duy Tạo Hoá mới có quyền năng đổi thay. Ngài ban cho chúng ta sức mạnh và can đảm để băng qua khó khăn.
Như vậy là tiên tri Isaia đã sửa soạn cho chúng ta am hiểu bài Tin Mừng. Ông nói các tín hữu sẽ kinh nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa trong bản thân mình, rồi từ ánh sáng của chúng ta, thiên hạ sẽ tiến bước trên con đường công chính. Thiên Chúa với tới dân ngoại qua các tín hữu. Đúng như vậy, ánh sáng huy hoàng của Hội Thánh chiếu tới mọi dân tộc qua nguồn sung mãn của học thuyết thánh thiện, qua sự tinh tuyền luân lý, qua ơn sủng tràn đầy, qua nếp sống đạo đức, qua các tác phẩm vô giá, qua phụng vụ nghiêm trang và vẻ đẹp lộng lẫy của các nhà thờ, cung thánh. Các tín hữu có thể làm tăng thêm ánh sáng này bằng cuộc sống cá nhân. Xin cân nhắc kỹ hành vi của mình như một thành viên của Hội Thánh. Mùa này nhiều dân tộc cảm nhận mình chỉ là dân ngoại, ước ao được nghe nốt nhạc hy vọng của tiên tri Isaia. Họ chờ đợi một tia sáng từ Bêlem. Sẽ có ánh sáng cho họ và muôn dân sẽ tụ tập về Giêrusalem đã được khôi phục. Xin nhớ thời Chúa Giêsu, người Do thái coi dân ngoại, đàn bà, trẻ con là những kẻ ngoài lề. Họ không được phép bước vào tiền đường đền thờ Giêrusalem. Họ chẳng có quyền lợi nào cả trong đạo. Hôm nay chúng ta cũng nên đồng hoá với họ và nghe tiếng tiên tri Isaia nói: “Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa sẽ hướng về ngươi mà tiến bước… mặt mày ngươi sẽ rạng rỡ, lòng dạ ngươi hớn hở tưng bừng” và khi không nhận ra phương hướng hoặc ơn cứu giúp từ chân trời, chúng ta phải dựa vào lời hứa này của dân Do Thái mà tiến bước. Bởi nó không phải là lời hứa suông nhưng rất nặng ký, có nội dung vững chắc. Nó không phải là cái vỗ vai an ủi, khích lệ, mà là sự trung tín của Thiên Chúa. Ngài sẽ ban ánh sáng, hạnh phúc cho những nơi thiếu vắng, ban bình an yêu thương cho những phần đất hận thù, chiến tranh. Chúng ta là những dân ngoại lầm lũi bước trong bóng tối tội lỗi, chúng ta cần tin tưởng vào lời hứa này để đạt được những gì mình vật lộn, khát khao trong bóng tối. Thiên Chúa sẽ thực hiện những công việc, làm loài người phải bật tiếng ngợi khen, tạ ơn.
Các vị đạo sĩ bước vào thờ lạy (lễ này xin đọc bài thơ nổi tiếng T.S. Eliot, nhan đề cuộc hành trình của ba vua, mà năm vừa rồi tôi đã trích vài câu căn bản). Họ đã thực hiện cuộc hành trình dài, vất vả để đi tìm sự thật. Họ bỏ lại đàng sau tất cả, gia đình, vợ con, châu báu, ngai vàng, bạn bè thân thuộc, nghề nghiệp, nếp sống ấm cúng… để đến Giêrusalem tìm một bé thơ nghèo nàn. Họ không có Thánh Kinh của Do Thái Giáo hướng dẫn. Họ phải hỏi vua Hêrôđê để biết chỗ con trẻ sinh ra ở đâu. Đến lượt Hêrôđê phải hỏi các thầy thông luật (tức hội đồng Sinhedrin) và được biết Đấng Mêsia, Thiên Sai của Thiên Chúa được sinh ra tại Bêlem. Thật lạ lùng nếu như Hêrôđê không nắm được thông tin này! Và những lãnh đạo tôn giáo lại không cất công tìm kiếm Đấng các tiên tri nói tới, toàn dân tộc trông đợi. Thay vì họ, các đạo sĩ, những kẻ ngoài rìa truyền thống lại nỗ lực thử vận mệnh của mình. Họ là những kẻ mở rộng tương lai cho những điều mới lạ.
