Lễ Thánh Gia: Tìm lại Chúa trong đền thờ

Lc 2,41-52

I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA

1) Ý CHÍNH : Hai Ông Bà tìm thấy con trong đền thờ.

Câu chuyện Thánh Gia hành hương lên Giêrusalem dự lễ vượt Qua đã được thánh Luca ghi lại trong 3 phần như sau :

- Phần thứ nhất (c. 41-45) : Trẻ Giêsu bị thất lạc và được cha mẹ đi tìm trong lo âu : Năm Đức Giêsu 12 tuổi thì Người bắt đầu theo cẹ đi hành hương hằng năm tại Giêrusalem vào dịp lễ Vượt Qua. Sau khi kỳ lễ đã xong, mọi người ra về thì cha mẹ mới phát hiện ra trẻ giêsu bị thất lạc. Hai ông bà lo lắng vất vả đi tìm kiếm người trong đám bà con thân thích, rồi quay trở lại đền thánh Giêrusalem mà tìm.

- Phần thứ hai (c. 46-50) : Cha mẹ tìm thấy con trẻ trong vui mừng : sau ba ngày hai ông bà mới tìm thấy Người trong đền thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe vừa đặt câu hỏi. Bấy giờ Mẹ Người lên tiếng trách yêu con thì Người đã đáp lại như sau : “Sao cha mẹ lại tìm con ? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao ?”.

- Phần thứ ba (c. 51-52) : Trẻ Giêsu nêu gương hiếu thảo với cha mẹ : Tin Mừng Luca viết : “Người đi xuống cùng với cha mẹ trở về Nadarét và hằng vâng phục các ngài”.

2) CHÚ THÍCH :

- Hằng năm, cha mẹ Đức Giêsu trẩy hội đền Giêrusalem mừng lễ Vượt Qua. Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, theo tập tục ngày lễ (Lc 2,41-42) :

+ Hằng năm : Luật Môsê qui định : Tất cả nam giới người Do Thái bất phân tuổi tác phải lên thành thánh trình diện Chúa vào ba dịp lễ mỗi năm là : lễ Bánh Không Men (hay Vượt Qua), lễ Ngũ Tuần và lễ Lều (x. Xh 23,14-17; Đnl 16,16).

+ Khi Người được mười hai tuổi : Tại Ítraen, sau khi học giáo lý, đứa trẻ 13 tuổi sẽ tuyên tín bước vào thế giới người lớn, trở thành “Con của Lề Luật”. Ngày đó người ta yêu cầu đứa trẻ bước lên bục của hội đường để đọc sách To-rah. Trong câu này, khi nói lên 12 tuổi, là tác giả muốn đề cao về sự khôn ngoan sắc sảo của trẻ Giêsu.

+ Cả gia đình cùng lên đền : Dù Luật chỉ buộc những người đàn ông đến tuổi khôn đi hành hương, nhưng do lòng đạo đức mà Đức Mẹ có thói quen năm nào cũng đưa trẻ Giêsu cùng theo thánh Giuse lên đền thờ vào dịp lễ Vượt Qua.

- Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giêsu thì ở lại Giêrusalem, mà cha mẹ chẳng hay biết. Ong bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành. Nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giêrusalem mà tìm (Lc 2,43-45) :

+ Xong kỳ lễ : Lễ Vượt Qua hay lễ Bánh Không Men kéo dài 7 ngày (x. Xh 12,15-16; Lv 23,6-8; Đnl 16,1-8). Thực ra Luật chỉ buộc ở lại Đền thờ 3 ngày đầu. Khi nói đến ngày lễ đã hoàn tất, tác giả ngầm đề cao lòng đạo đức của Thánh Gia.

