QUÀ TẶNG
Khi bạn cho những cái bạn đang có, thì quà tặng của bạn thật nhỏ nhoi.
Chỉ khi bạn cho đi chính mình bạn, thì quà tặng mới trở nên đích thực.
Vì của cải là gì, nếu không phải là những gì mình lo tích trữ sợ rằng ngày mai sẽ cần đến.
Và ngày mai, ngày mai sẽ trao ban cái gì cho con chó quá tinh khôn
đem giấu những khúc xương dưới cát,
đang khi cùng đoàn người lữ hành đi về thành thánh?
Và cái gì sợ sẽ phải cần đến, nếu không phải là chính điều cứ thèm khát mãi?
Khi mà giếng của bạn đầy nước mà bạn vẫn còn khát,
thì cơn khát này không khủng khiếp lắm sao,
và không có gì có thể làm cho bạn hết khát được!
Có những người chỉ cho đi một chút xíu những cái họ có, và họ cho đi để lấy tiếng,
thì cái ẩn ý này làm cho quà tặng của họ mất hết giá trị.
Và có những người chẳng có bao nhiêu mà cho đi tất cả.
Ðó mới là những người tin vào cuộc đời, vì cuộc đời thật sung túc,
và rương đựng chẳng hề vơi.
Có những người cho đi với niềm vui, thì niềm vui chính là phần thưởng.
Và có những người cho đi với hy sinh, thì hy sinh đó là phép rửa.
Lại có những người cho đi mà không cần để ý tới hy sinh hay tìm niềm vui,
mà cũng chẳng cho đi vì nhân đức.
Họ cho đi vì trong thung lũng, cây trầm đang thở hương vào không gian diệu vợi.
Qua bàn tay của những người như thế, Thiên Chúa đang tiếp tục vỗ về.
Và từ sau khóe mắt họ, Người mỉm cười trên mặt đất.
Cho khi được xin thì cao đẹp,
nhưng cho mà chỉ cần hiểu ý chứ không cần phải được xin, thì cao đẹp hơn nhiều.
Ði tìm người sẽ mở rộng tay đón nhận thì vui hơn là chính việc cho đi.
Và có phải chính bạn đang muốn giữ lại không nhỉ?
Mọi sự bạn đang có một ngày kia sẽ phải cho đi.
Vì thế, hãy cho đi hôm nay,
thì mùa ban tặng sẽ là của bạn,
chứ không phải là những người thừa kế bạn.
Bạn thường nói: tôi sẽ cho, nhưng chỉ cho những người xứng đáng.
Cây trái trong vườn chẳng nói vậy. Súc vật ngoài đồng cũng chẳng nói vậy.
Chúng cho đi thì chúng mới sống, vì giữ lại là chết.
Vì chắc chắn ai đã xứng đáng lãnh nhận ngày và đêm,
thì cũng xứng đáng lãnh nhận bất cứ gì từ bạn.
Và ai đã xứng đáng uống nước từ nguồn suối bao la của cuộc đời,
thì cũng xứng đáng múc đầy ly từ dòng suối nhỏ của bạn.
Vì thực ra thì cuộc đời mới trao ban cho cuộc đời.
Ðang khi bạn tưởng là người trao ban thì lại chỉ là người làm chứng mà thôi.
Và bạn là người lãnh nhận. Tất cả các bạn chỉ là người lãnh nhận,
mà không cần phải biết ơn,
kẻo rồi bạn lại tạo ra cái ách đè trên bạn và trên người cho.
Tốt hơn là bạn hãy vươn lên cùng với người cho
mang theo quà tặng như mang theo đôi cánh.
Vì quá để ý tới mang ơn, tức là đã hồ nghi lòng rộng lượng
của Ðấng đã nhận Ðất làm Mẹ và nhận Chúa là Cha.
Lm. Trần Cao Tường chuyển ngữ
Nhân Mùa Tặng Quà, Lm. Trần Cao Tường chuyển dịch bài "Cho Đi" từ cuốn ”Tiên Tri” (The Prophet, On Giving) của nhà tiên tri thời đại là Kahlil Gibran, cuốn sách bán chạy nhất thế kỷ, chỉ sau cuốn Kinh Thánh.
