CỠI NGỰA TRONG THUYỀN

Có một người thích cỡi ngựa cách đặc biệt, nhưng vì không quen coi ngựa nên mua ở chợ một con ngựa rất kém với giá năm mươi quan tiền, dù có đánh nó chăng nữa thì nó phi cũng không được nhanh. Thế là anh ta thuê một chiếc thuyền, dắt con ngựa vào trong thuyền, tự mình cỡi trên lưng con ngựa.

Thuyền trôi chầm chậm khoảng hơn một dặm đường, người ấy vừa chê thuyền đi quá chậm vừa khuyến khích phu thuyền, nói : “Tôi mời ông uống rượu, ông lắc nhanh một chút, tôi chỉ cần tốc độ của ông vượt qua tốc độ của con ngựa một cái đầu là được rồi !”

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Trong con đường tu đức của những người dâng mình làm tôi Chúa, cũng có những người như anh chàng thích cỡi ngựa nhưng không biết coi ngựa tốt xấu và phương pháp cỡi ngựa...

Họ muốn sống theo ý Chúa, nhưng vẫn cứ thích làm theo ý riêng của mình;

Họ muốn sống khiêm tốn nhưng vẫn cứ kiêu ngạo vì những thành quả của mình đã đạt được;

Họ muốn sống hòa đồng với mọi người nhưng họ coi cái chức vụ linh mục, tu sĩ nam nữ lớn quá nên họ vẫn cứ kệnh mặt lên trời mà sống;

Họ muốn ăn nói hiền hòa nhưng thái độ vung tay múa chân của họ làm cho mọi người trốn tránh...

Muốn chèo thuyền đi nhanh hơn con ngựa mình cỡi tại chổ trên thuyền thì đúng là anh chàng nhà giàu ngốc, nhưng những người dâng mình làm tôi tớ Chúa muốn nên hoàn hảo mà không muốn sửa đổi tính tình của mình thì giống ai nhỉ ?