+ Hai ông bà trở về, còn cậu bé Giêsu thì ở lại Giêrusalem, mà cha mẹ chẳng hay biết : Trong dịp lễ này, những người ở xa đền thờ thường tổ chức thành từng đoàn lữ hành và đi từng chặng đường. Lúc đi đường, họ cùng nhau hát những bài ca khúc “Lên Đền” (x. Tv 120-134). Sau ngày lễ, những người hành hương lại nhập đoàn ra về. Nhưng không có tổ chức trật tự như lúc đi. Họ có thể không cùng đi dọc đường, miễn sao cùng dừng chân lại ở chặng đường đã định để nghỉ đêm. Vì thế lúc ra về, hai ông bà Giuse Maria vẫn yên tâm khi không thấy trẻ Giêsu cùng đi chung trong đoàn. Vì câu có thể đi trước hay đi sau, chung trong đám bà con cùng lứa tuổi.

+ Sau một ngày đường mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc : Đến chặng nghỉ đầu tiên, tức là sau một ngày đườn, hai ông bà không thấy trẻ Giêsu đâu nên bắt đầu lo lắng và đi tìm.

+ Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giêrusalem : Hai ông bà đi ngược trở lại Giêrusalem để tìm con. Vì ngày lễ có đông người chen lấn nhau, nên việc tìm trẻ em 12 tuổi thất lạc không phải là điều dễ dàng.

- Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong đền thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cậu nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đáp của cậu (Lc 2,46-47) :

+ Sau ba ngày : Con số ba ngày nhắc ta nhớ đến biến cố Tử Nạn và Phục Sinh : Đức Giêsu sẽ chịu chết và đến ngày thứ ba thì sống lại.

+ Đang ngồi giữa các thầy dạy : Các bậc thầy (Ráp-bi) thường ngồi dạy Kinh Thánh ở tiền đình bên trong khuôn viên đền thờ. Đức Giêsu về sau cũng làm như vậy (x. Lc 19,47). Hình thức giảng dạy có tính cách đối thoại là hỏi và đáp.

+ Ai nghe cậu nói cũng đều ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đáp của cậu : Sự thông minh và khôn ngoan của trẻ Giêsu khiến mọi người đều ngạc nhiên. Về sau, khi ra giảng đạo, Đức Giêsu cũng làm cho dân chúng ngạc nhiên về sự đối đáp khôn ngoan của Người (x. Mt 12, 1-8; 19,3-9). Bấy giờ Đức Giêsu xuất hiện như một nhà chú giải Kinh Thánh có thẩm quyền (x. Lc 4,32).

- Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và Mẹ Người nói với Người : “Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy ? Con thấy không, cha con va mẹ đây đã phải cực lòng tìm con !” Người đáp : “Sao cha mẹ lại tìm con ? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao ?” Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói (Lc 2,48-50) :

+ Hai ông bà sửng sốt : Nếu mọi người ngạc nhiên vì sự thông minh và khôn ngoan của trẻ Giêsu thì hai ông bà lại ngạc nhiên vì thấy trẻ Giêsu có vẻ thản nhiên vô lo, trong lúc cha mẹ đang hết sức lo buồn tìm kiếm cậu. Vì thế Mẹ Người mới thốt lên lời có vẻ trách yêu Người rằng : “Con ơi ! Sao con lại xử với cha mẹ như vậy ? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con !”

+ “Sao cha mẹ lại tìm con ? cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao ?” : Lời đầu tiên và cuối cùng của Đức Giêsu trong Tin Mừng Luca (x. Lc 23,46; 34,49) đều nói đến Thiên Chúa Cha. Quan hệ giữa Người với Chúa Cha phải được đặt lên trên mọi quan hệ khác. Thái độ của trẻ Giêsu đối với cha mẹ đang tìm Người cũng giống như thái độ mà sau này Người có đối với mẹ và anh em đến tìm gặp Người (x. Lc 8, 19-21). Thái độ này nói lên rằng : Người muốn giới thiệu Người còn một gia đình siêu nhiên nữa, chứ không phải chỉ có một gia đình tự nhiên mà Đức Maria là Mẹ, và thánh Giuse là cha nuôi mà thôi.

+ Ông bà không hiểu lời Người vừa nói : Mầu nhiệm Đức Giêsu là con Thiên Chúa biểu lộ qua câu trẻ Giêsu gọi Thiên Chúa là Cha mình, vượt quá mọi hiểu biết của loài người kể cả đối với hai ông bà Giuse và Maria.

- Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadarét và hằng vâng phục các Ngài. Riêng Mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng. Còn Đức Giêsu thì ngày càng khôn lớn, và được Thiên Chúa cũng như mọi người thương mến (Lc 2,51-52) :

+ Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadarét : Việc trẻ Giêsu ở lại đền thờ Giêrusalem không phải là một thái độ bất tuân, nhưng là một sự tuân phục uy quyền lớn hơn là Chúa Cha trên trời. Vì thế sau khi đã vâng phục Chúa Cha, thì Người lại trở về thành Nadarét và vâng phục cha mẹ trần gian của Người.

+ Riêng Mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng : Đức Maria đều ghi nhớ kỹ những gì thuộc về Đức Giêsu. Ghi nhớ có nghĩa là suy niệm sâu xa để hiểu rõ ý nghĩa những sự việc đã xảy ra và sẵn sàng vâng phục theo Thánh Ý Thiên Chúa.

+ Còn Đức Giêsu thì ngày càng khôn lớn, và được Thiên Chúa cũng như mọi người thương mến : Câu này tương tự như câu nói về ngôn sứ Samuen : “Còn cậu bé Samuen thì càng lớn lên, và đẹp lòng cả Đức Chúa lẫn người ta” (1 Sm 2,26).

II. HỌC SỐNG LỜI CHÚA :

1) LỜI CHÚA : “Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái…Người làm vợ phải phục tùng chồng. Như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa” (Cl 3,14.18).

2) CÂU CHUYỆN 1 : Ly hôn vì những lý do không đâu.

Tại quận Cam (Orange) bang California Hoa Kỳ gần đây đã xảy ra một vụ vợ chồng đưa nhau ra tòa xin ly hôn chỉ vì lý do lẩm cẩm như sau : Anh Uyt-len (Wheatland) và chị Giu-đi Su-li-ven (Judi Sullivan) nộp đơn xin ly hôn vì không thống nhất với nhau về việc chăm sóc con chó cưng Răn-nơ-uê (Runaway) nuôi trong nhà. Quan tòa tuyên bố rất tiếc không thể hỏi ý kiến của con chó xem nó thích ở với ai trong hai người ! Và tòa tuyên bố phán quyết như sau : Hai người sẽ luân phiên nhau nuôi giữ con chó ! Ong chồng không chấp nhận phán quyết nói trên và kiện lên tòa thượng thẩm quận Cam. Tại đây hai người lại cãi nhau về quyền được nuôi chó. Ông chồng nói : “Bà ấy đã không chịu trả con chó cho tôi vào tháng 12 vừa qua, khiến tôi bị mất đi niềm vui trong dịp lễ Giáng Sinh”. A vợ đáp lại : “Vì con Răn-nơ-uê lúc ấy đang có bầu. Ong làm sao chăm sóc con chó cái sắp sinh cách tốt đẹp bằng tôi được !”. Tòa đòi hai bên phải nghiêm chỉnh thi hành phán quyết của tòa. Bấy giờ ông chồng liền phân bua : “Tôi luôn thi hành đúng theo quyết định của tòa. Chỉ có bà ta mới cố ý làm sai thôi. Tôi đã làm hết bổn phận đối với con Răn-nơ-uê, và sau khi nó sinh được 4 chó con, tôi cũng đã chia cách công bằng : Mỗi bên đều được hai con chó nhỏ. Bây giờ bà ấy sẽ không thể than trách về bất cứ điều gì nữa !”

Chính vì người ta đã coi thường hôn nhân gia đình và thiếu chuẩn bị trước khi kết hôn, nên đôi vợ chồng sẽ dễ đi tới quyết định chia tay nhau. Nhiều khi họ xin ly hôn chỉ vì những lý do không đâu như đôi vợ chồng trong câu chuyện trên.

CÂU CHUYỆN 2 : Ly hôn vì thiếu tôn trọng nhau.

