CHA CON ĐI ĂN TIỆC
Có hai cha con cùng đi ăn tiệc, bố ngồi bàn trên, đứa con thì ngồi bàn đối diện, do hai người có một chút giống nhau nên người đồng bàn hỏi đứa con : “Người ngồi bàn trên ấy có phải là bố của anh không ?”
Đứa con trả lời : “Mặc dù là bố tôi, nhưng bản thân mỗi người tự thổi lửa nấu cơm đã rất lâu”.
(Tiếu phủ)
Suy tư :
Đứa con có hiếu là đứa con biết kính trọng và bênh vực cha mẹ mình khi bị người khác coi thường, chứ không phải là đứa con mặt mày giống cha mẹ, bởi vì có những đứa con mặt mày giống cha mẹ đẻ như đúc, nhưng lại là đứa con bất hiếu xách dao phay rượt bố và chửi mắng mẹ mình.
Đứa con có hiếu là đứa con biết thừa nhận cha mình dù cho cha mẹ nghèo rớt mồng tơi, bệnh hoạn điên cuồng, quê mùa dốt nát, bởi vì có những đứa con không dám thừa nhận cha mẹ của mình trước mọi người vì cha mẹ mình nghèo và quê mùa...
Người Kitô hữu thảo kính với Chúa thì dù cho bị bách hại hay bị đánh đập tù đày thì cũng vẫn luôn trung thành và thảo hiếu với Chúa, chứ không phải là những người ngày ngày đi lễ mà bán Chúa “ba ngàn đồng” để mua vé vào coi phim con heo dâm ô nơi quán càphê đèn mờ, lại càng không phải là những người làm việc nhà Chúa nhưng lại “bán Chúa” để được có danh vọng địa vị...
Thiên Chúa là cha của tôi, cho nên tôi phải yêu mến và công khai thừa nhận Ngài trước mặt thiên hạ, đó chính là hiếu thảo với Cha trên trời vậy...
Có hai cha con cùng đi ăn tiệc, bố ngồi bàn trên, đứa con thì ngồi bàn đối diện, do hai người có một chút giống nhau nên người đồng bàn hỏi đứa con : “Người ngồi bàn trên ấy có phải là bố của anh không ?”
Đứa con trả lời : “Mặc dù là bố tôi, nhưng bản thân mỗi người tự thổi lửa nấu cơm đã rất lâu”.
(Tiếu phủ)
Suy tư :
Đứa con có hiếu là đứa con biết kính trọng và bênh vực cha mẹ mình khi bị người khác coi thường, chứ không phải là đứa con mặt mày giống cha mẹ, bởi vì có những đứa con mặt mày giống cha mẹ đẻ như đúc, nhưng lại là đứa con bất hiếu xách dao phay rượt bố và chửi mắng mẹ mình.
Đứa con có hiếu là đứa con biết thừa nhận cha mình dù cho cha mẹ nghèo rớt mồng tơi, bệnh hoạn điên cuồng, quê mùa dốt nát, bởi vì có những đứa con không dám thừa nhận cha mẹ của mình trước mọi người vì cha mẹ mình nghèo và quê mùa...
Người Kitô hữu thảo kính với Chúa thì dù cho bị bách hại hay bị đánh đập tù đày thì cũng vẫn luôn trung thành và thảo hiếu với Chúa, chứ không phải là những người ngày ngày đi lễ mà bán Chúa “ba ngàn đồng” để mua vé vào coi phim con heo dâm ô nơi quán càphê đèn mờ, lại càng không phải là những người làm việc nhà Chúa nhưng lại “bán Chúa” để được có danh vọng địa vị...
Thiên Chúa là cha của tôi, cho nên tôi phải yêu mến và công khai thừa nhận Ngài trước mặt thiên hạ, đó chính là hiếu thảo với Cha trên trời vậy...