Cho nên, xin hãy gạt sang một bên những luật lệ tôn giáo cũ. Ngày hôm nay chúng ta có một nhật kỳ đầy ánh sáng Phúc Âm khác. Chúng ta có thể đẩy quá khứ về phía sau, và để câu chuyện ba vua hướng dẫn mình làm cuộc hành trình, dầu vất vả, đến nơi sự thật cư ngụ. Hôm nay là ngày người ta nên rũ bỏ mọi hình thức trói buộc tinh thần mình, làm những quyết tâm mới và tiến theo hướng Đấng có khả năng ban cho chúng ta tham vọng mới. Lễ này có tính phổ quát. Nghĩa là mọi người đều được Thiên Chúa mời gọi tiến vào vòng tay cứu độ của Ngài. Các tâm hồn ngoài truyền thống Do Thái chẳng có chi phải sợ hãi.
Lễ vật của các đạo sĩ gợi nhớ thánh vịnh 72, câu 10 và câu 11: “Từ Tarsit và hải đảo xa xăm, hàng vương giả sẽ về triều cống. Cả những vua Ả Rập, Xơva cũng đều tới tiến dâng lễ vật. Mọi quân vương phủ phục trước bệ rồng, muôn dân nước thảy đều phụng sự”. Vàng tượng trưng cho quyền quý cao sang, mộc dược để ướp xác kẻ chết, nhũ hương để tôn thờ thần linh. Ba lễ vật gói ghém hiện tại tương lai của bé thơ Giêsu. Cuộc đời mỗi người đều là hành trình về quê hương thiên quốc. Cũng giống như ba vua, chúng ta phải thăm dò, lạc đường, tìm lối, nguy hiểm để vượt quãng đừơng xa. Khi mười năm, hai mươi năm, năm sáu bảy chục năm, lâu nữa thì hàng trăm năm, thử hỏi ai không vấp ngã? Và chúng ta biết mình đi về đâu? Với Thiên Chúa, Đấng tinh tuyền vô biên! Cho nên sợ hãi vô cùng, không cầu nguyện, ăn chay hãm mình làm sao đứng vững? Lại còn phải nhờ bàn tay Thiên Chúa dẫn dắt. Tuy hôm nay Ngài đến với mỗi linh hồn như món quà Thiên Chúa thương ban, nhưng phần đa số không trân trọng, có linh hồn coi nó rẻ mạt cho đến giờ hấp hối. Lúc ấy mới thấy là quý giá vô cùng, nhưng đã muộn! May thay còn đức tin bảo đảm cho định mệnh của mình. Và không giống như các đạo sĩ, chúng ta chẳng cần mang theo lễ vật. Chỉ duy bản thân và lòng tin kính Đức Kitô. Mọi thứ khác để lại phía sau. Khi ra giảng đạo, Ngài sẽ nói cho chúng ta hay phải làm thế nào: Dấn thân phục vụ người khác, mang lương thực cho kẻ đói nghèo, áo mặc cho kẻ rách rưới, chỗ ở cho kẻ lang thang, thuốc men cho những ai đau yếu, tha nợ cho kẻ túng thiếu, giải phóng kẻ tù tội, hiện diện bên những người cô đơn (Mt 25). Hôm nay chính thức Đức Chúa Trời tỏ mình ra cho nhân loại như món quà quý báu. Việc đó Chúa thực hiện, không phải chúng ta, và vì ích lợi cho mỗi linh hồn, cho thế giới, mọi nơi, mọi thời đại. Trước mắt, Ngài thể hiện món quà này trong bí tích Thánh Thể và trong ơn hiển linh chúng ta cử hành hôm nay.
Chẳng mấy bữa nữa, thiên hạ sẽ dọn dẹp cây Noel, hang đá, đèn sao, nhà cửa trở về nếp sống bình thường. Nhưng đừng bao giờ quên rằng trung tâm của mùa Giáng Sinh là Đức Kitô bé thơ, quà tặng Thiên Chúa ban. Chúng ta tin tưởng vào đường lối của Ngài trên đường về quê trời. Ngài là ngôi sao giáng sinh luôn trung tín dẫn lối. Chúng ta làm việc để mỗi ngày đem thêm Ngài vào linh hồn mình và vào tình hình thế giới. Lễ Hiển Linh là ngày hội của những kẻ lữ hành, nó luôn nhắc mọi người bé thơ Giêsu sinh ra trong hang bò lừa, nhưng luôn cùng tiến bước với nhân loại trở về với Thiên Chúa hằng sống. Amen.