Gần đây một tờ báo lớn ở thủ đô Luân Đôn của nước Anh đã làm một cuộc điều tra về các nguyên nhân gây đổ vỡ hạnh phúc gia đình. Trong bản câu hỏi đề nghị các nam độc giả trả lời, có một câu hỏi như sau : Trong gia đình của bạn, ai là chủ nhà có quyền quyết định mọi việc ? Là bạn, vợ bạn hay một người nào khác ? Kết quả phiếu thăm dò là : 70 phần trăm các ông trả lời là : “Vợ tôi làm chủ”. 20 phần trăm cho biết : “Là mẹ tôi”. Và chỉ có 10 phần trăm trả lời rằng “Tôi làm chủ”.

Vì thế không lạ gì khi thấy tại nước Mỹ người ta ước tính : Cứ có hai cặp tổ chức đám cưới thì một cặp ra tòa xin ly hôn chỉ sau một thời gian ngắn sống chung. Tại nước Anh tình trạng các gia đình bất hạnh cũng có tỷ lệ giống như vậy ! Gia đình bị tan vỡ phần lớn là do trong nhà không có tôn ti trật tự : mỗi thành viên không chu toàn bổn phận của một người chồng người cha và của một người vợ người mẹ.

CÂU CHUYỆN 3 : Người cầu toàn :

Theo một chuyện cổ của Hồi giáo thì NA-TRÚT-ĐIN là hiện thân của những chàng trai độc thân khó tính. Trong một buổi trà dư tửu hậu, khi bạn bè chất vấn lý do tại sao đến tuổi bốn mươi rồi mà anh ta vẫn chư lấy vợ, Na-trút-đin đã tâm sự về tình trạng độc thân bất đắc dĩ của anh như sau :

“Tôi đâu phải là không muốn lấy vợ như các bạn nghĩ : Suốt cả tuổi thanh xuân, tôi đã đi khắp nơi để tìm cho mình một người vợ hoàn hào như ý muốn. Tại Cai-rô, thủ đô nước Ai Cập, tôi đã sớm gặp được một thiếu nữ vừa đẹp người lại vừa thông minh. Nàng có đôi mắt bồ câu với con ngươi đen nhánh giống như hai hạt ô-liu. Tôi ưng ý ngay trong lần gặp đầu tiên. Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi đã khám phá ra rằng : Nàng ta không phải là một cô gái hiền thục nết na thùy mị như tôi mong muốn. Thế là tôi liền rời bỏ Cai-rô để đến thành phố Bát-đa là thủ đô của I-rắc, để tìm kiếm một người vợ lý tưởng, nghĩa là phải vừa đẹp vừa thông minh, mà còn phải dịu hiền nữa ! Tại đây, nhờ Thánh Al-lah phù hộ nên tôi đã sớm gặp được một thiếu nữ thật hoàn hảo, đúng như lòng tôi hằng mong ước : Nàng của tôi vừa đẹp người, vừa thông minh, lại vừa hiền dịu ngoan ngoãn. Nhưng có điều là hai người chúng tôi khi nói chuyện lại khắc khẩu : Thường không mấy khi có cùng quan điểm với nhau về bất cứ lãnh vực nào. Thế là tôi đành âm thầm chia tay với nàng. Từ đó, tôi liên tiếp trải qua nhiều mối tình với nhiều phụ nữ khác nhau. Nhưng người được mặt này thì lại thiếu mặt kia, được tính tốt này thì lại phải tật xấu nọ. Đến lúc tôi cảm thấy thất vọng, tưởng chừng như sẽ không khi nào tìm ra được một người đàn bà hoàn hảo về mọi phương diện. Thế rồi một hôm, Thánh Al-lah đã sắp xếp cho tôi gặp được một thiếu nữ thật tuyệt vời. Có thể nói : Nàng là sự kết hợp nhiều đức tính của một người vợ lý tưởng mà tôi hằng mong muốn : Nàng vừa đẹp, vừa thông minh, vừa hiền dịu lại rất quảng đại và tử tế…Ngoài ra nàng còn có nhiều tài năng trổi vượt khác như : Hát hay múa giỏi, nấu ăn ngoan, cắm hoa đẹp, thêu thùa may cắt thạo…Thế nhưng các bạn có biết vì sao cho đến giờ này tôi vẫn là một chàng trai độc thân khó tính không ? Vì khi tôi mạnh dạn ngỏ lời cầu hôn với nàng, thì đã bị nàng thẳng thừng từ chối, vì nàng cũng đang đi tìm một mẫu đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng. Mà theo đánh giá của nàng thì tôi chỉ là một gã đàn ông tầm thường, có quá nhiều thói hư tật xấu, không xứng đáng làm chồng của nàng được !”