Khi bạn cho những cái bạn đang có, thì quà tặng của bạn thật nhỏ nhoi.
Chỉ khi bạn cho đi chính mình bạn, thì quà tặng mới trở nên đích thực.
Vì của cải là gì, nếu không phải là những gì mình lo tích trữ sợ rằng ngày mai sẽ cần đến.
Và ngày mai, ngày mai sẽ trao ban cái gì cho con chó quá tinh khôn
đem giấu những khúc xương dưới cát,
đang khi cùng đoàn người lữ hành đi về thành thánh?
Và cái gì sợ sẽ phải cần đến, nếu không phải là chính điều cứ thèm khát mãi?
Khi mà giếng của bạn đầy nước mà bạn vẫn còn khát,
thì cơn khát này không khủng khiếp lắm sao,
và không có gì có thể làm cho bạn hết khát được!
Có những người chỉ cho đi một chút xíu những cái họ có, và họ cho đi để lấy tiếng,
thì cái ẩn ý này làm cho quà tặng của họ mất hết giá trị.
Và có những người chẳng có bao nhiêu mà cho đi tất cả.
Ðó mới là những người tin vào cuộc đời, vì cuộc đời thật sung túc,
và rương đựng chẳng hề vơi.
Có những người cho đi với niềm vui, thì niềm vui chính là phần thưởng.
Và có những người cho đi với hy sinh, thì hy sinh đó là phép rửa.
Lại có những người cho đi mà không cần để ý tới hy sinh hay tìm niềm vui,
mà cũng chẳng cho đi vì nhân đức.
Họ cho đi vì trong thung lũng, cây trầm đang thở hương vào không gian diệu vợi.
Qua bàn tay của những người như thế, Thiên Chúa đang tiếp tục vỗ về.
Và từ sau khóe mắt họ, Người mỉm cười trên mặt đất.
Cho khi được xin thì cao đẹp,
nhưng cho mà chỉ cần hiểu ý chứ không cần phải được xin, thì cao đẹp hơn nhiều.
Ði tìm người sẽ mở rộng tay đón nhận thì vui hơn là chính việc cho đi.
Và có phải chính bạn đang muốn giữ lại không nhỉ?
Mọi sự bạn đang có một ngày kia sẽ phải cho đi.
Vì thế, hãy cho đi hôm nay,
thì mùa ban tặng sẽ là của bạn,
chứ không phải là những người thừa kế bạn.
Bạn thường nói: tôi sẽ cho, nhưng chỉ cho những người xứng đáng.
Cây trái trong vườn chẳng nói vậy. Súc vật ngoài đồng cũng chẳng nói vậy.
Chúng cho đi thì chúng mới sống, vì giữ lại là chết.
Vì chắc chắn ai đã xứng đáng lãnh nhận ngày và đêm,
thì cũng xứng đáng lãnh nhận bất cứ gì từ bạn.
Và ai đã xứng đáng uống nước từ nguồn suối bao la của cuộc đời,
thì cũng xứng đáng múc đầy ly từ dòng suối nhỏ của bạn.
Vì thực ra thì cuộc đời mới trao ban cho cuộc đời.
Ðang khi bạn tưởng là người trao ban thì lại chỉ là người làm chứng mà thôi.
Và bạn là người lãnh nhận. Tất cả các bạn chỉ là người lãnh nhận,
mà không cần phải biết ơn,
kẻo rồi bạn lại tạo ra cái ách đè trên bạn và trên người cho.
Tốt hơn là bạn hãy vươn lên cùng với người cho
mang theo quà tặng như mang theo đôi cánh.
Vì quá để ý tới mang ơn, tức là đã hồ nghi lòng rộng lượng
của Ðấng đã nhận Ðất làm Mẹ và nhận Chúa là Cha.
Lm. Trần Cao Tường chuyển ngữ