3) SUY NIỆM

+ Hôm nay Giáo Hội mừng lễ Thánh Gia Na-da-rét : Thánh Giuse, Đức Mẹ và trẻ Giêsu, là gương sáng của một gia đình hòa hợp hạnh phúc. Nói đến gia đình là nói đến một định chế do Thiên Chúa thiết lập, đang và sẽ tồn tại cho đến tận thế. Gia đình là nền tảng của xã hội và là tế bào của Giáo Hội ! Nếu gia đình mà bền vững hạnh phúc thì xã hội sẽ được an vui và Giáo Hội ngày càng phát triển cả về số lượng cũng như chất lượng. Hôm nay Giáo Hội giới thiệu Thánh Gia cho các gia đình công giáo học tập : Trong gia đình thánh này có thánh Giuse là một người công chính. Người luôn tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa và xin vâng. Chồng có bổn phận phải yêu thương vợ, và là một người cha có tinh thần trách nhiệm trong việc nuôi dạy con cái. Trong gia đình này, Đức Maria nêu gương cho các bà vợ. Các bà phải yêu mến vâng phục chồng mình, luôn quan tâm “nuôi con khỏe dạy con ngoan”. Trong gia đình thánh này, cũng có một người con là trẻ Giêsu, một đứa con hiếu thảo, luôn tôn kính và vâng lời cha mẹ.

+ Về phạm vi trần thế, gia đình Na-da-rét có tôn ti trật tự : Thánh Giuse là gia trưởng, rồi đến Đức Maria là hiền mẫu và cuối cùng trẻ Giêsu. Nhưng trước mặt Thiên Chúa thì giá trị ấy lại hoàn toàn đảo ngược. Chúa Giêsu là Con Thiên chúa. Rồi đến Đức Maria Mẹ Người. Và cuối cùng là thánh Giuse. Tuy nhiên cả ba nhân vật trên đều ý thức rõ về vai trò và địa vị của mình trong gia đình, để luôn tỏ ra sự trọng kính nhau, luôn tìm dịp làm vui lòng nhau và sẵn sàng hy sinh phục vụ lẫn cho nhau. Chính sự tương kính được thể hiện trong cách cư xử tôn ti trật tự, là yếu tố quan trọng xây dựng hạnh phúc gia đình.

+ Muốn cho gia đình hòa hợp hạnh phúc, thì mỗi thành viên cần thực hành các lời khuyên của thánh Phaolô như sau : “Người làm vợ hãy phục tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa. Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng đay nghiến với vợ. Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa. Những bậc làm cha mẹ đừng làm cho con cái bực tức, kẻo chúng ngã lòng “ (Cl 3,18-21).

+ Muốn cho gia đình hòa hợp hạnh phúc thì cần phải có một yếu tố quan trọng, không thể thiếu được. Đó là phải có Chúa hiện diện trong gia đình : Chúa là tình yêu, là sợi dây liên kết đôi vợ chồng với nhau. Chúa là thầy dạy, là gương mẫu cho các thành viên trong gia đình noi theo, là sức mạnh giúp gìn giữ và bảo vệ hạnh phúc gia đình. Hai vợ chồng cần phải đồng tâm hiệp lực vượt qua mọi phong ba của cuộc đời. Có Chúa hiện diện thì đôi vợ chồng sẽ dễ thương yêu nhau hơn, tin tưởng nhau hơn, can đảm chịu đựng những thói hư tật xấu của nhau hơn, và dễ tha thứ những lầm lỗi khuyết điểm cho nhau hơn (x. 1 Cr 13,7).

4) THẢO LUẬN :

- Gia đình hôm nay gặp nhiều khó khăn như : khó giữ trọn được lời thề hứa sẽ yêu thương và chung thủy với nhau cho đến chết. Con cái dễ bị hư hỏng và mắc phải những thói hư tật xấu, gia đình dễ rơi vào tình trạng khủng hoảng nghèo đói cả về vật chất cũng như tinh thần…Theo bạn thì đâu là khó khăn lớn nhất và phải khắc phục như thế nào ?

- Theo bạn thì một gia đình hạnh phúc phải có những đặc điểm nào ? Để xây dựng gia đình như thế cần phải có những điều kiện gì ?

III. HIỆP SỐNG NGUYỆN CẦU :

1) Lạy Chúa Giêsu, xin nhìn đến những gia đình đang thiếu vắng tình yêu, hay đang thiếu những phương tiện vật chất tối thiểu, những gia đình đang buồn sầu vì vắng tiếng cười của trẻ thơ, hay trái lại : đang vất vả lo âu vì đàn con nheo nhóc. Xin nâng đỡ những gia đình đã trở thành hỏa ngục vì chứa đầy dối trá, ích kỷ, kiêu căng giận hờn và thù ghét nhau.

Lạy Chúa Giêsu, xin nhìn đến những trẻ em đang cần sự chăm sóc và tình thương, những trẻ em bị lạm dụng, bị bóc lột và trở thành những món hàng để con buôn trao đổi buôn bán; Những trẻ em đang lạc lõng bơ vơ không được học hành, những trẻ em bị vùi dập và trở nên hư hỏng.

Xin biến đổi các gia đình tín hữu chúng con biết noi gương Thánh gia xưa. Xin sai Thánh Thần Tình Yêu đến đốt lên ngọn lửa tin yêu trong mọi thành viên của gia đình. Xin cho mỗi người trong các gia đình biết chu toàn nhiệm vụ của mình, hầu gia đình ngày thêm hòa hợp hạnh phúc, trở thành dấu chỉ giúp người đời nhận biết Thiên Chúa.

X) Hiệp cùng Mẹ Maria. - Đ) Xin Chúa nhậm lời chúng con.

2) Lạy Mẹ Maria, Tin Mừng lễ Thánh Gia hôm nay thuật lại sự việc trẻ Giêsu bị thất lạc tại đền thờ năm Người 12 tuổi. Mẹ và thánh Giuse đã lo lắng đi tìm kiếm con trẻ. Nhờ quyết tâm tìm, nên sau ba ngày đã gặp được Người đang đàm đạo với các bậc thầy về Kinh Thánh. Sau đó, trẻ Giêsu mặc khải cho biết người còn có sứ mệnh cao cả khác tại nhà của Thiên Chúa Cha của Người (x. Lc 2,49). Sau cùng Người đã đi theo cha mẹ trần gian, “trở về Na-da-rét và vâng phục các ngài” như một người con hiếu thảo (Lc 2,51).

Lạy Mẹ, ngày nay nhiều bậc cha mẹ không ý thức nhiệm vụ của mình là phải giáo dục đức tin cho con cái. Xin cho các cha mẹ ý thức bổn phận tập cho con cái mình thói quen đạo đức : năng đến nhà thờ đọc kinh dự lễ, chăm chỉ học giáo lý khi đến tuổi khôn. Xin cho con cái chúng con hâm mộ những việc đạo đức, vâng lời người trên để trở thành những con ngoan trò giỏi. Lạy Mẹ, nếu chẳng may có lúc nào đó gia đình chúng con bị thất lạc mất Chúa khi vợ chồng giận hờn ghen ghét nhau, anh chị em trong nhà tranh chấp và làm hại lẫn nhau, hay khi chúng con sa ngã phạm tội mất lòng Chúa…Xin cho chúng con mau mắn cầu xin ơn Chúa tha thứ qua bí tích giao hòa, cho chúng con mau mắn đi tìm Chúa nơi cộng đoàn Giáo Hội. Nếu chúng con quyết tâm đi tìm chắc sẽ gặp được Chúa. Gia đình chúng con lại được yên vui hạnh phúc.

X) Hiệp cùng Mẹ Maria. - Đ) Xin Chúa nhậm lời chúng con.